Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 459





Thấy hai thiếu niên định dìu nhau đi, Ngu Niệm Thanh hỏi: “Ngươi không so chiêu nữa à?”

Trần Ân Quang cứng người. Thấy cô bé ra tay, hắn liền biết mình không đánh lại được cô bé này, dù cô bé mới chỉ cao đến n.g.ự.c hắn.

“Không cần đâu, là ngươi lợi hại hơn, chúng ta tài không bằng người.”

Thấy hai thiếu niên rời đi, đám trẻ phía đông cũng đều rũ rượi, lủi thủi bỏ đi.

“Lão đại Thanh Thanh! Lão đại Thanh Thanh!” Cậu bé dẫn đường lúc nãy reo hò.

Lũ trẻ bên cạnh cũng bắt đầu gọi Thanh Thanh là lão đại, trong đó còn lẫn vào mấy đứa trẻ phía đông chưa rời đi.

Xấu hổ quá đi mất! Cả người Ngu Niệm Thanh như sắp bốc cháy.

Toàn bộ sự việc thật khiến người ta khó nói nên lời. Cô bé chưa bao giờ cảm thấy mình nỗ lực tu luyện là để bắt nạt những đứa trẻ khác, mà hoàn toàn ngược lại, vì cô bé rất lợi hại, nên cô bé cảm thấy mình nên khoan dung và nhẫn nại hơn với những đứa trẻ không lợi hại bằng.

Cô bé và thiếu niên này động thủ cũng chỉ là để so chiêu mà thôi, nhưng lại lỡ tay làm hắn bị thương, mọi người còn đang reo hò cổ vũ.

Ngu Niệm Thanh không nói rõ được đó là cảm giác gì, cô bé chỉ là không thích như vậy.

Cô bé cảm giác mình như thể đã làm sai chuyện gì đó.

Ngu Niệm Thanh ủ rũ trở về nhà.

Trước đây, mỗi khi vào sân cô bé đều sẽ tinh thần phấn chấn kêu một tiếng "con về rồi", nhưng hôm nay lại không có chút âm thanh nào.

Vừa hay Tô Khanh Dung đang ở trong đình uống trà đọc sách, hắn ngẩng đầu lên, gọi: “Thanh Thanh về rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô bé đi tới, Tô Khanh Dung phát hiện tâm trạng cô bé không tốt, liền không hiểu hỏi: “Sao vậy, cãi nhau với các bạn à?”

Niệm Thanh ngồi xuống bên bàn, cô bé rầu rĩ nói: “Em hình như đã đánh nhau với người ta.”

“Thanh Thanh, em nói gì, em đánh nhau với người ta?!” Tô Khanh Dung giật mình. Hắn vội vàng nắm lấy cổ tay Ngu Niệm Thanh, căng thẳng nói: “Thanh Thanh em ủ rũ thế này, có phải bị thương ở đâu không?”

Hắn vừa dứt lời, ba cánh cửa khác đều mở ra, Niệm Thanh lập tức bị sư phụ và các sư huynh vây quanh.

“Thanh Thanh bị thương ở đâu rồi?” Tạ Quân Từ căng thẳng hỏi.

Tần Tẫn nhíu mày: “Ai làm em bị thương?”

Ở giữa, Tô Khanh Dung vẫn luôn nắm cổ tay cô bé để kiểm tra tình trạng cơ thể, Niệm Thanh muốn giãy ra cũng không được.

“Không phải đâu ạ.” Cô bé nhỏ giọng nói: "Em hình như ra tay hơi nặng, làm huynh ấy khóc rồi.”

Nghe cô bé nói vậy, sư phụ và các sư huynh tức thì thở phào nhẹ nhõm.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Cô bé này, lần sau chuyện quan trọng phải nói trước chứ.” Tần Tẫn bất đắc dĩ nói: "Sư huynh còn tưởng em bị thương.”

“Thanh Thanh, em đánh nhau với ai?” Tạ Quân Từ hỏi.

Thế là Ngu Niệm Thanh liền kể lại chuyện vừa rồi một lần.

“Em thế này mà gọi là đánh nhau à, chỉ là so chiêu thôi. Bọn họ tài không bằng người, đáng đời.” Tần Tẫn nói không chút để tâm: "Không đánh nhau còn được xem là kiếm tu sao.”

“Nhưng em có phải đã ra tay quá nặng không?” Niệm Thanh lo lắng: "Huynh ấy khóc luôn rồi.”

“Khóc là đáng đời, chủ động gây sự thì phải gánh chịu hậu quả như vậy.” Tô Khanh Dung nói dịu dàng: "Thanh Thanh, em không có đánh nhau, mà là so chiêu. Sau này em còn sẽ gặp rất nhiều trận so chiêu nữa. Đạo của kiếm tu vốn hung lệ, bị thương là chuyện rất bình thường. Là do tên nhóc đó thực lực quá kém, không liên quan đến em.”