Xuyên Thành Nữ Nhi Của Ác Nữ

Chương 9



Ta bận rộn chăm sóc tú bà, không để ý, Tiết Nhị đã lâu không tới Giảo Nguyệt Lâu.



Đến khi ta nghe được tin của hắn, thì lại là ở trên lệnh truy nã của quan phủ.



Trên đó nói hắn trộm đồ của Bùi phủ, còn gi*t người, tiền thưởng trăm lượng.



Ta muốn liên lạc với hắn, Huỳnh Nhi ngăn ta lại: “Tiểu Ngư Nhi, cẩn thận là cái bẫy của Bùi gia.”



Tú bà đã không xuống được giường nữa.



Có lẽ con người trước khi ch*t thường nói lời thật lòng, bệnh càng nặng tú bà càng trở nên dịu dàng hơn.



Khi ta đút cháo cho tú bà, bà thường xuyên lải nhải sám hối: “Nói không chừng ta sẽ xuống địa ngục, đời này ta mang họa cho không ít cô nương, các nàng ấy sẽ kéo ta cùng xuống địa ngục…”



Ta an ủi: “Những cô nương đó sẽ không xuống địa ngục.”



Tay tú bà càng run rẩy hơn.



Tú bà chưa bao giờ là một người tốt theo đúng nghĩa.



Bà ấy ép buộc các cô nương tiếp khách, còn sáng tạo ra phương pháp Chiết Mai hành hạ người ta.



Nhưng tú bà cũng cứu giúp không ít những nữ hài t.ử đáng thương, chẳng hạn như ta, hay như Lục Ý.



Tiết Nhị tìm đến chỗ ta, hắn trốn trong thùng rỗng được chuẩn bị để đựng phân, trà trộn vào Giảo Nguyệt Lâu.



Hắn trốn trong phòng Hồng Lăng, vừa gặp ta đã cho ta một tin tức bất ngờ: “Bùi Khanh Ca không ch*t, Bùi Tiện Chi là nhi t.ử của nàng ta, giờ nàng ta đang ẩn mình trong một am ni cô…”



Quận chúa Vinh Hoa đã sớm bỏ mạng, vì khó sinh mà ch*t.



Còn ta chẳng qua chỉ là một cô nhi được thanh lâu nhận nuôi.



Vậy mà kẻ kia lại mạo hiểm cả việc có thể bị bại lộ, hao hết tâm lực nhục nhã ta, có nghĩa là phải hận thấu xương quận chúa Vinh Hoa.



Thù hận đến cỡ này, ngoại trừ Bùi Khanh Ca, ta không nghĩ ra ai khác.



Chỉ là ta không ngờ nàng ta còn sinh nhi t.ử, thật không hổ là nữ chính, con cưng của trời.



Cốt truyện chính chệch hướng sang BE, lại vẫn có thể khởi sinh ra một cái phiên ngoại âm thầm báo thù.

 

Tiết Nhị ở lại Giảo Nguyệt Lâu sẽ rất nguy hiểm, không chỉ cho hắn, mà cho cả Giảo Nguyệt Lâu.



Hắn đưa cho ta bức họa Bùi Khanh Ca rồi định rời đi, hắn nói việc này rất quan trọng, hắn sợ rắc rối không đáng có nên mới tự mình đến đây nói với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Hắn nói hắn trà trộn trong đám khất cái ở kinh thành, Bùi phủ sẽ không dễ dàng bắt được hắn.



Ta không nghĩ vậy, chỉ cần còn ở kinh thành một ngày, Tiết Nhị sẽ không thoát được. Những gì hắn phát hiện ra đủ để toàn bộ Bùi phủ lâm vào vạn kiếp bất phục.



Bùi gia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, bọn họ sẽ thà gi*t nhầm còn hơn bỏ sót.



Tú bà nói để bà giúp mang Tiết Nhị ra khỏi thành, dặn ta giấu Tiết Nhị trong quan tài của bà.



Đêm đó, khi tú bà hấp hối, các tỷ tỷ cùng tề tựu lại nói lời từ biệt.



Đến lượt ta, tú bà kéo tay ta, ghé sát tai ta nỉ non: “Chỉ có chân chính trở thành người của thời đại này con mới có thể sống sót, nhưng nhớ… đừng có quên tên con.”



“Đừng có giống ta, quên mất tên mình…”



Tú bà ch*t rồi, ch*t trong một ngày xuân mưa phùn kéo dài. Ta đứng trước quan tài, cầm trong tay mấy quyển sách tú bà hao hết tâm lực viết ra trong vài tháng qua, trong đó có bảng cửu chương, có bài hát, tất cả những gì bà ấy nhớ được, đều được viết hết ra.



Đến lúc ch*t tú bà vẫn không kể hết mọi chuyện cho ta, ta không biết tú bà xuyên tới đây từ bao giờ, đã trả qua những chuyện gì mà lại trở thành tú bà của Giảo Nguyệt Lâu, cũng không biết bà ấy có từng gặp người có chung chí hướng hay kẻ thù hận thấu xương không…



Tú bà mang theo chuyện cũ hai đời, mang theo hồi ức hai đời vào trong quan tài, ra đi mãi mãi…



Di nguyện cuối cùng của tú bà là muốn được an táng ở cố hương nơi từng sống ngàn năm sau.



Tiểu Xuyên T.ử kéo xe ngựa chở quan tài của tú bà ra khỏi cổng thành, bên trong còn có Tiết Nhị cùng ba cuốn sách tú bà viết ra.



Huỳnh Nhi nói với ta, một khách quen khoe với nàng hắn sắp được thăng quan lên làm tư lang trung Hình Bộ.



“Năm ngoái hắn mới lên làm viên ngoại lang, đúng lý sẽ không thể thăng quan nhanh như vậy, trừ khi người giữ vị trí đó phạm phải tội lớn…”



“Mấy hôm trước ta còn nghe hắn than vãn là bắt được một kẻ chạy nạn từ Tây Nam đến, phải thẩm vấn suốt đêm…”



Đại hạn Tây Nam đã kéo dài ba năm, dù đương kim Thánh Thượng thường xuyên mở quốc khố cứu tế nhưng trong dân gian vẫn dấy lên lời đồn, nói rằng đại hạn ba năm là trời xanh tức giận, oán thương cho vị tiên Thái T.ử đã mất kia…

 

Tiểu Xuyên T.ử nghe ngóng được chuyện dân chạy nạn Tây Nam, hắn nói người kia tới tận kinh thành là để cáo ngự trạng, bọn họ mất mùa liên tục ba năm, người ch*t vô số.



Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày triều đình cứu tế, mỗi người lại chỉ được nửa chén cháo nấu từ gạo trấu, một ngày cũng chỉ phát một lần, chẳng thấm tháp vào đầu.



Người chạy nạn kia ở quê nhà là một lão đồng sinh, biết chữ và có hiểu biết, ông ấy nhận ra ngay bạc cứu tế đã bị ăn chặn.



Nhìn người dân quê mình cứ ngày một ít đi, ông ấy đã ăn xin dọc đường để vào được kinh thành cáo trạng lên Thánh Thượng.



“Thật ra ban đầu không chỉ có một mình ông ấy, ông ấy đã tập hợp vài đồng sinh ở quê cùng đi, nhưng mà đi được đến đây thì chỉ còn lại một mình.”