Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện

Chương 176



 

Nàng năn nỉ ỉ ôi một lúc lâu, Tạ Thanh Tuyệt mới chịu nới lỏng tay. Gã đàn ông rơi phịch xuống đất, vội vàng bò đến rập đầu lạy Đường Lê lia lịa: "Xin lỗi cô nương, muôn vàn xin lỗi, tại hôm nay nương t.ử nhà ta cũng mặc bộ đồ giống cô nương nên ta mới..."

 

Chưa nói hết câu, gã đã bị Tạ Thanh Tuyệt túm cổ áo ném văng ra xa chục mét.

 

"Cút."

 

Đường Lê hoảng hồn nhìn theo bóng gã lóp ngóp bò dậy chạy thục mạng. Thấy Tạ Thanh Tuyệt không có ý định truy sát, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Nàng quay lại nở nụ cười làm hòa với Tạ Thanh Tuyệt, toan rướn người hôn chàng tiếp thì bị chàng giữ c.h.ặ.t hai vai, đẩy ra xa.

 

Cơn giận của chàng vẫn chưa nguôi, xem ra không dễ gì dỗ dành được.

 

"Hắn chạm vào chỗ nào của nàng rồi?" Tạ Thanh Tuyệt cau mày, giọng điệu lạnh nhạt.

 

Đường Lê mím môi đáp: "Hắn chỉ nhận nhầm người thôi mà."

 

"Không nói phải không?" Tạ Thanh Tuyệt nhếch mép, vẻ mặt vô cảm. Đôi bàn tay lạnh ngắt của chàng bất ngờ bóp mạnh vào chỗ gã say vừa sờ soạng.

 

"Nếu nàng không muốn ta g·iết hắn," chàng cúi sát xuống, môi mỏng kề sát vành tai Đường Lê thì thầm, "Vậy thì ta sẽ trừng phạt nàng, được chứ?"

 

Đường Lê oan uổng: Ta đã làm gì sai mà phải chịu phạt!

 

Nhưng nàng thừa biết Tạ Thanh Tuyệt sẽ chẳng bao giờ làm hại mình, nên dè dặt hỏi: "Chàng muốn... phạt thế nào?"

 

Chàng nhếch mép cười nhạt, không trả lời.

 

Chớp mắt sau, Đường Lê đã bị dịch chuyển tức thời trở về Nhược Thủy Tiểu Trúc.

 

Tạ Thanh Tuyệt phẩy tay một cái, bồn tắm lập tức được rót đầy nước ấm. Chàng rũ mắt nhìn nàng, giọng lạnh lùng: "Tự cởi đồ ra, tắm rửa cho sạch sẽ."

 

Chủ nhân có một đặc quyền tuyệt đối đối với kiếm linh của mình, gọi là "mệnh lệnh tuyệt đối". Một khi chủ nhân đã ban lệnh, kiếm linh bất luận thế nào cũng không thể kháng cự.

 

Tạ Thanh Tuyệt chưa từng sử dụng đặc quyền này với nàng bao giờ. Đây là lần đầu tiên.

 

Đường Lê hơi rùng mình trước thái độ lạnh lùng của chàng.

 

Đôi bàn tay ngọc ngà của nàng vô thức cởi bỏ y phục, rồi chậm rãi bước vào bồn tắm.

 

Dưới ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm của Tạ Thanh Tuyệt, Đường Lê ngượng ngùng xối nước ấm lên người, cả cơ thể nóng bừng lên.

 

Chàng sẽ không thực sự bỏ mặc cảm xúc của nàng mà làm xằng làm bậy chứ?

 

Sợ hãi bắt đầu len lỏi.

 

"Tắm xong chưa?" Tạ Thanh Tuyệt lạnh lùng hỏi.

 

Đường Lê gật đầu e dè.

 

Tạ Thanh Tuyệt chìa tay ra.

 

Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, móng tay được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ.

 

Đường Lê không rõ ý đồ của chàng, run rẩy đặt tay mình lên tay chàng, bước ra khỏi bồn tắm.

 

Nào ngờ Tạ Thanh Tuyệt chẳng thèm đưa áo cho nàng khoác, liền thi triển thuật Dịch Cảnh đưa nàng thẳng lên giường trong phòng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Quỳ xuống."

 

Chàng chỉ buông gọn lọn hai chữ.

 

Lệnh cấm tuyệt đối, Đường Lê không thể không nghe theo.

 

Đường Lê khóc thầm trong lòng: Tôn nghiêm của ta đâu rồi?

 

Tạ Thanh Tuyệt chậm rãi mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một vật làm từ Bạch Ngọc Dương Chi.

 

Đường Lê tròn mắt kinh ngạc.

 

Thì ra phần ngọc còn sót lại sau khi làm vòng tay cho nàng, Tạ Thanh Tuyệt đã dùng để tạc ra thứ này.

 

Đường Lê đành ngậm ngùi vứt bỏ chút tôn nghiêm cuối cùng.

 

Thấy vẻ mặt không thể tin nổi của nàng, Tạ Thanh Tuyệt hỏi: "Biết ta định làm gì chưa?"

 

Đường Lê lí nhí: "Đại khái... là biết rồi."

 

Tạ Thanh Tuyệt mỉm cười, cúi xuống hôn lên vành tai nàng, thủ thỉ: "Sợ không?"

 

Đường Lê lắc đầu.

 

Tạ Thanh Tuyệt tiếp tục c.ắ.n nhẹ vào tai nàng, hỏi tiếp: "Vậy có muốn không?"

 

Đường Lê c.ắ.n môi, khẽ đáp: "... Muốn."

 

Tạ Thanh Tuyệt bật cười thành tiếng.

 

Đường Lê nghe thấy tiếng cười của chàng.

 

Xem ra tình hình không đến nỗi tồi tệ lắm.

 

Hình phạt mà Đường Lê bị bắt chịu khi chưa hề được hỏi ý kiến rốt cuộc cũng giáng xuống.

 

Nhưng ngay sau đó, sự trừng phạt kép đã khiến nàng như muốn bay lên tận chín tầng mây.

 

Đây quả thật không phải là điều con người có thể làm được.

 

Khuôn mặt đầm đìa nước mắt, Đường Lê nép vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Thanh Tuyệt, vòng tay ôm cổ chàng, thỏ thẻ hỏi: "Chàng còn giận không?"

 

Tạ Thanh Tuyệt dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt trên má nàng. Nàng đã bị mình làm cho khóc thế này rồi, còn ráng hỏi xem mình có giận không nữa.

 

Làm sao chàng nỡ giận nàng thêm cơ chứ.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Thấy chàng không đáp, nhờ sự đồng cảm, Đường Lê lờ mờ đoán được tâm trạng hỗn độn của chàng lúc này. Nàng rướn người hôn nhẹ lên má chàng, thủ thỉ: "Người ta cũng trao cho chàng rồi, chàng đừng giận nữa nhé?"

 

Tạ Thanh Tuyệt không kìm được mà bật cười, cúi xuống hôn lên trán nàng, "Không giận nữa."

 

Nói xong, chàng niệm phép tạo ra một lớp băng mỏng, chườm lên đôi mắt sưng đỏ của nàng, ân cần hỏi: "Đau lắm à? Sao lại khóc thế này?"