Xuyên Thành Nữ Nhi Của Ác Nữ

Chương 8



Người mua được là trưởng t.ử của Lâm thủ phụ, Lâm Hoài Giang. Hắn ra vẻ đạo mạo, kéo theo cả đám hồ bằng cẩu hữu đi vào trong phòng.



Đêm đó, ta bị tr/a t/ấ/n đến ngất xỉu, tĩnh dưỡng mất cả tháng.



Sau đó Lâm Hoài Giang lại vung tiền bao ta mấy tháng liền, nhưng hắn không hề chạm vào ta, hắn chê ta dơ.



Hắn chỉ thích ở thanh lâu phẩm trà, sau đó lệnh cho ta tự th* d*m, còn dẫn theo người đến xem.



Hắn cũng sẽ mang ta ra làm phần thưởng, thỉnh thoảng thưởng cho đám ch.ó săn của hắn.



Ta chẳng khác gì một con vật, bị người ta soi xét, nhục nhã vẫn phải nhẫn nhịn phục vụ.



Lâm Hoài Giang thích nhất là nhìn biểu tình khuất nhục trên mặt ta.



Ta hận không thể x/é x/á/c hắn, nhưng rồi lại phải cúi đầu, nặn ra gương mặt tươi cười rồi làm bộ vui thích si mê.



Từ nhỏ đã phải làm việc vất vả, ta không khóc;



Lấy sắc hầu người; ta không khóc;



Bị Lâm Hoài Giang tr/a t/ấ/n, ta cũng chỉ đỏ hốc mắt.



Ta cho rằng, tất cả là vì mệnh ta không tốt, là ta xui xẻo…



Nhưng bây giờ lại có người nói cho ta, tất cả những khổ cực ta phải chịu không phải do số phận mà là vì xuất thân của ta. Bọn họ đùa giỡn ta trong lòng bàn tay, nhớ tới thì chỉ cần phất phất tay, phân phó vài tiếng là có thể hủy hoại toàn bộ đời ta, nghiền nát tự tôn của ta, bức t.ử người thân của ta…



Đây là lần đầu tiên ta thực sự lĩnh hội sự khắc nghiệt của thời đại này. Lần đầu tiên ta cảm nhận được cường quyền đè ép trên người ta, đập vụn sống lưng ta, vặn cho ta tan cửa nát nhà…



Th/i th/ể sưng phù của hoa khôi tỷ tỷ, Lục Ý mặc bộ quần áo nhuốm m.á.u, trước khi ch*t còn rên rỉ kêu oan, rồi còn cả Lâm Hoài Giang liên tục nhục nhã ta…



Từng thứ, từng thứ xé nát trái tim ta…



Ta chân chính ý thức được rằng, mình đã sớm không còn là người ngoài cuộc đứng xem nữa, ta đã thành người trong cuộc.

 

Tiết Nhị phái người ngày đêm đi theo nha dịch kia, ném những thứ dơ bẩn vào cửa nhà hắn. Người thân của hắn chỉ cần ra ngoài một mình sẽ bị đ/á/nh cướp hành hùng. Chúng ta thuê đều là mấy tên vô lại lang thang trên phố, tay chân nhanh nhẹn lại quen đường quen lối, chưa lần nào thất thủ.



Qua nửa tháng, nha dịch kia cuối cùng cũng không chịu nổi, tìm tới cửa nói chẳng qua hắn cũng chỉ là nhận tiền làm việc. Ta hỏi hắn ai sai sử, hắn lại nhất định không hé miệng.



Ta ngồi trước gương đồng, chợt nhận ra mình phạm sai lầm rồi. Mấy năm nay ta cho rằng mình che giấu rất tốt, nhưng có lẽ ngay từ đầu ta đã bại lộ.



Nữ nhi giống mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa.



Tuy ta chưa từng gặp quận chúa Vinh Hoa, nhưng hẳn là trong kinh rất nhiều người biết mặt bà ta.



Tất cả những chỗ bất thường đều đã được giải thích, từ việc vô số kẻ thù tìm tới cửa sau khi ta thành niên, đến đêm đấu giá có thật nhiều gương mặt xa lạ.



Già trẻ lớn bé đều muốn mua một đêm của ta.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trên mặt họ còn mang theo ánh mắt tò mò và châm chọc…



Ta xem được bức họa vẽ quận chúa Vinh Hoa, đúng là giống ta đến bảy phần.



Bức họa đó là Lâm Hoài Giang đưa cho ta, hắn ung dung ngồi xuống pha trà. Tất cả ấm chén trà cụ hắn dùng đều là do hắn tự mang tới.



Đồ vô văn hóa còn thích làm bộ làm tịch.



Nhất định có một ngày ta sẽ ném hắn vào chuồng heo.



“Ngươi rất giống với vị quận chúa Vinh Hoa đó, đương nhiên ngươi không có khí độ hoàng gia như người ta, mà chỉ có hương vị phong trần rẻ mạt…”



“Chúng ta cũng chỉ là tò mò tới xem cho biết thôi, chứ chạm vào ngươi thì ta ngại bẩn.”



“Nhưng mà ngươi còn phải cảm ơn ta nha, đêm đó ta cố ý giúp ngươi nâng giá, ngươi kiếm được không ít đấy nhỉ, ha ha ha ha…”



Ồ, vì tò mò…



Cũng chỉ có kẻ để não dưới m.ô.n.g như ngươi mới có thể bị lợi dụng mà hoàn toàn không biết gì.



Sau khi có được bức họa, ta đại khái cũng đoán được bảy tám phần người đứng sau bức màn thử ta.



Thử xem ta có thật sự là hậu nhân của quận chúa Vinh Hoa không, hay đơn giản chỉ là người giống người.



Cho nên bọn họ mới lừa Lâm Hoài Giang biến thái này đến làm nhục ta.



Ngày ấy ta cùng Lục Ý đi đưa thêu phẩm, bọn họ tưởng đó là thêu phẩm của ta, cho nên mới lệnh cho nha dịch thay mận đổi đào rồi sai sử đám lưu manh chà đạp tự tôn của ta…



Lâm Hoài Giang biến thái nhưng đầu óc ng* như heo, ta lừa dối hắn vài câu hắn liền lộ ra chuyện lấy được bức họa của quận chúa Vinh Hoa là ở chỗ Bùi Tiện Chi.



Bùi Tiện Chi, ta cũng từng nghe qua, là cháu trai của đương kim Hoàng Hậu, cũng là người nhà mẹ đẻ của Bùi Khanh Ca.



Việc bọn họ hành hạ ta cũng trở nên hợp tình hợp lý.



Cho nên việc ta tr/ả th/ù bọn họ cũng hợp tình hợp lý.

Tú bà bị bệnh.



Sau khi Lục Ý đi, sức khỏe tú bà đi xuống, sang xuân bị một trận cảm mạo rồi cứ thế yếu dần đi.



Tú bà yếu ớt nằm một chỗ chỉ đạo việc quản lý Giảo Nguyệt Lâu.



Sau đó, bệnh của tú bà ngày càng nặng, cả ngày mê man, thỉnh thoảng tỉnh lại sẽ nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt dịu dàng ta chưa từng thấy.



“Hôm nay vẫn vậy…”



Mấy tháng qua, chuyện làm ăn của Giảo Nguyệt Lâu đều do Hồng Lăng xử lý.



Nàng bận rộn luôn tay luôn chân, nhưng cũng nhờ vậy mà có thêm chút tinh thần.