Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 525





Thiếu niên trong xiềng xích tóc dài tán loạn, hắn ngẩng đầu, đôi mắt mê mang, môi mỏng khẽ mở, n.g.ự.c phập phồng, như một người sắp c.h.ế.t đuối không thở nổi.

“Con không làm được.” Hắn nói với giọng nghẹn ngào: "Cả nhà con hơn một trăm người đều c.h.ế.t hết, con cũng là người, con cũng có tình cảm – con không làm được! Đệ đệ con và con xa cách, con không làm được, con…”

Hồng văn trên làn da trắng nõn của thiếu niên nhanh chóng lan tràn, hắn cắn chặt răng, đầu đau như muốn nứt ra, mồ hôi lạnh theo gương mặt không ngừng rơi xuống, hắn bị bao phủ trong sức mạnh mãnh liệt của chính mình, cả tòa tháp ầm ầm vang dội.

“Ngươi cảm nhận được không.” Tịch Ngôn trưởng lão trầm giọng: "Thế nhân cho rằng sức mạnh của cặp song sinh, tốt chính là tốt, xấu chính là xấu. Ngươi nếu đại ái vô tư, Thiên Lý chi lực có thể giúp ngươi muôn đời thái bình. Nhưng nếu ngươi động tình, sức mạnh này chính là gông xiềng của ngươi, nó sẽ phản phệ ngươi, nuốt chửng ngươi – tốt cũng sẽ biến thành xấu.”

Thiếu niên ngẩng đầu lên, hắn thở hổn hển, giọng nói khàn khàn, sắc nhọn, sụp đổ: “Ta không cần, tại sao không để ta c.h.ế.t ở thành Thiên Hạc, ta không cần sức mạnh này, ta cũng không cần làm Phật tử, để ta c.h.ế.t đi…”

“Chẳng lẽ ngươi muốn bỏ rơi Tạ Quân Từ sao? Ngày đó là ngươi đã thả hắn đi, nếu tương lai có một ngày Tạ Quân Từ nhập ma, thế gian này chỉ có ngươi mới có thể g.i.ế.c hắn! Đây là trách nhiệm của ngươi!” 

Tịch Ngôn trưởng lão lạnh lùng nói: "Nhà của ngươi đã bị hủy, nhưng ngươi còn sống, ngươi có thể cứu nhiều người hơn, làm cho nhiều dân chúng lê thường được may mắn thoát nạn, sống sót. Ngươi rõ ràng có thể làm được những việc này, ngươi sở hữu sức mạnh huyết mạch cường đại nhất thế gian, Tạ Thanh Vận, ngươi thật sự muốn tìm cái c.h.ế.t sao?!”

Con ngươi vốn đã tan rã của thiếu niên dần dần trở lại trong sáng, hắn bừng tỉnh nhìn chăm chú vào đỉnh tháp, hồng văn trên má dần dần thu về Thiên Nhãn giữa trán.

Tịch Ngôn trưởng lão thấy đã khuyên được hắn, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy thiếu niên nói với giọng khàn đặc: “Nếu tốt có thể biến thành xấu, vậy xấu cũng có thể biến thành tốt, đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“…Tạ Thanh Vận!” Tịch Ngôn kinh ngạc: "Ngươi…”

“Thiện ác do ai định đoạt? Tiên đoán hay là miệng lưỡi thế nhân?” Thiếu niên Tạ Thanh Vận lẩm bẩm: "Nếu Quân Từ dùng Diêm La chi lực hướng thiện, tại sao nó không thể là mặt tốt?”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Ngươi tốt nhất không nên nghĩ như vậy.” Tịch Ngôn trưởng lão thấp giọng: "Thiên Lý và Diêm La tương sinh tương khắc, thiện ác trắng đen đối lập, nếu hắn là thiện, ngươi lại sẽ là cái gì?”

Thiếu niên không trả lời, ngọn tóc hắn đã bị mồ hôi lạnh làm ướt, bây giờ dính vào gò má, trông có chút chật vật, khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên một đường cong.

Con ngươi vốn ảm đạm, dường như lại ánh lên những tia sáng le lói.

Mấy ngày sau, Tạ Thanh Vận lén rời khỏi tông môn, chạy đến một đình trên một ngọn núi cao.

Lúc hắn đến, trong đình đã có người.

“Tông chủ.” Tạ Thanh Vận hành lễ.

Tề Yếm Thù nhìn núi sông, hắn nghiêng mặt, nhàn nhạt liếc nhìn thiếu niên.

“Sao, hối hận rồi à? Muốn đưa người về?” Hắn trào phúng.