Hai sư huynh muội rời khỏi khách điếm, bay lên giữa không trung, Tô Khanh Dung nói: “Thanh Thanh à, có lẽ em không biết. Đại sư huynh và Phật tử, hai huynh đệ này vẫn luôn giận dỗi nhau, bây giờ cuối cùng cũng sắp hòa hảo rồi.”
“Thật sao ạ?” Thanh Thanh vui vẻ nói.
“Ừm. Nhưng mà hai người họ đều là hũ nút, một chút cũng không thẳng thắn.” Tô Khanh Dung nói: "Hơn nữa lúc hòa giải lại, người lớn càng dễ ngại ngùng. Thanh Thanh phải giúp họ nhé.”
“Vâng ạ!” Niệm Thanh nắm chặt nắm tay.
Cô bé hiểu rồi, trước đây lúc ở thành Lan Nhược, giữa những đứa trẻ có xích mích hay cãi cọ, có một số đứa sẽ tỏ ra rất gượng gạo, rõ ràng muốn chơi cùng nhau nhưng vẫn cứ mạnh miệng.
Niệm Thanh thì không có nỗi phiền muộn này, cô bé trong việc biểu đạt tình cảm vẫn luôn rất thẳng thắn, bất kể là bọn trẻ hay những người lớn hàng xóm, đều rất thích cô bé.
Cô bé nói với hệ thống trong lòng: “Tốt quá, họ cuối cùng cũng sắp hòa hảo rồi.”
Mà hệ thống chỉ có thể âm thầm chứng kiến tất cả chuyện này đã c.h.ế.t lặng.
Thêm một giả thiết lớn của nguyên tác nữa sắp sụp đổ tan tành ngay trước mặt nó. Hệ thống đã từ bỏ việc chống cự, dù sao từ khoảnh khắc đám phản diện lớn nhặt được Thanh Thanh, cốt truyện nguyên tác đã gần như không còn tồn tại nữa.
Bây giờ đám phản diện lớn đều đã trở thành môn phái chính phái xếp hạng nhất của Thất Tinh Các, còn thiếu gì chút giả thiết về việc cặp song sinh hòa hảo nữa đâu?
Nó vốn dĩ nên vắt óc suy nghĩ cách bảo vệ cốt truyện nguyên tác không bị thay đổi, giống như ban đầu, nó cũng từng cảm thấy đệ nhất kiếm tông trong nguyên tác mới là chính đạo.
Nhưng mấy năm nay ở bên Thanh Thanh, càng ngày càng hiểu sâu hơn về Tu Tiên giới ngoài kiếm tông chính phái trong nguyên tác, chứng kiến sự thay đổi của Thương Lang Tông, cho đến bây giờ, hệ thống lại không khỏi có những suy nghĩ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thương Lang Tông không hắc hóa, cặp song sinh sắp hòa hảo, điều này sẽ vô hình trung thay đổi và cứu được bao nhiêu mạng người trong tương lai?
Nếu tất cả những biến động này đều là do Thanh Thanh vô tình đi chệch khỏi cốt truyện nguyên tác, do cô bé mà kéo dài ra một tương lai hoàn toàn mới, vậy Ngu Niệm Thanh cũng có thể được xem là công đức vô lượng.
Chỉ là bây giờ trọng lượng của nguyên tác ngày càng không còn nữa, trong lòng hệ thống khó tránh khỏi không có cảm giác an toàn.
Giống như Sở Chấp Ngự, nó vò đầu bứt tai cũng không tìm thấy nhân vật nào liên quan đến hắn ta trong nguyên tác.
Nhưng mà… aiz, thôi vậy.
Là hệ thống của nữ chính, nó cũng phải gánh vác được trọng trách mới được.
Dựa theo vị trí Tạ Thanh Vận để lại, hai sư huynh muội đi đến phía trên một dãy núi trập trùng. Tô Khanh Dung thả thần thức ra, rất nhanh đã cảm nhận được Phật tử cũng đồng dạng trải thần thức, xác định vị trí.
Lúc đến họ ngồi pháp bảo phi hành, đến gần, Tô Khanh Dung vươn tay bế cô bé lên, thu lại pháp bảo rồi bay xuống dưới.
Dưới một gốc cây, một bóng người đội mũ choàng đang ngồi bên cạnh.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Phật tử, đã để ngài đợi lâu.” Tô Khanh Dung cười nói.
Tạ Thanh Vận ngẩng đầu.
Ngũ quan của hai anh em Tạ thị giống hệt nhau, chỉ có khí chất là khác biệt một trời một vực, sự khác biệt thậm chí lớn đến mức có thể rất dễ dàng phân biệt được hai người họ mà không bị nhầm lẫn.