Xuyên Thành Nữ Nhi Của Ác Nữ

Chương 1



Ta vừa chào đời còn chưa kịp khóc oe oe đã bị người ta bế sang một bên, vạch chân ra xem: “Là một nha đầu.”



Nha hoàn bên cạnh cầm vải trắng bao kín mặt ta lại, cảm thán: “Haiz, khổ thân, lại phải ch*t non rồi.”



Vậy là một đứa trẻ còn trong tã lót như ta đã phải phát huy khả năng diễn xuất.



Ta từ từ ngừng giãy giụa.



Nha hoàn phụ trách kiểm tra không thể hoài nghi một đứa trẻ sơ sinh đã biết nín thở.



Nàng ta dùng tay kiểm tra hơi thở của ta rồi bọc vải kín lại, mang ra ngoài, ném vào bãi tha ma.



Ta bị vải trắng bọc kín cả người, che mất tầm mắt, cũng khiến thính giác trở nên nhạy bén hơn.



Tiếng những động vật gặm nhấm sột sột soạt soạt trộn cùng tiếng gió rít tạo nên âm thanh như cô hồn du đãng.



Ta ra sức khóc gào.



Qua một hồi lâu, một bàn tay nhấc tấm vải trên mặt ta ra.



Được cứu rồi.



Trên xe ngựa xóc này, nha hoàn lại mở tã lót ta ra xem lần nữa, sau đó bẩm lại với một vị mỹ nhân xinh đẹp phú quý: “Là một tiểu thư ạ.”



Mỹ nhân khẽ than: “Ở bãi tha ma lâu như vậy mà không ch*t, vậy không nên để nàng tuyệt mạng…”



“Chủ t.ử, nàng là nữ nhi của quận chúa Vinh Hoa, nhỡ để vị kia biết được chúng ta cứu nàng, chúng ta không gánh nổi.”



Quận chúa Vinh Hoa?



Lòng ta lộp bộp.



Sao nghe tên giống một ác nữ trong một bộ tiểu thuyết ngôn tình ta từng đọc vậy.



Trước khi ch*t đột t.ử, ta vừa đọc xong một bộ tiểu thuyết ngôn tình tên là ——《Đích Nữ Khanh Ca》.



Một bộ Mary Sue cổ đại điển hình.



Đại khái là kể về Bùi Khanh Ca, đích nữ của đại tướng quân đương triều, dịu dàng yếu đuối, dù bị kế mẫu cùng muội muội bắt nạt vẫn luôn nhẫn nhịn. Sau đó vô tình phát hiện mẫu thân là bị người ta hại ch*t, nàng lau khô nước mắt, vạch trần âm mưu của kế mẫu cùng muội muội, báo thù cho mẫu thân.



Đồng thời nàng với Thái T.ử cũng cưới trước yêu sau.



Hai người trải qua cốt truyện ngược luyến: Ngươi yêu ta, ta yêu nàng ấy, ngươi không yêu ta, ta lại yêu ngươi, ngươi lại yêu hắn…. Ngươi nghe ta giải thích, ta không nghe, ngươi muốn nghe, ta lại không giải thích nữa…



Trong lúc đó, nàng cũng thu hút vô số nam phụ.



Vương gia đ.i.ê.n cuồng, thế t.ử nho nhã, đại phú hào vui tính, thái y anh tuấn, thiếu niên tướng quân, tể tướng phúc hắc,...



Thậm chí còn có cả nữ nhân.



Còn ta đã xuyên thành nữ nhi của nữ phụ độc ác số một giai đoạn đầu, quận chúa Vinh Hoa.



Vì sao nàng là nữ phụ số một, vì nàng muốn cùng nữ chính tranh đoạt nam chính.



Còn vì sao là giai đoạn đầu, vì nàng rớt đài tương đối sớm, ở nửa đầu của bộ truyện.

 

Ta miên man nghĩ về cốt truyện, không để ý địa điểm đã thay đổi.



Phu nhân xinh đẹp kia giao ta cho một lão ma ma trang điểm cực đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



“Nuôi nàng cho cẩn thận, nhớ kỹ, không được để nàng tiếp khách…”



Tiếp khách à? Hả, cái gì? Tiếp khách?



“Phu nhân nói đùa, nữ t.ử vào thanh lâu nào có ai không tiếp khách…”



Vị phu nhân liền ném ra một túi vải nặng trĩu.



Giọng tú bà lập tức thay đổi: “Đương nhiên cũng không phải không có ngoại lệ…”



Cứ như vậy, ta được sắp xếp cho ở thanh lâu.



Tú bà đã nhận tiền, ném ta cho một kĩ nữ đã lớn tuổi tên Hồng Lăng nuôi dưỡng, không hỏi đến nữa.



5 năm đầu, cuộc sống của ta thật yên ổn, vị phụ nhân kia mỗi năm đều phái người đưa đến số bạc không nhỏ, tú bà mừng ra mặt, thậm chí còn cho ta học chữ.



Nhưng đến năm thứ 6, tiền bạc bị c.h.ặ.t đứt.



Ta chuyển từ phòng đệ nhị xuống phòng chứa củi.



Đương nhiên cũng không được học hành gì nữa, tú bà nói không có tiền, ta bắt đầu phải bưng trà rót nước, làm việc vặt để được nuôi ăn.



Lần đầu làm công việc tay chân, ta mệt tới mức không nhấc nổi tay lên.



Hồng Lăng thở dài xoa bóp tay cho ta, nức nở nói: “Tiểu Ngư Nhi, muội phải chấp nhận số phận thôi…”



Ta quay sang nhìn nàng, bắt đầu hoạch định kế hoạch tương lai cho mình.



Vì một tương lai không phải tiếp khách, ta bắt đầu thể hiện sự lanh lợi của bản thân, cũng làm việc quần quật hơn.



Bằng vào kiến thức toán học của chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc từ kiếp trước, ta dễ dàng thay thế được tiên sinh chuyên tính toán tiền bạc cho thanh lâu.



Thật ra cũng không phải ta tính tốt hơn người ta, mà là, dùng ta không tốn tiền, còn có thể làm thêm việc khác.



Thái độ của tú bà đối với ta cũng tốt hơn vài phần.



Các tỷ tỷ trong viện hầu như đều đối xử với ta khá tốt.



Lúc rảnh rỗi, họ dạy ta b.úi tóc, dạy ta chơi đàn tỳ bà, dạy ta trang điểm, dạy ta…



Làm thế nào để lấy lòng nam nhân.



Họ mang hết những gì họ biết ra dạy cho ta.



Năm Cảnh Hữu thứ 36, đêm giao thừa, ta đón sinh nhật mười tuổi của mình.



Nửa tháng sau, một vị tiểu thư nhà quan được đưa tới Minh Nguyệt Lâu, tuổi mới qua cập kê.



Cha nàng ấy là thiếu khanh Đại Lý Tự, bị cuốn vào án mưu nghịch, đẩy đi lưu đày, còn nữ nhân gia quyến trở thành quan kỹ….



Ta giật mình, hóa ra đêm đó bỗng dưng có lệnh cấm toàn thành đi lại ban đêm, Giảo Nguyệt Lâu cũng phải đóng cửa không tiếp khách, là vì án mưu nghịch của Lăng Vương trong truyện.



Đây cũng là phần cuối của bộ truyện rồi, Lăng Vương cấu kết với quân Hung Nô, phát động cung biến.



Trong tiểu thuyết viết, hôm đó, toàn bộ hoàng cung chìm trong biển m/á/u.



Khắp nơi đều là x/á/c ch*t, có quan văn đ/ậ/p đầu vào cột ch*t, có lính Vũ Lâm Quân bị ch/ặ/t đầu, còn có vô số cung nữ ch*t trong lúc đao kiếm loạn lạc.