Chú báo tuyết nằm trên đùi nàng đã ngủ đủ giấc, lững thững đứng dậy, đưa lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên má Đường Lê.
Bị nó l.i.ế.m làm ngứa nhột, Đường Lê bật cười khanh khách, vỗ vỗ vào nó: "Được rồi, Tuyết Đoàn, mi tự ra ngoài chơi một lát đi."
Tuyết Đoàn là một chú báo tuyết nàng tình cờ cứu được trong một khu rừng rậm ở Tiên giới lúc nhỏ.
Lúc ấy, thấy một con mãnh thú khổng lồ lao sầm sầm về phía mình, Đường Lê cứ đinh ninh mình sắp thành bữa trưa ngon lành của nó. Vừa định rút kiếm ra phòng vệ thì đã bị nó chồm lên vồ ngã.
Chú báo tuyết mừng rỡ l.i.ế.m láp khắp mặt nàng, còn dụi dụi cái đầu to bự vào người nàng.
Lúc này Đường Lê mới vỡ lẽ, hóa ra đây là cách nó thể hiện tình cảm quý mến dành cho nàng.
Sau lần đó, chú báo tuyết cứ lẽo đẽo đi theo nàng như hình với bóng, thỉnh thoảng còn ngậm mấy loại trái cây rừng về dâng cho nàng. Đường Lê cũng rất cưng chiều nó, nên quyết định nhận nó làm linh thú nuôi luôn.
Đường Lê từng ảo tưởng rằng thành thần là một điều vô cùng tuyệt diệu.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Là vị thần duy nhất cai quản tam giới, nàng sẽ sở hữu sức mạnh vô song, hô mưa gọi gió, vạn vật đều phải phủ phục dưới chân.
Nhưng khi thực sự bước lên ngôi vị thần thánh, nàng mới cay đắng nhận ra, công việc chính của nàng là đi thu dọn tàn cuộc do bọn chúng sinh tam giới gây ra. Cuộc sống của nàng chẳng có vẻ gì là uy phong lẫm liệt của một đấng tối cao, mà giống hệt một cô lao công sửa chữa lành nghề của tam giới thì đúng hơn.
Hôm nay, Trà Trà lại hớt hải chạy đến báo tin, kết giới ở Quy Khư có dấu hiệu rạn nứt, cần phải được gia cố lại.
Quy Khư là quê hương của tộc Giao nhân. Hàng ngàn năm trước, nơi này từng bị Ma tộc viễn cổ tàn sát dã man, suýt chút nữa thì bị diệt tộc. Nhưng mấy trăm năm trở lại đây, một thế hệ Giao nhân mới đã bắt đầu xuất hiện.
Bất cứ bộ phận nào trên cơ thể Giao nhân cũng là những cực phẩm vô giá, rất dễ khơi dậy lòng tham vô đáy của các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác. Để bảo vệ họ khỏi họa diệt vong, Đường Lê đã giăng một lớp kết giới kiên cố bao quanh Quy Khư. Bất kỳ ai muốn đặt chân vào Quy Khư đều phải phong ấn toàn bộ pháp lực, và chỉ được phép đến đây với mục đích giao thương buôn bán hợp pháp với tộc Giao nhân.
Nàng đứng lơ lửng trên mặt biển, vận dụng thần lực để hàn gắn những vết nứt trên kết giới. Từ đằng xa, mấy chú Giao nhân nhí nhố đang bám vào những mỏm đá ngầm tò mò quan sát nàng.
Khi nàng hoàn tất việc sửa chữa, bọn trẻ ùa bơi tới, ríu rít kéo tay nàng: "Thiên thần tỷ tỷ ơi, dạo này tộc ta lại có thêm mấy em bé mới sinh đấy, mọi người đang mở tiệc ăn mừng lớn lắm, tỷ cũng vào chung vui với tụi em nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không nỡ từ chối sự nhiệt tình của đám trẻ, Đường Lê lấy Hạt Châu Tị Thủy ra, lặn xuống đáy biển sâu.
Những ngôi nhà bằng pha lê lấp lánh phản chiếu ánh sáng lung linh rực rỡ. Trên đường phố, những Giao nhân đeo trang sức san hô, vỏ sò lộng lẫy cười nói rôm rả, tạo nên một khung cảnh sầm uất, nhộn nhịp vô cùng.
Đường Lê từng nghe loáng thoáng về một lời tiên tri của tộc Giao nhân: Thiên thần sẽ ban phước lành xuống tam giới, và Quy Khư sẽ hồi sinh từ đống tro tàn.
Mọi người ở đây đều tin rằng, vị thiên thần trong lời tiên tri ấy chính là nàng.
Đường Lê mỉm cười thầm nghĩ, có lẽ đúng là nàng thật.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đang dần đi vào quỹ đạo tốt đẹp hơn.
Trà Trà biết Đường Lê có sở thích sưu tầm tranh, nên thường xuyên lùng sục khắp tam giới mua những bức họa độc lạ về dâng cho nàng.
Bức tranh mà nàng ta mang đến hôm nay đã nhuốm màu thời gian, có tuổi đời hơn ngàn năm. Các nét vẽ đã phai mờ đi nhiều, chỉ còn lờ mờ nhận ra bóng dáng yểu điệu của một thiếu nữ mặc áo tím.
"Bức họa này từng là đồ tùy táng của một vị Hầu tước chốn nhân gian ngàn năm trước. Nghe đồn, cả cuộc đời ông ta, hễ cầm cọ lên là chỉ vẽ mỗi một người con gái trong bức tranh này." Trà Trà vừa đưa bức tranh cho Đường Lê, vừa kể lại gốc gác của nó. "Chuyện kể rằng, khi còn trẻ, vị Hầu tước này từng có duyên kỳ ngộ một vị thần nữ giáng trần. Từ đó về sau, ông ta đem lòng si mê nàng, đến mức thề không lấy vợ, sống cô độc đến già."
"Ngàn năm trước làm gì có thần nữ nào giáng trần chứ?" Đường Lê bật cười, từ từ mở cuộn tranh ra. "Nhưng vị Hầu tước này quả là một kẻ si tình đáng nể."
Bức tranh đã quá cũ nát, chẳng nhìn rõ được hình thù gì. Đường Lê liền dùng pháp thuật phục hồi lại nguyên trạng của nó.
Khi bức tranh hiện ra rõ nét, nàng kinh ngạc mở to hai mắt, quay sang hỏi Trà Trà: "Ngươi có biết người trong tranh này là ai không?"
Trà Trà ghé mắt nhìn vào, tò mò hỏi lại: "Là ai vậy ạ? Thần thấy dung mạo cũng có vài nét hao hao Thần quân đấy, nhưng không đẹp bằng Thần quân."