Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 462





Bước chân Tô Khanh Dung khựng lại, ánh mắt nguy hiểm nhìn về phía hắn.

Hắn nói với giọng u ám: “Hỏi cái này làm gì?”

Thiếu niên cúi đầu sốt ruột lục lọi đồ của mình, không chú ý đến thần sắc của Tô Khanh Dung, hắn nói: “Ta nghe cô bé nói, cô bé thích kẹo của tửu lầu nhà chúng ta, ta cố ý mang theo một ít…”

Hắn vừa lấy túi nhỏ nhét trong lòng ra, còn chưa kịp ấm, bỗng một cơn gió lạ thổi qua, chuẩn xác không sai sót thổi bay cái túi đi mất. Tay thiếu niên trống rỗng.

Thiếu niên hoàn toàn cứng người, không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không dám tin vào mắt mình.

Sau đó, hắn liền nghe thấy giọng nói âm trầm của Tô Khanh Dung vang lên: “Cút xa Thanh Thanh ra cho lão tử, nếu không ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận.”

Dọa chạy hai cậu bé, Tô Khanh Dung lúc này mới trở về sân.

Vừa ngẩng đầu, liền đối diện với ánh mắt của Tạ Quân Từ và Tần Tẫn.

Tần Tẫn nhướng mày: “Không phải nói là không dọa họ sao?”

Tô Khanh Dung vẻ mặt thành khẩn: “Thật sự là không nhịn được.”

Ngu Niệm Thanh vốn đã quên bẵng chuyện hai thiếu niên kia, kết quả là Tô Khanh Dung cứ lấp ló, lén lút bên cạnh cô bé, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc đọc sách của cô bé, lại còn có vẻ ngập ngừng, dường như muốn nói gì đó.

“Dung Dung!” Sau khi hắn đi qua đi lại thêm một vòng nữa, cô bé kháng nghị: "Đừng quậy nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung cũng không biết nên nói thế nào. Hắn chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hai thằng nhóc ranh kia rất có thể đang giấu kẹo trong người, ở bên ngoài chờ để được chơi cùng Niệm Thanh, nói không chừng họ còn có thể hóa giải thù hằn rồi chơi thật vui vẻ, thậm chí trở thành bạn bè, là Tô Khanh Dung lại thấy khó chịu.

Trước đây những đứa trẻ kia cũng có con trai, nhưng đều không lớn, vừa nhìn đã biết là mấy đứa khỏe mạnh, kháu khỉnh chỉ biết đi tè rồi chơi bùn, không có tâm tư gì khác.

Nhưng hai thiếu niên Trần gia này lại không giống. Hai đứa chúng nó đều đã mười một, mười hai tuổi, lớn hơn Niệm Thanh nhiều thì không nói, lại còn có bộ dạng sau khi thua cô bé thì ngược lại bị thuyết phục, còn muốn dùng kẹo để lấy lòng cô bé… Chỉ nghĩ thôi là nắm tay của Tô Khanh Dung đã sắp cứng lại rồi.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Trước đây Thanh Thanh còn nhỏ, cũng chưa gặp phải chuyện này, Tô Khanh Dung cũng là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác sư muội bị con trai nhà khác để ý.

Nhưng hắn phải nói với Thanh Thanh thế nào đây, bảo cô bé phải tránh xa hai đứa trẻ này một chút ư? Nếu không có lý do chính đáng, Thanh Thanh nhất định sẽ ngược lại cảm thấy hắn rất kỳ quái.

Niệm Thanh ngồi ngay ngắn viết chữ. Tô Khanh Dung ở phía bên kia bàn, hắn ngồi xổm xuống, hai tay đặt lên mặt bàn, cứ thế mắt trông mong nhìn cô bé.

“Thanh Thanh à, khi nào em ra ngoài chơi?”

“Đợi buổi chiều nghỉ ngơi đã ạ.” Niệm Thanh nói.

Tô Khanh Dung nghĩ ngợi rồi nói: “Lát nữa nếu em thấy hai thiếu niên họ Trần kia, có thể cách xa họ một chút được không?”

Cô bé đã sắp quên hai người kia, qua lời nhắc của hắn mới nhớ ra.

“Hai huynh ấy làm sao vậy ạ?” Cô bé không hiểu.

“Không có gì, chỉ là họ là đệ tử thế gia, em còn nhớ chúng ta lúc trước đã lén lút ra ngoài không?” Tô Khanh Dung đã nghĩ sẵn cớ, hắn hỏi.