Niệm Thanh lục tới lục lui, cô bé có chút khó xử. Trước đây đều là cô bé chơi một mình, nên rất nhiều đồ chơi hoặc là loại hổ bông, thú bông, hoặc là đồ chơi phi hành dùng chân khí điều khiển, nhất thời thế mà lại không tìm thấy thứ gì hai người đều có thể tham gia.
Lúc này cô bé bỗng nhìn thấy một quả cầu đá ở góc rương, mắt tức thì sáng lên.
“Chúng ta chơi cái này đi!” Cô bé nói.
Cô bé đặt quả cầu trên mặt đất, dùng chân đá. Thấy thiếu niên ngốc nghếch đứng tại chỗ, liền đá quả cầu đến bên chân hắn ta.
“Đến lượt huynh, đá cho ta.”
Thiếu niên liền học theo cô bé, đá quả cầu trở lại. Qua lại vài lần, hắn ta đã hiểu, hai đứa trẻ cuối cùng cũng ngươi tới ta đi mà chơi được với nhau.
Ngu Niệm Thanh có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, vốn đã tinh lực dồi dào. Lúc ở tiên thành, phần nhiều là cô bé chơi cùng những đứa trẻ khác. Nhưng chơi với Sở Chấp Ngự thì khác, tinh lực của Sở Chấp Ngự cũng dồi dào hơn bạn bè đồng trang lứa, hai người vừa hay có thể thả sức vui đùa cùng nhau.
Quả nhiên như các sư huynh suy đoán, có thiếu niên chơi cùng, trên chủ phong càng náo nhiệt hơn. Cả một buổi chiều chỉ nghe tiếng bước chân của hai đứa trẻ chạy tới chạy lui không một khắc ngơi nghỉ, cô bé cười khúc khích, rõ ràng là chơi rất vui.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Về môn phái, cô bé cuối cùng cũng có thể buông tay chân mà chơi, trùng hợp còn có thiếu niên bầu bạn, cuối cùng không xảy ra tình huống các sư huynh lo lắng là cô bé sẽ cô đơn một mình.
Họ trở về môn phái vào buổi chiều, nên thời gian trôi qua rất nhanh.
Khi mặt trời lặn về phía tây, Tần Tẫn ra gọi họ trở về chủ điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Chấp Ngự vừa thấy Tần Tẫn liền vòng qua hắn mà đi, rõ ràng vẫn còn có chút kiêng dè. Có lẽ là ấn tượng đầu tiên về Tần Tẫn không tốt, cũng có thể là thân phận Long tộc của hắn làm cho thiếu niên có áp lực.
Trở lại bên ngoài chủ điện, họ đã ngửi thấy mùi thức ăn.
Thiếu niên ăn rất nhiều, gần như gấp ba, bốn lần của Niệm Thanh. Hắn ta dường như đang dùng cách ăn uống để đẩy nhanh việc chữa lành cơ thể mình, khẩu phần quá lớn, nên cũng giống như trước đây, thức ăn của hắn ta là do Tô Khanh Dung làm.
Sở Chấp Ngự đi theo Ngu Niệm Thanh vào bên bàn, hắn ta bây giờ cuối cùng cũng có thể ngồi yên một chút, còn vụng về cầm đũa, gắp thịt đưa vào miệng.
Tô Khanh Dung đã cho rất nhiều dược liệu tốt cho cơ thể hắn ta vào thịt. Nếu là làm cho Niệm Thanh, Niệm Thanh sẽ ăn rất sạch sẽ. Nhưng thiếu niên lại kén ăn, hắn ta chỉ chọn thịt, trong đĩa còn thừa lại đều là các loại lá linh thực.
“Ngươi ăn hết phần còn lại đi.” Tô Khanh Dung nói.
Thiếu niên l.i.ế.m đũa, như thể không nghe thấy, nghiêng đầu nhìn những con bướm bay lượn ngoài đình.
“Không được kén ăn nhé.” Niệm Thanh nói.
Sở Chấp Ngự quay đầu lại nhìn cô bé, vẻ mặt vô tội, giả vờ không hiểu. Ngu Niệm Thanh đẩy đĩa của hắn ta, hắn ta mới uể oải bắt đầu ăn thảo dược.
Tốc độ kén ăn của hắn ta thật sự rất cao. Ban đầu còn ăn lá cây, mấy ngày nay được ăn thịt lợn, đã chiều hư đến mức đến lá xanh cũng không ăn.
Tô Khanh Dung liền phát hiện, lời nói của mình đối với đứa trẻ này, còn không có tác dụng bằng sư muội bảy tuổi của hắn.
Hắn không khỏi có chút hoài nghi nhân sinh, rõ ràng là mỗi ngày hắn đều cho Sở Chấp Ngự ăn thịt, sao thằng nhóc này lại không nghe lời hắn chứ?