Ta cùng Huỳnh Nhi và Hồng Lăng ngày đêm canh giữ, sợ nàng nghĩ quẩn.
Nhưng chúng ta không canh nổi một người đã muốn ch*t.
Lục Ý nhân lúc ban đêm các tỷ tỷ phải ra tiếp khách, trốn khỏi Hồng Lăng, cầm theo một vò rượu lớn đến nhà nha dịch kia, hất rượu châm lửa.
Không ai bị thương, nhưng khi nữ nhi của nha dịch đó vội vàng chạy thoát ra đã bị Lục Ý đ/â/m cho một nhát vào mặt, sâu đến thấu xương.
Làm xong nàng đứng tại chỗ cười lớn, rồi bị quan phủ áp giải đến nha môn.
Ở trong nha môn, Lục Ý nhận tội, sau khi bị tuyên án, nàng hét lớn: “Ta không nói dối, là nàng ta trộm thêu phẩm của ta, bọn họ mới nói dối…”
Dứt lời, nàng đ/â/m thẳng đầu vào cây cột trong nha môn, ch*t tại chỗ.
Lục Ý từng nói, nương nàng nói với nàng, trong nha môn luôn có thanh thiên đại nhân giải oan cho người oan uổng, dân chúng chắc chắn sẽ tin những lời người trên công đường nói…
Lục Ý của ta ch*t rồi, ch*t vào mùa xuân, mùa cây cối xanh tươi như cái tên của nàng ấy.
“Ta mong kiếp sau có thể sống một đời tự do tự tại, đường đường chính chính…” Đây là câu cuối cùng nàng lưu lại.
Lục Ý của ta đi rồi, nữ nhân luôn che chở cho ta đã đi rồi…
Chỉ còn lại mình ta, một mình ôm cái rương đựng ký ức về cố hương, không biết kể cho ai nghe.
Trong nhà x/á/c, th/i th/ể của Lục Ý được đắp một tấm vải bố trắng, ta cõng nàng lên. Nhẹ quá! Ta đưa nàng về Giảo Nguyệt Lâu.
Lục Ý còn trẻ như vậy.
Nàng hoạt bát vui vẻ, là hạt dẻ cười của cả lâu, nàng thêu cực đẹp, thêu con cá cũng sống động như thật,...
Nàng từng nói chờ tích góp đủ tiền, nàng sẽ mua một căn nhà thật lớn để mang linh vị của nương về thờ. Nàng nói muốn sống cùng chúng ta ở đó… đến già…
Vậy mà sao lại đi mất rồi?
Ta không chịu đựng nổi thế giới này nữa.
Chỉ vì chúng ta là nữ t.ử thanh lâu, chỉ vì chúng ta là con kiến mà tất cả mọi người đều có thể đạp lên chúng ta mà sống. Mỗi người ở ngoài kia đều có thể tùy ý khinh nhục chúng ta.
Chỉ vì, chúng ta không phải là… người đứng đắn.
Nhưng chúng ta chỉ muốn sống thôi mà?
Có ai cho chúng ta lựa chọn không?
Tất cả những thứ ta từng học trong quá khứ: Văn chương, đạo lý, phương trình… quay cuồng trong đầu ta, tất cả cùng phẫn nộ hò hét, tất cả cùng chèn ép l.ồ.ng n.g.ự.c ta, như muốn nổ tung, muốn phá tan thời không, phá tan giam cầm…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng rồi tất cả lại bị giữ lại.
Xiềng xích phong kiến quấn quanh chúng ta, che lấp đi cả ánh sáng…
Tú bà chờ chúng ta ở hậu viện, cũng đã khóc đến nhòe nhoẹt hết lớp trang điểm.
Ta với Lục Ý là hai cô nương nhỏ tuổi nhất Giảo Nguyệt Lâu, Hồng Lăng nói tú bà luôn coi chúng ta như một nửa nữ nhi, tuy là ta không thấy vậy.
Ban đêm, ta túc trực bên linh cữu Lục Ý.
Không biết từ lúc nào tú bà đã tới, uống say khướt, đặt một lượng bạc lên quan tài Lục Ý.
Sau đó tú bà đột nhiên vừa khóc vừa cười: “Ta đã từng nói với các ngươi, đông tâm với nam nhân chính là t.ử kiếp của chúng ta, Lục Ý luôn nhớ kỹ, còn chép lại dán trong phòng, ngày ngày tự nhắc nhở bản thân…”
“Nàng đã cẩn thận đến vậy, sao vẫn không sống được…”
“Đồ ngốc này, có người đổ oan cho ngươi trộm đồ, ngươi cũng không cẩn m/ổ bụng mình ra để chứng minh trong sạch, ngươi phải m/ó/c mắt kẻ đó ra nuốt vào bụng, để cho chúng ở trong bụng ngươi mà xem cho rõ…”
Ta lặng lẽ nhìn tú bà gục trên quan tài Lục Ý khóc nức nở, giống như đang say, lại như đang tỉnh.
Đêm đó, tú bà không từ chối bất kỳ câu hỏi nào của ta, bà ấy nói cho ta: “Năm đó khi con đến tuổi làm lễ chải tóc, có người ép ta nhất định phải để con tiếp khách, nếu không sẽ san bằng Giảo Nguyệt Lâu…”
“Ta cũng từng muốn nói hết chân tướng cho con, nhưng đám người đó mang theo lệnh bài hoàng gia, chúng ta không đấu lại được.”
“Ta nghĩ, thôi thì cứ để ta gánh hết cái danh xấu xa đi, chỉ cần con không biết chuyện gì, nói không chừng còn có thể bảo hộ cho tất cả bình bình an an…”
Ta ngắt lời tú bà: “Kết quả thì sao? Chúng ta đều là đám hèn mọn, bọn họ sẽ cho chúng ta đường sống ư?”
Ta hỏi tú bà: “Cái ch*t của Lục Ý cũng là do bọn họ?”
Tú bà trầm mặc thật lâu rồi mới mở miệng: “Ta không biết, chỉ là sau đó ta có cho người đi tìm đám lưu manh đã chặn đường Lục Ý nhưng không tìm được kẻ nào. Huỳnh Nhi đã vẽ lại chân dung đám đó, trong đó có một tên nhìn rất giống người đã đến uy h.i.ế.p ta bắt con tiếp khách…”
Ta nhớ lại ngày đầu tiên mình tiếp khách.
Đó là ngày u ám nhất trong cả hai đời của ta, khiến ta chưa từng muốn nhớ lại. Ta cho rằng chỉ là do mình xui xẻo nên mới gặp phải tên biến thái Lâm Hoài Giang.
Trong buổi đấu giá đêm đầu của ta, Tiết Nhị cũng tới, hắn mặc bộ đồ sang đẹp nhất, vừa mở miệng đã ra giá bằng toàn bộ tài sản của hắn, bao gồm cả tiền chúng ta bán tình báo mấy năm qua. Hắn từng nói đó là tiền hắn tích góp để cưới vợ.
Nhưng Tiết Nhị đã nhanh ch.óng bị đ.á.n.h bật, có người cứ liên tục nâng giá lên.
Giá của ta vọt lên năm ngàn lượng.
Ngay lúc đó ta còn cố tìm vui trong bể khổ, cảm thấy mình cũng có giá đấy nhỉ, còn hơn cả hoa khôi.
Cuối cùng, giá của ta được chốt sáu ngàn hai.