Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 567





Sau khi phân tích xong, các sư huynh không trực tiếp dạy Niệm Thanh phải đánh bại họ như thế nào, mà hỏi: "Thanh Thanh, nếu em gặp hắn, em sẽ đánh thế nào?"

Niệm Thanh chớp mắt, cô bé nhìn hình ảnh giao đấu của những người đó, rồi tưởng tượng cảnh mình đối đầu với họ sẽ ra tay ra sao, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh.

Cô bé không chỉ có thể dựa vào tưởng tượng để trả lời mình nên đối phó với những đối thủ đó như thế nào, mà thậm chí còn có thể nói ra liên tiếp nhiều giả thuyết khác nhau, dùng những phương pháp khác nhau để giành chiến thắng.

Bốn người sư phụ và sư huynh nghe xong vô cùng vui mừng. Niệm Thanh tuy gương mặt vẫn còn non nớt ngây thơ, nhưng ý thức về tu luyện và chiến đấu của cô bé đã vượt xa vô số tu sĩ trưởng thành.

Chỉ là họ không thể hiện ra mặt. Tạ Quân Từ và Tần Tẫn thay phiên nhau đưa ra các giả định chiến đấu với sư muội.

"Nếu lúc này hắn đột nhiên làm vậy, Thanh Thanh định làm thế nào?"

"Nếu lúc Thanh Thanh tấn công, hắn..., em sẽ chống đỡ ra sao?"

Sư huynh muội mượn những tu sĩ Trúc Cơ kỳ này, áp dụng tư duy của tu sĩ cảnh giới cao để đấu trí qua lại, bất giác đã vượt xa trình độ của những đối thủ mà Niệm Thanh phải đối mặt hiện tại.

Sau những cuộc thảo luận giả định như vậy, Tạ Quân Từ và Tần Tẫn đều rất hài lòng. Họ tin rằng với năng lực của Thanh Thanh, dù gặp phải mấy tu sĩ Trúc Cơ viên mãn kỳ kia cũng không thành vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn một người cần chú ý, chính là người này." Tô Khanh Dung nói.

Hình ảnh hắn chiếu ra là một tu sĩ gầy gò với khuôn mặt âm hiểm. Người này tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, dường như không tu luyện vũ khí hay đan phù gì, hắn đã thắng liên tiếp ba trận, và trận nào thủ đoạn cũng không trong sạch.

Trận đầu, người này giả vờ bị trọng thương, liên tục hộc máu. Tiểu tu sĩ trẻ tuổi đối diện tưởng thật là mình đã lỡ tay, vội vàng chạy lại xem hắn thế nào, kết quả bị hắn đột ngột ám toán, nhờ vậy mới thắng được trận đấu.

Trận thứ hai và thứ ba cũng tương tự. Hắn biết không thể giả vờ bị thương được nữa, nên cũng dùng thủ đoạn ám toán và những mánh khóe không thể đường đường chính chính mang ra để giành chiến thắng. Các tu sĩ ở những đài thí luyện khác dù thắng hay bại đều điểm đến là dừng, chỉ có ba tu sĩ giao đấu với hắn là đều bị người khiêng xuống.

Thanh Thanh có chút không hiểu: "Thực lực của người này không phải là rất lợi hại, ám khí cũng rất vụng về, tại sao họ lại thua ạ?"

"Thanh Thanh, nhìn kỹ vào." Tạ Quân Từ nói."Ám khí là mồi nhử, bản mệnh pháp khí thực sự của người này là tơ."

Tơ?

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Ngu Niệm Thanh càng tập trung nhìn vào hình ảnh. Lúc này cô bé mới thấy, dưới sự phản chiếu nhỏ nhoi của ánh nắng, dường như có những sợi tơ trong suốt mỏng manh lướt qua trên đài thí luyện, rồi nhanh chóng biến mất.

"Người này có chút phiền phức." Tần Tẫn nói với giọng âm trầm: "Hay là trước vòng hai, bản tọa kết liễu hắn trước đi."

Họ không sợ Thanh Thanh đối mặt với kẻ địch mạnh hơn, vì hầu hết đệ tử tiên môn đều có phong độ, biết liêm sỉ. Sư phụ cũng sẽ dặn dò đồ đệ, tỷ thí không phải ra chiến trường, bên ngoài nên bớt đắc tội với người, chừa cho người ta một con đường sống.