Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 470





Tần Tẫn vừa chạy tới, đã thấy một cậu bé không biết từ đâu xuất hiện đang cầm tay Thanh Thanh, hắn đương nhiên giận không thể át.

“Thanh Thanh, tránh ra, để ta thu thập cái thứ chó má không biết điều này!”

“Sư huynh, huynh bình tĩnh một chút, không phải như vậy đâu.” Niệm Thanh sốt ruột nói: "Là tay em vừa mới bị thương, sưng cả lên, huynh ấy là vì chữa thương cho em nên mới l.i.ế.m tay em…”

“Em nói cái gì?! Hắn còn l.i.ế.m em?!” Giọng Tần Tẫn tức đến mức vặn vẹo, biến điệu, hắn gầm lên: "Em tránh ra! Ta nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t hắn không thể!”

Phía sau cô bé, con sói nhỏ gầm gừ đe dọa, Niệm Thanh chỉ cảm thấy trước sau mình đều ồn ào không chịu nổi.

Thấy tình hình dần không thể khống chế, Tiểu Niệm Thanh chỉ có thể hét lớn giữa một mớ hỗn loạn: “Tần Tẫn!”

Tần Tẫn bị sư muội gọi thẳng tên, hắn lúc này mới miễn cưỡng nén lại lửa giận, trừng mắt giận dữ với con sói nhỏ sau lưng Niệm Thanh.

Cô bé lại quay đầu, nhìn về phía con sói nhỏ: “Còn huynh nữa, đừng có gừ gừ nữa, có thể biến lại thành người được không!”

Con sói con ngẩng đầu nhìn về phía Ngu Niệm Thanh, lại cảnh giác nhìn về phía Tần Tẫn, cuối cùng dần dần biến trở lại thành thiếu niên.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Chỉ là sau khi biến lại thành người, hắn dường như vẫn quen với tư thế của một con dã thú hơn. Thiếu niên vẫn ngồi xổm sau lưng cô bé, ngón tay bồn chồn cào xuống đất, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, tập tính giống hệt một con dã thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngu Niệm Thanh nhìn về phía Tần Tẫn, cô bé nói: “Sư huynh, huynh ấy đột nhiên xuất hiện ở đây, cảm giác cũng có chút kỳ quái, hơn nữa trông có vẻ đói đã lâu, không giống một cậu bé bình thường.”

“Hắn ta thế nào thì liên quan gì đến ta?!” Tần Tẫn vẫn vô cùng phẫn nộ, nhưng đã miễn cưỡng kìm lại được hỏa khí.

Sau khi cơn giận không thể suy nghĩ lúc nãy qua đi, Tần Tẫn cũng dần ý thức được thiếu niên này quả thực có chút kỳ quái.

Xét việc hắn từ người biến thành sói, hẳn là một Yêu tộc. Nhưng vấn đề là Tu Tiên giới có đại trận phòng hộ, đừng nói là Yêu tộc, ngay cả một con côn trùng thành yêu cũng không vào được, một con sói yêu sao lại có thể xuất hiện vô cớ ở đây?

Hơn nữa việc hóa hình của thiếu niên cũng rất khó hiểu. Với độ tuổi của hắn, con sói nhỏ mới là nguyên hình, vậy thân thể to như gấu kia biến ra thế nào, và tại sao ý thức con người của con sói yêu nhỏ này lại rất mờ nhạt, thiên về thú tính hơn?

Phải biết rằng Yêu tộc về mặt văn hóa vô cùng ngưỡng mộ Nhân tộc và tu sĩ, nên vẫn luôn nỗ lực bắt chước. Thiếu niên sói này mà ném vào Yêu giới, các Yêu tộc khác còn giống người hơn hắn nhiều.

Tần Tẫn vốn là người quen thuộc nhất với Yêu tộc, hắn bình tĩnh lại, đầu óc khẽ xoay chuyển, liền ý thức được sự xuất hiện của thiếu niên này ở đây, chỗ nào cũng không hợp lý.

Hắn vươn tay, nhíu mày nói: “Thanh Thanh, lại đây.”

Thấy bộ dạng nghiêm túc của Tần Tẫn, Niệm Thanh nghe lời đi qua, chỉ là trên đường đi không nhịn được quay đầu lại nhìn thiếu niên.

Thiếu niên vẫn ngồi xổm tại chỗ, hắn thấy cô bé đi, thân thể càng thêm căng cứng, hung dữ nhìn chằm chằm vào Tần Tẫn.

Ngu Niệm Thanh cảm giác dưới chân dẫm phải thứ gì đó. Sau khi nhặt lên, cô bé có chút không hiểu: “Đây là cái gì? Hình như là thứ huynh ấy cầm trong tay lúc nãy.”