Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 590



Mấy ngày sau, Ma Điện đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn được thay đổi trang trí và đồ đạc từ đầu đến cuối. Toàn bộ Ma Thành dần dần khôi phục bình thường, chỉ là các Ma tộc đều biết, trời đã thay đổi.

Từ nay về sau, chủ nhân của Ma giới không còn là Ma Hoàng có được ma huyết, mà là Hạc Vũ Quân, người đã thống nhất cả hai giới Quỷ và Ma.

Hạc Vũ Quân đứng ngoài hành lang dài của Ma Điện, nhìn thuộc hạ sửa sang lại bồn hoa.

Y tuy đã bước lên vị trí tối cao của hai giới, nhưng vẫn thường mặc y phục màu trơn như ngày thường. Cùng với vẻ mày mắt ôn nhu trời sinh của nam nhân, khiến y trông không có chút uy h.i.ế.p nào, mà giống như một vị vương gia nhàn tản của thế gia hơn.

Người thanh niên lặng lẽ đi đến bên cạnh y.

"Đất của Quỷ giới không được, đất của Ma giới hình như cũng không được." Hạc Vũ Quân phe phẩy cây quạt, thở dài nói: "Những hạt giống kiều quý này, xem ra chỉ có giới Tu Tiên mới có thể nuôi dưỡng."

Tay của người thanh niên lặng lẽ siết chặt chuôi kiếm.

"Sư tôn muốn tấn công giới Tu Tiên sao?" Hắn thấp giọng hỏi.

"Để sau hãy nói." Hạc Vũ Quân điềm nhiên đáp: "Ta vốn tưởng mình rất muốn trả thù họ, nhưng giờ đây khi đã bình định hai giới, ngọn lửa giận trong lòng ta dường như cũng đã nguôi đi không ít."

Y quay đầu, nhìn về phía người thanh niên.

"Còn ngươi thì sao, Tùng Trạch?" Hạc Vũ Quân cười nhạt: "Mấy trăm năm qua thầy trò chúng ta kề vai chiến đấu, ngươi đã vì ta lập nên công lao hiển hách. Ngươi muốn cái gì, địa vị, tài phú, hay mỹ nhân? Chỉ cần là thứ ngươi muốn, sư phụ đều cho ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạc Vũ Quân đối diện với đôi mắt của Ngu Tùng Trạch, rồi sững người.

Ngu Tùng Trạch giống như được đúc từ băng tuyết, sâu trong đôi mắt trống rỗng không một vật. Hắn tuy có vẻ ngoài tuấn mỹ, thanh lãnh, nhưng lại đầy tử khí.

Hắn cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói: "Đệ tử không còn mong cầu gì khác, chỉ mong sư tôn được như ý nguyện."

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

...

Ngu Tùng Trạch tu ma đã mấy trăm năm, bây giờ càng thêm tinh tiến, bên ngoài càng là uy danh hiển hách.

Ngũ giới đều biết, bên cạnh Quỷ chủ Hạc Vũ Quân thần bí khó lường có một tay sai đắc lực, được xưng là Ô Minh La Sát. Hắn đeo một chiếc mặt nạ nanh quỷ, chưa từng lộ mặt thật. Bên cạnh tên tay sai này thường có một con ma thú trông như chó lại như sói đi theo.

Nhưng chỉ có đôi thầy trò này biết, Ngu Tùng Trạch vốn có đạo tâm không tì vết, là người không nên tu ma nhất.

Tuy đạo tâm đã chuyển thành ma đan, nhưng mỗi lần tu luyện vẫn phải chịu đựng nỗi đau thấu xương. Bao năm qua, Ngu Tùng Trạch cũng đã quen.

Thiên điện nơi Ngu Tùng Trạch ở chỉ có những vật dụng sinh hoạt đơn giản nhất, còn lại đều trống không. Mặc dù hạ nhân đã chuyển đến rất nhiều đồ trang trí, nhưng trong điện vẫn lạnh lẽo, không có một tia sinh khí.

Thỉnh thoảng, người thanh niên sẽ lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ mộc mạc, không bắt mắt từ nhẫn trữ vật.

Trong hộp gỗ bày ngay ngắn những viên lưu ảnh thạch, nội dung đều chỉ liên quan đến một người — Ngu Niệm Thanh, người hiện có danh tiếng vang dội khắp giới Tu Tiên, có kiếm cốt bẩm sinh, là đệ tử thân truyền thứ bảy của Trường Hồng.