Nhìn Tô Khanh Dung không muốn tu luyện, vẫn đang nằm bò bên bàn mình, cô bé nói: “Hay là Dung Dung sư huynh dạy em viết chữ đi ạ.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Bây giờ chữ cô bé muốn viết không phải là lúc Tô Khanh Dung dạy sớm cho cô bé năm đó nữa, mà là việc chỉ biết viết thông thường đã khó có thể làm cô bé thỏa mãn, Niệm Thanh muốn luyện chữ cho đẹp hơn.
Chữ của Tô Khanh Dung xem như thanh tú, nhưng cũng không xuất sắc. Dù sao thời niên thiếu hắn vẫn luôn bị cầm tù, không có môi trường học tập tốt. Chữ viết coi như thanh tú hiện giờ vẫn là do hắn thông minh, sau khi bái sư đã tự mình sao chép thư pháp.
Trong các sư huynh đệ, vẫn chỉ có Tạ Quân Từ có gia cảnh tốt nhất là viết chữ đẹp nhất.
Tô Khanh Dung luôn yêu cầu bản thân phải hoàn mỹ, mỗi lần đều chỉ cho Niệm Thanh xem những chữ hắn hài lòng nhất.
Bây giờ tốc độ hấp thu kiến thức ngày càng tốt của cô bé quả thực vượt qua sự tưởng tượng của hắn. Hắn muốn vừa duy trì hình tượng sư huynh vừa lười biếng gần như là chuyện không thể.
“Thanh Thanh, em tha cho sư huynh đi.” Tô Khanh Dung thở dài: "Một đứa trẻ ngoan sao lại thích những thứ nghiêm túc như vậy, chúng ta ra ngoài chơi cái khác được không?”
Ngu Niệm Thanh đặt bút xuống, cô bé nói: “Được ạ.”
Tô Khanh Dung: "…"
Nhất định là ảo giác của hắn, nếu không sao hắn lại thấy được vẻ khoan dung và cưng chiều trong thần sắc của cô bé?
Hai huynh muội đi vào trong rừng, Tô Khanh Dung đẩy xích đu cho cô bé.
Không có một đứa trẻ nào có thể từ chối xích đu! Trừ phi cô bé là một tiểu tu tiên thường xuyên được các sư huynh ôm bay lượn trên trời.
Niệm Thanh vừa chơi xích đu, vừa hỏi: “Dung Dung sư huynh, khi nào em mới có thể học bay ạ?”
“Ít nhất phải đợi đến lúc em đạt Kim Đan kỳ.” Tô Khanh Dung nói: "Hơn nữa em còn thiếu một thanh bản mệnh kiếm của riêng mình, giống như thanh kiếm của Tạ Quân Từ vậy.”
“Bản mệnh kiếm ngầu quá.” Cô bé vô cùng hâm mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ sau khi luyện kiếm, cô bé bắt đầu thích nghe các loại truyện về kiếm tu. Trong đó, những lời kể về bản mệnh kiếm thật sự khiến Thanh Thanh khó có thể kìm lòng.
Kiếm tu nào mà không hy vọng có được một thanh kiếm khác biệt, chỉ thuộc về riêng mình chứ?
“Sau này Thanh Thanh cũng sẽ có.” Tô Khanh Dung nói.
Niệm Thanh đánh đu, Tô Khanh Dung đẩy cô bé bay lên, cả khung cảnh vô cùng ấm áp, hòa hợp.
Trùng hợp tiếp theo chính là thời gian luyện kiếm, Tề Yếm Thù đã đi tới.
“Sư tôn.” Tô Khanh Dung hành lễ.
Tề Yếm Thù xua tay, bảo hắn lui ra, rồi tiếp nhận, đưa tay đẩy cô bé.
“Thanh Thanh, xích đu vui không?” Tề Yếm Thù hỏi.
“Vui ạ!” Niệm Thanh vui vẻ nói.
Tề Yếm Thù đẩy vài cái, sau đó nói: “Sư phụ cũng muốn ngồi.”
Thế là, liền biến thành Tề Yếm Thù ngồi xích đu, cô bé ở phía sau đẩy.
Niệm Thanh dùng hết sức lực toàn thân, mới đẩy được xích đu lắc lư vài cái. Tề Yếm Thù không chỉ ngồi yên trên đó, còn cổ vũ: “Thanh Thanh cố lên!”
Tề Yếm Thù chính là cố ý, ông có lúc luôn trẻ con như vậy, cứ nhất quyết phải trêu chọc trẻ con.
Đợi đến khi cô bé mệt thở hổn hển không còn vui nữa, Tề Yếm Thù mới quay người lại, thực hiện được ý đồ mà vươn tay xoa đầu cô bé.
Hai canh giờ sau, Ngu Niệm Thanh luyện kiếm xong, ăn cơm trưa xong, lúc này mới chạy ra ngoài tìm các bạn nhỏ khác cùng chơi.