“Nghỉ ngơi đủ chưa?” Cô bé hai tay bưng chén trà, cô bé nói: "Nghỉ ngơi đủ rồi thì chúng ta phải bắt đầu thôi.”
Thiếu niên càng buồn bực hơn.
Hắn ta không phải đang nghỉ ngơi, hắn ta đang giận dỗi, giữa hai việc này có sự khác biệt rất lớn!
Nhưng Ngu Niệm Thanh đã không cảm nhận được sự không vui của hắn ta, cũng không an ủi hắn ta. Thiếu niên chỉ có thể gượng gạo cầm bút lên, cằm vẫn còn đặt trên bàn, cứ dùng tư thế như vậy để viết chữ.
Thanh Thanh đã dạy hắn ta vô số lần, cũng sửa rất nhiều lần. Thấy hắn ta như vậy, cô bé đặt chén trà xuống có hơi dùng sức một chút, đáy ly va vào mặt bàn vang lên một tiếng giòn tan. Thiếu niên co rúm người lại, lập tức ngồi thẳng.
Thấy hắn ta coi như nghiêm túc, một lát sau, Niệm Thanh nói: “Huynh tự mình viết trước đi, ta đi lấy thêm ít sách mới lại đây.”
Sự nghiêm túc của Sở Chấp Ngự không thể thiếu người giám sát. Cô bé vừa đi, ánh mắt hắn ta liền theo bóng dáng cô bé bay ra ngoài, chữ dưới bút cũng tạm dừng lại. Nếu tiếp theo cô bé lâu không trở lại, thiếu niên sớm đã không ngồi yên được nhất định sẽ lập tức buông bút rời khỏi bàn.
Hắn ta nghiêng đầu cẩn thận lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài, dường như thật sự đã đi xa, hắn ta lúc này mới đặt bút xuống. Thiếu niên định đi dạo trong phòng, lại sợ cô bé đột nhiên trở về, cuối cùng quyết định trên tiền đề không rời khỏi ghế mà bung xõa bản thân.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu niên vốn mặc một chiếc trường bào ra dáng tiểu công tử, bây giờ lại gác chân lên bàn, khí chất lập tức thay đổi, còn không quên thuận tay cầm quả trên bàn lên tung hứng.
Hắn ta đã không còn là con sói ngốc đói đến mức gặm cả lá cây tử. Một khoảng thời gian này, thiếu niên đã bị Tô Khanh Dung nuôi đến kén ăn, hắn ta càng thích ăn thịt, hoa quả đối với hắn ta không có sức hấp dẫn lớn như vậy, ngược lại bị hắn ta xem như đồ chơi.
Tâm tính của Sở Chấp Ngự không trưởng thành, một quả táo cũng có thể cầm chơi hồi lâu.
Hắn ta ngẩng đầu, bỗng nhiên thấy trên cây ngoài cửa sổ có một con linh điểu đậu xuống, tức thì có hứng thú, cầm lấy quả táo liền ném về phía con linh điểu.
Thật ra độ chính xác của hắn ta cũng được, chỉ là quả bị cành cây bên ngoài chặn lại. Chim chóc của Thương Lang Tông không có thiên địch, nên cũng không mấy sợ người, bỗng nhiên phát hiện mình bị ném trúng, đều không phản ứng kịp, ngược lại ngơ ngác ngẩng đầu nhìn xung quanh, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Thiếu niên liền lại ném cái thứ hai. Lần này có chuẩn bị, con linh điểu qua loa vỗ cánh, liền nhảy sang một cành cây khác, đến bay đi cũng lười.
Thiếu niên tức thì nổi m.á.u hiếu chiến, hắn ta đến chân cũng từ trên bàn đặt xuống, dùng hoa quả tiếp tục ném nó.
“Sở Chấp Ngự! Huynh đang làm gì đó?” Giọng của Niệm Thanh vang lên ở cạnh cửa.
Sở Chấp Ngự bị dọa cho giật mình, hắn ta chuyên chú đến quên cả trời đất, thế mà đến cô bé khi nào trở về cũng không biết!
Hắn ta theo bản năng muốn ngồi ngay ngắn lại, muốn cầm lấy bút để giả vờ, kết quả đã quên trong tay còn có một quả. Định giấu quả đi lại vì sức quá lớn không cẩn thận ném trúng chiếc đĩa rỗng, chiếc đĩa lại va vào cây bút lông không đặt ngay ngắn, mực lập tức loang ra trên giấy, cả khung cảnh vô cùng hỗn loạn.