Xuyên Thành Nữ Nhi Của Ác Nữ

Chương 10



Bọn họ tới chỗ Huyện thái gia nói lý trước, bị đuổi ra ngoài, bọn họ lại viết thư gửi lên trên, nhưng đều bị chặn lại.



Lão đồng sinh này đói đến không nhấc nổi tay lên nữa vẫn nghiến răng nghiến lợi vác hành trang lên, đi bộ ngàn dặm, vừa đi vừa ăn xin để tới kinh thành…



Mấy khách quen ở Giảo Nguyệt Lâu không thấy đến nữa, nhưng chuyện dân chạy nạn Tây Nam lại chưa gây ra sóng gió gì trong kinh thành.



Huỳnh Nhi nói chuyện này rất bình thường, kinh thành phong vân quỷ quyệt, chuyện dân chạy nạn Tây Nam sẽ là một lưỡi d.a.o sắc bén để trừ bỏ đối thủ.



Còn những người dân chạy nạn ch*t trong ván cờ này, cũng chỉ là vì họ xui xẻ.



Ta nghĩ mình nên tặng Bùi Khanh Ca một phần đại lễ.



Bùi phủ ở kinh thành căn cơ trăm năm, môn sinh đông đảo, chuyện tham ô tiền cứu tế, Bùi phủ chưa bao giờ trực tiếp nhúng tay vào nhưng cũng kiếm được không ít.



Nửa tháng sau, Hoàng Thượng xét xử án tham ô bạc cứu tế, lưu đày khá nhiều môn sinh của Bùi phủ, tất cả mọi người đều khen Hoàng Thượng anh minh, là một minh quân hiếm có khó tìm.



Trong quán trà, người kể chuyện nước miếng bay tứ tung, ta đi nghe mấy ngày liền, nói hay thật…



Ta hỏi Tiểu Xuyên Tử, lão đồng sinh kia sao rồi.



Hắn nói ông ấy ch*t rồi, bệnh ch*t trong nhà lao, Hoàng Thượng sau đó đã phong thưởng riêng cho ông ấy.



Nhưng ông ấy không có con cái, cha mẹ cũng đã mất, tất cả bạc phong thưởng được đưa về quê hương.



Quên hương của ông ấy là thôn Hương Đá, huyện Nam Tử, thành Phương Sơn, đất Thục.



“Phương Quy Phạm.” Dĩ Nương hỏi ta có thể dạy nàng viết mấy chữ này không.



Ta hỏi: “Là tên của lão đồng sinh kia sao?”



“Ừ, ta muốn thắp muốn cho ông ấy một cái đèn vãng sinh, còn có Phương Túc Tiên, Phương Minh Hồng nữa…”



Ta dạy xong, nàng ngày nào cũng luyện đi luyện lại. Dĩ Nương theo người ở quê chạy nạn đến kinh thành, dọc đường đi cha mẹ đều đã mất, khó khăn lắm mới đến được đây, sống qua vài tháng yên ổn thì người bà con mà nàng tá túc cũng qua đời.



Để có tiền an táng cho người đó, Dĩ Nương đã bán mình vào Giảo Nguyệt Lâu.



Ngày ngày Dĩ Nương đều tập viết chữ trên nền đất, nàng nói giấy quý giá quá, phải viết một lần thành công luôn.

 

“Ông ấy bình thường ở quê chắc cũng được kính trọng lắm đúng không?” Ta vuốt tóc Dĩ Nương.



Nàng lắc đầu: “Ông ấy rất cổ hủ, tự cho mình là giỏi mà thi có đậu tú tài đâu, ngày nào cũng uống rượu, nói cái gì mà có chí mà không được dùng, rồi còn hay nợ tiền nữa, nhân duyên cũng kém…”



Sau đó, đại hạn xảy ra, trưởng thôn, phú hộ, tú tài có tiền đồ đều bỏ đi hết.



Kẻ suốt ngày khiến người ta mắng c.h.ử.i này lại đứng lên gánh trọng trách, ăn xin vào kinh thành cáo ngự trạng.



“Trước khi đi, ta hỏi ông ấy, vì sao ——”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Dĩ Nương đột nhiên tạm dừng, gợi lên lòng hiếu kỳ của ta.



Ta bắt đầu suy đoán: “Có phải là “đọc sách là để đứng lên vì những bất bình trong thiên hạ”, hay là “vì bá tánh nhận mệnh” không…”



Nàng lắc đầu, cười tự giễu: “Ông ấy còn c.h.ử.i tục một câu, nói là hỏi cái đ*o gì, cả cái đất này cũng chỉ có mấy người bọn họ biết chữ, bọn họ không đi thì ai đi?”



“Có phải nghe rất thất vọng không, bọn họ không phải người tài cán tư tưởng cao sang gì, còn rất keo kiệt nữa, chẳng giống đại anh hùng đức cao vọng trọng thường thấy trong thoại bản…”



Ta nhớ đến khẩu hiệu tuyên truyền ở kiếp trước: “Người bình thường cũng có thể làm anh hùng”, lưu loát giảng một bài văn nghị luận cho Dĩ Nương nghe.



Nàng nghe xong hai mắt sáng rỡ, hỏi ta vị tiên sinh nào nói vậy.



Ta thật sự không nghĩ ra: “À… hình như tên Lôi Phong.”



Năm Thiên Nguyên thứ 10, mùa xuân, ta giải tán Giảo Nguyệt Lâu, trả lại khế ước bán thân cho tất cả các tỷ tỷ, lấy lý do dịch bệnh đưa hết mọi người ra khỏi thành.



Chỉ có Hồng Lăng cùng Huỳnh Nhi ở lại.



Hồng Lăng nói sẽ không rời xa ta, Huỳnh Nhi nói nàng là quan kỹ, chẳng đi đâu được.



Thân thế Bùi Tiện Chi bại lộ do một vị Vương gia cải trang đến am ni cô lễ Phật, tận mắt chứng kiến cảnh Bùi Tiện Chi gọi Bùi Khanh Ca là “nương”.



Trong một đêm, ai ai cũng biết Bùi Tiện Chi là đứa con còn sót lại của Thái T.ử Thánh Đức.



Đồng thời, chuyện Bùi phủ nuôi dưỡng tư binh ở biên cương cũng truyền vào trong cung.



Kinh thành sắp có một phen sóng gió.



Mấy ngày sau, Giảo Nguyệt Lâu bị người vây hãm.



Cuối cùng ta cũng được gặp Bùi Khanh Ca, nữ t.ử khống chế vận mệnh của ta.



Dường như thời gian không có ảnh hưởng gì đến nhan sắc của Bùi Khanh Ca, nàng ta mặc đạo bào, tóc b.úi đơn giản bằng một cây trâm gỗ, cả người siêu phàm thoát tục.



Nàng ta nhìn ta, không buồn cũng chẳng vui, có vẻ nàng biết rõ kẻ dài dòng thường hay ch*t sớm nên không một lời giải thích, lập tức phân phó người gi*t ta luôn.



Nhưng lại bị quan binh mai phục sẵn bắt gọn.

 

Ngày 4 tháng 4, năm Thiên Nguyên thứ 10, Bùi Tiện Chi động cung biến.



Mấy ngày sau, Bùi Hoàng Hậu lãnh binh trấn áp phản loạn, Bùi Tiện Chi bị gi*t ngay trước cửa cung, Thánh Thượng bị loạn tặc đả thương, qua một thời gian cũng băng hà.



Hoàng Hậu tự tay xử lý Bùi gia, sau đó được triều thần giúp đỡ, nâng ấu đế lên đăng cơ rồi buông rèm chấp chính.



Ta không thắng được Bùi Khanh Ca, có lẽ ta có dồn hết sức lực cũng chỉ như thiêu thân lao đầu vào lửa. Nhưng mà kẻ thù của Bùi Khanh Ca không chỉ có mình ta, muội muội của nàng ta, Bùi Minh Châu đứng đầu trong số đó.