Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 468





Giọng nói của cô bé dường như đã phá vỡ sự xuất thần của thiếu niên. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt dưới mái tóc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Niệm Thanh chỉ cảm thấy như đang đối diện với ánh mắt của một loài động vật nào đó.

Hắn buông Đại Hoàng ra, Đại Hoàng cà nhắc kêu thảm thiết chạy vào trong rừng.

Thiếu niên vẫn ngồi xổm trên mặt đất, khuôn mặt bẩn thỉu của hắn lộ ra vẻ hung tợn. Hắn vừa cảnh giác lùi về phía sau, vừa nhe răng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.

Cứ như… như một con dã thú?

Trong tay thiếu niên rách rưới đang cầm một thứ gì đó sáng lấp lánh, chỉ là hắn vẫn luôn dùng cả tay chân để lùi về phía sau, không nhìn rõ được.

Niệm Thanh giật mình, cô bé hỏi: “Ngươi có cần người giúp không? Ngươi…”

Cô bé đứng không vững, theo bản năng giơ tay lên. Thiếu niên thấy cây gậy thô trong tay cô bé, tiếng gầm gừ đe dọa tức thì biến thành tiếng gào lạnh lẽo.

Trong ánh mắt ngây dại của cô bé, thân hình thiếu niên trước mặt bỗng nhiên biến đổi, cao lớn hơn. Hắn ta từ người biến thành một con sói đen trông còn to lớn hơn cả một con gấu, bóng của nó gần như bao phủ lấy cô bé.

Con sói đen gầm gừ đe dọa, đôi mắt dã thú nhìn chằm chằm vào Niệm Thanh.

Cô bé ngơ ngác nhìn nó. Trong khoảnh khắc đó, cô bé quên hết tất cả những gì mình đã học trong một năm qua, chỉ có nỗi sợ hãi từ sâu trong ký ức ập đến như thủy triều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Niệm Thanh! Ngu Niệm Thanh!!” Hệ thống lớn tiếng gọi.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Tiểu Niệm Thanh bừng tỉnh hoàn hồn. Hệ thống lại lo lắng nói gì đó, nhưng đầu óc cô bé một câu cũng không nghe lọt. Cô bé theo bản năng bỏ chạy, nhưng chân lại mềm nhũn, ngã ngửa ra sau trên mặt đất gập ghềnh, bàn tay vô thức chống lên những chiếc gai nhọn của bụi cây, thế mà lại không cảm thấy đau.

Ánh mắt con sói đen áp bức và tàn nhẫn. Nó đang định xông lên, lại thấy "kẻ địch" cầm gậy gỗ trước mặt không có ý định tấn công, ngược lại nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc trai.

“Sư huynh, huhu, ca ca… Tạ Quân Từ…” Cô bé sợ hãi, cánh tay cô bé mềm nhũn, đứng cũng không đứng dậy nổi, đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Cô bé cố gắng đứng lên, lại không dùng được sức, tức thì khóc càng to hơn.

Con sói đen vừa định tấn công bỗng ngẩn người tại chỗ. Nó không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cô bé, thân hình khổng lồ dần dần biến trở lại thành dáng vẻ thiếu niên gầy yếu.

Ánh mắt thiếu niên không hiểu và dò xét nhìn cô bé, đầu còn nghiêng qua nghiêng lại, như một con ch.ó lớn đang quan sát con người.

Hắn ngửi thấy trên người cô bé không có bất kỳ sự nguy hiểm nào, mới do dự, dùng cả tay chân bò lại gần. Trước tiên là dời cành cây thô đi, sau đó dần dần tiếp cận Niệm Thanh.

Thanh Thanh khóc đến rối tinh rối mù, trong mắt toàn là nước mắt, liền cảm thấy trong tay bỗng nhiên lành lạnh.

Cô bé không ngừng sụt sịt, dụi mắt, mới phát hiện thiếu niên kia thế mà đã ở ngay bên cạnh mình. Hắn ta ngồi xổm, hai tay chống xuống đất giữa hai chân. Trong lòng bàn tay cô bé là mấy quả nhỏ màu đỏ.

Niệm Thanh nước mắt lưng tròng, cô bé ngơ ngác nhìn bàn tay, rồi lại ngơ ngác nhìn thiếu niên.

“Ăn.” Thiếu niên nói ngắn gọn. Giọng hắn rất khàn, như thể không thường xuyên nói chuyện.