Mọi người nhất thời không ai nói gì.
Lượng thông tin Hạc Vũ Quân nói ra quá lớn, khiến người ta khó có thể tiêu hóa trong thời gian ngắn.
Dừng lại một lúc lâu, Tống Viễn Sơn nói: "Vậy còn A Trạch? Kiếp trước nó ở đâu?"
Khi Tống Viễn Sơn hỏi câu này, Hạc Vũ Quân vốn biết gì nói nấy lại trầm mặc.
Đầu óc Ngu Tùng Trạch hỗn loạn, hắn theo bản năng nhìn về phía Hạc Vũ Quân, nhưng Hạc Vũ Quân lại quay đầu đi, không nhìn thẳng vào hắn.
"Kiếp trước nó là đồ đệ của ta." Hạc Vũ Quân nhàn nhạt nói: "Đạo tâm không tì vết vốn nên tiên thành, lại theo ta tu ma, tự nhiên không có kết cục tốt đẹp gì."
Y ngước mắt cuối cùng cũng nhìn về phía Ngu Tùng Trạch, cười nhạt: "Kiếp này làm lại, ở một thời điểm khác, ta lại vẫn cứu ngươi, ngươi nói xem duyên phận này có buồn cười không?"
"Nhưng cũng chính vì sự thay đổi của hai huynh muội các ngươi, khiến ta đột nhiên nhận ra, có lẽ kiếp trước và kiếp này đã khác, có một số chuyện đổi một cách làm khác, có lẽ có thể giải quyết được khốn cảnh của kiếp trước." Như sợ Ngu Tùng Trạch nói tiếp, Hạc Vũ Quân đã tiếp tục: "Cho nên ta đã dừng lại bố cục của mình ở giới Tu Tiên, và đưa hắn vào Trường Hồng Kiếm Tông—"
Hạc Vũ Quân đối diện với đôi mắt của Tống Viễn Sơn, y cười nói: "Ta đánh cược một phen, cược đến cục diện hiện tại này."
Tống Viễn Sơn trầm ngâm, ông nói: "Ngươi muốn cùng Trường Hồng của ta liên thủ để giải quyết khốn cảnh gì? Linh thú yêu hóa?"
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Linh thú yêu hóa chỉ là tầng dễ thấy nhất. Kiếp trước ta có thể thành công, cũng là có người ngầm đẩy sóng. Đáng tiếc lúc đó ta không nhận ra." Hạc Vũ Quân trầm giọng nói: "Nếu muốn giải ván cờ hiện tại này, phải bắt được kẻ chủ mưu đứng sau."
"Kẻ chủ mưu đứng sau mà ngươi nói là..."
"Chính là Huyền Vân Đảo!"
Hạc Vũ Quân mở quạt ra, y cười một cách bạc bẽo.
"Kiếp trước khắp nơi đều là cảnh tượng luyện ngục, chỉ có Huyền Vân Đảo đứng ngoài quan sát. Đám đồ tử đồ tôn của mấy lão già đó trải rộng khắp các thế gia Thương Minh và môn phái Tiên Minh, chúng mới là kẻ âm thầm thao túng. Ta vốn khi hành sự đã có nhiều lần linh cảm không đúng, đáng tiếc ta hồ đồ, nóng lòng báo thù, thế mà ngược lại lại vô tình làm lợi cho kẻ thù."
Khóe miệng Hạc Vũ Quân cong lên, nhưng đôi mắt lại nặng trĩu, mang theo hàn ý, rồi lại nhanh chóng thu lại sự sắc bén, nhìn về phía Tống Viễn Sơn.
"Đây là ý đồ của ta. Ta hy vọng có thể liên thủ với Trường Hồng Kiếm Tông, tốt nhất là dùng danh vọng của Trường Hồng, ngưng kết Phật tử và các tiên môn khác, cùng nhau diệt trừ đám lão già này." Y trầm giọng nói."Ta vì báo thù, còn Tống tông chủ có thể vì thiên hạ chúng sinh, chọn một con đường sống."
"Đáng tiếc ta hiện giờ không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh Huyền Vân Đảo làm ác, chỉ có thể đem chuyện của kiếp trước ra nói hết. Không biết... tấm lòng thành này của tại hạ, có thể giành được sự tin cậy của tông chủ không?"
Hai người nhìn chăm chú vào nhau. Tống Viễn Sơn trầm ngâm một lát, ông nói: "Thù của ngươi và Huyền Vân Đảo, là gì?"
...
Một canh giờ nói chuyện trôi qua, mọi người tạm thời nghỉ ngơi. Hạc Vũ Quân biết Tống Viễn Sơn và Thẩm Vân Sơ muốn lén thương lượng, liền cho người mời họ đến thiên điện nghỉ ngơi.