Dù sao thế gia tu tiên lấy huyết thống gia tộc để truyền thừa, phần lớn con cháu thế gia không bỏ được bản tính sinh sôi và sự cám dỗ của tiền tài, căn bản không có dáng vẻ của người tu tiên, ngược lại có xu hướng muốn mang những lề thói cổ hủ của Nhân giới vào Tu Tiên giới. Việc các tiên môn chính thống xem thường thế gia cũng rất bình thường.
Thế gia thành lập Thương Minh, dùng một cách khác để đứng vững và đối đầu với tiên môn, nhưng điều đó xa xa không đủ. Thế gia Thương Minh vừa tự ti vừa kiêu ngạo, nhìn Tiên Minh không thể lay chuyển mà gần như muốn nghiến nát răng.
Để tái lập lại trật tự, thế gia cuối cùng quyết định hợp tác với yêu ma nhị giới, mở đại trận của Tu Tiên giới, còn làm rất nhiều trò bẩn, chính là hy vọng có thể nhân cơ hội này làm tổn thương Tiên Minh, làm suy yếu thế lực của họ, chiếm lấy quyền chủ đạo ở Tu Tiên giới.
Dựa theo suy đoán của hệ thống, chuyện của thiếu niên có lẽ sẽ có liên quan đến Thế gia Thương Minh, nhưng lão già Lữ Quan Hải này nhảy ra là để xem náo nhiệt gì? Trong nguyên tác cũng không có miêu tả những nội dung liên quan này.
Hệ thống vô cùng mệt mỏi, tang thương, nhìn nữ chính còn chưa lớn của mình, nó không tiếng động thở dài.
Nếu cô bé trưởng thành rồi, chuyện này còn có thể thương lượng với cô bé, bây giờ lại chỉ có thể dựa vào mình tốn tế bào não. Hệ thống chỉ có thể gửi hy vọng vào việc Thương Lang Tông và Phật tử có thể tra ra được chút gì đó – và tốt nhất là đừng giấu Thanh Thanh, để nó cũng được nghe ké.
Phi thuyền đi trên bầu trời mấy ngày, thiếu niên, cũng chính là Sở Chấp Ngự, mấy ngày qua đã khá hơn nhiều, cũng không còn yêu hóa vì khó chịu.
Cửa sổ trong khoang thuyền rất lớn, bất kể ngày hay đêm đều có thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, điều này đã giảm bớt rất nhiều sự lo âu của Sở Chấp Ngự.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn một điểm khác, ở chung càng lâu, các sư huynh càng ý thức được thật ra tâm tính của thiếu niên này không lớn, nếu đổi thành động vật, cũng chỉ là một con non.
Ngoài sự nguy hiểm do những tu sĩ bí ẩn kia cưỡng ép gán lên người hắn, cùng với sự nhạy cảm, cảnh giác do bị kích thích nhiều năm, tính tình của hắn thật ra khá tốt.
Vì là cô bé đã cứu hắn, nên hắn vẫn luôn rất tin cậy mà bám lấy Niệm Thanh, đối với cô bé không chút phòng bị, lại còn rất nghe lời. Gần như là Niệm Thanh bảo hắn làm gì hắn liền làm nấy, vẫn luôn ngoan ngoãn học hỏi, chỉ cần cuối cùng Thanh Thanh cho hắn sự cổ vũ là được.
Ở một phương diện nào đó, thật sự rất giống việc thuần hóa… thuần hóa sói.
Mặt khác, Sở Chấp Ngự đối với Tô Khanh Dung là thoải mái nhất, đối với Tạ Quân Từ có chút cảnh giác, và ghét nhất là Tần Tẫn. Không biết có phải vì trước đây hai người từng có màn đối chọi nhau hay không.
Thiếu niên thật ra rất thông minh, hắn ở trên thuyền mấy ngày đã học được cách dùng chén đũa ăn, còn học được một số từ ngữ đơn giản. Chẳng qua hắn có lúc không quản được mình, cảm thấy dùng đũa quá phiền phức, liền luôn có ý định dùng tay chộp.
Thường thì lúc này, cô bé sẽ nhíu mày, nói với giọng trẻ con: “Không được!”
Thiếu niên liền sẽ hậm hực dừng lại.
Nhìn một đứa trẻ sắp lớn ra dáng người lớn quản giáo một đứa trẻ khác, cảnh tượng này rất giống như đang chơi đồ hàng, khiến người ta cảm thấy vô cùng buồn cười.