Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Si Mê Nam Chính

Chương 57





Sủi cảo nhân thịt heo bắp cải là hương vị phổ biến nhất, cũng là hương vị đậm chất Tết nhất. Bắp cải không được quá tươi, vì nước sẽ làm nhân thịt bị nhão, nhân bị ứa nước, ăn rất dở, vì vậy, Lục Vân Sơ đã lấy bắp cải dự trữ trong hầm từ mùa đông ra. Bắp cải để lâu, bớt nước, dùng để làm nhân là thích hợp nhất.

Nàng thoăn thoắt gói những chiếc sủi cảo trắng tròn vo, đặt lên tấm ván lớn, đều tăm tắp, trông rất bắt mắt.

Lúc này, Văn Triển thường dùng đũa chọc mấy cái vào bụng sủi cảo căng tròn, để bánh xếp ngay ngắn hơn, hướng về một phía – có thể là hắn bị ám ảnh cưỡng chế, cũng có thể là hắn rảnh rỗi sinh nông nổi.

Sủi cảo còn chưa gói xong, lại có nha hoàn đến bẩm báo, nói là Văn Giác đến.

TBC

Văn Giác không giống Liễu Tri Hứa khách sáo, trực tiếp xông vào.

Hạ nhân đến báo Liễu Tri Hứa đến viện Lục Vân Sơ đã lâu mà chưa ra, hắn ta hơi lo lắng, hùng hổ tìm đến.

Kết quả khi tìm thấy họ với khuôn mặt tối sầm, ba người đang vây quanh chiếc bàn dài, không khí hòa bình gói sủi cảo.

Chuyện này hơi ngượng ngùng.

Lục Vân Sơ nhướn mày: "Sao huynh lại đến đây?" Cốt truyện không có đoạn này.

Văn Giác vốn đang định nói gì đó để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, vừa nghe nàng nói vậy, lập tức khó chịu, lời đến miệng bẻ lái: "Ta là chủ nhân phủ Văn, có chỗ nào ta không thể đến?"

Lục Vân Sơ: "Nhà xí nữ?"

Văn Giác: ...

"Ngươi!"

Lục Vân Sơ buông sủi cảo trong tay xuống, ghét bỏ nói: "Chậc, ngày tết mà, làm gì mà nóng tính thế, nói chuyện cho đàng hoàng không được à?"

Nàng quá biết cách chọc tức người khác, Văn Giác nghiến răng: "Là ngươi nói chuyện không đàng hoàng trước, ta mới—" Hắn ta nuốt nửa câu sau xuống, hít sâu một hơi, quyết định không so đo với Lục Vân Sơ, duy trì hình tượng lạnh lùng bá đạo của mình.

Liễu Tri Hứa phải lên tiếng hòa giải: "Hình như là hiểu lầm, ngày tết, cả nhà đừng cãi nhau."

Lời này chả có lý lẽ gì, nhưng ghép với hai chữ "ngày tết", đột nhiên lại có lý.

Văn Giác kìm nén cơn nóng giận, Lục Vân Sơ lè lè khóe miệng, hai người quyết định không cãi nhau nữa.

Văn Giác bỏ ngoài tai cái liếc mắt của Lục Vân Sơ, đi đến bên cạnh Liễu Tri Hứa: "Cô đến đây làm gì?"

Liễu Tri Hứa mỉm cười, đáp nhỏ: "Lục phu nhân mời, ta một mình trong viện lại thực sự cô đơn, cho nên mới mặt dày đến đây, vốn chỉ muốn trò chuyện một lúc rồi đi, ai ngờ Lục phu nhân thịnh tình khó từ chối…"

Văn Giác không vui, hắn ta nói: "Thịnh tình khó từ chối gì, ta thấy là nàng ta lợi dụng cô làm nha hoàn đấy, sao cô lại tự tay nấu nướng?"

Lục Vân Sơ không chịu nổi cái vẻ "cao quý" của hắn ta nữa, chen vào: "Huynh phiền không hả, nhất định phải phá hỏng tâm trạng người khác? Muốn ở thì ở, không muốn ở thì đi."

Khoé miệng Văn Giác giật giật, mặt dày ngồi cạnh Liễu Tri Hứa: "Ta ở." Hắn ta rất sợ Lục Vân Sơ lại làm gì Liễu Tri Hứa, hai người gần đây tiến triển chậm chạp, luôn có cảm giác không đúng lắm.

Lục Vân Sơ khó có khi so đo với hắn ta: "Huynh đi rửa tay, rửa tay xong lại gói sủi cảo."

Văn Giác ngạc nhiên: "Ta?"

"Không thì ai, trên bàn này bốn người còn ai chưa rửa tay?"

Đã nhịn nãy giờ rồi, nhịn thêm chút nữa cũng chẳng sao. Văn Giác tự an ủi mình một phen, ngoan ngoãn đi rửa tay.

Rửa tay xong quay lại, không ai để ý đến mình, hắn ta cảm thấy rất ngại, chỉ đành tự mình học theo động tác của họ gói vỏ sủi cảo.

Lục Vân Sơ liếc mắt nhìn nam nữ chính, có một loại khoái cảm khó tả. Mặc kệ các ngươi là nữ chính cô lãnh thông tuệ hay nam chính bá khí vô song, đến đây rồi, đều ngoan ngoãn gói sủi cảo cho ta.

Văn Giác gói một cái sủi cảo hở tứ phía, định đặt lên vắn gỗ, bị Văn Triển dùng đũa chặn lại.

Hắn không thể nói chuyện, nhưng ý tứ động tác rất rõ ràng.

Đũa chỉ chỉ những chiếc sủi cảo trắng mập đáng yêu của người khác, rồi lại chỉ vào cục bột méo mó của Văn Giác, sự châm chọc im lặng mới là trí mạng nhất.

Mặt Văn Giác đỏ bừng, hắn ta nghiến răng nghiến lợi lấy cái sủi cảo lại, bỏ vào bát không trước mặt mình, di chuyển sang ngồi cạnh Văn Triển, khẽ lẩm bẩm: "Dạo này đệ làm sao vậy?"

Văn Giác cảm thấy rất phức tạp đối với Văn Triển, tâm tình hắn ta dành cho Văn Triển phần lớn là sự bực bội, mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ coi thường sinh tử, không lưu luyến gì với cõi đời của hắn, hắn ta chỉ hận không thể mắng cho hắn tỉnh ra. Nhưng hắn ta không dám, hắn ta phải kính trọng di nguyện của phụ thân, tận trung báo quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Văn Triển nghiêng đầu, thần sắc vẫn bình tĩnh như xưa, chỉ là ánh mắt không còn u ám như trước nữa.

Hắn nhìn Lục Vân Sơ, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười với Văn Giác, xem như đã trả lời câu hỏi của hắn ta.

Văn Giác thấy lòng thắt lại, bỗng dưng cay cay sống mũi. Hắn ta không còn nhớ rõ đã bao lâu rồi không được thấy nụ cười của Văn Triển, mười năm rồi sao? Hình ảnh thiếu niên phóng khoáng, rực rỡ trong ký ức đã sớm mờ nhạt, mơ hồ, hắn ta lại nhớ về thời thơ ấu rong ruổi cùng nhau.

Chương 58



Hắn ta chớp mắt cho hết cay, tiện tay đặt những chiếc sủi cảo mới gói lên tấm ván gỗ lớn.

Còn chưa đặt xuống, Văn Triển đã nhanh chóng gắp mất, vẻ mặt lại trở nên xa cách, không giống chút nào với lúc vừa cười với hắn ta.

Văn Giác: …

Lục Vân Sơ thấy cảnh này, khinh khỉnh "chậc" một tiếng: "Huynh bớt gói đi, cứ để trong bát thôi, gói xong lại nấu một nồi khác, tự ăn lấy."

Văn Giác tức muốn xỉu.

Hắn ta chen vào: "Ta không gói nữa!"

"Không gói thì không có mà ăn."

Hắn ta bị chọc cười: "Ngươi nghĩ ta thiếu thốn mấy miếng ăn này của ngươi à?"

Một canh giờ sau, hắn ta cảm thấy mình có lẽ thật sự hơi thiếu thốn.

Cái nồi sắt lớn tỏa ra làn khói trắng, hơi nóng bốc lên nghi ngút, những chiếc sủi cảo trắng tròn mũm mĩm nổi lềnh bềnh, lớp vỏ dần trở nên trơn bóng, cả một nồi đầy ắp, nhìn rất mãn nguyện.

Cảm giác mãn nguyện này chính là thứ gọi là "hương vị ngày Tết", cho dù bữa cơm tất niên có thay đổi thế nào, giữa ngày đông giá rét, những chiếc sủi cảo nhân đầy vỏ mỏng mãi mãi là sự tồn tại vững chắc như định hải thần châm.

Trời vừa sập tối, bữa cơm tất niên đã chuẩn bị xong. Lục Vân Sơ và Liễu Tri Hứa cùng nhau bê thức ăn vào sảnh đường, Văn Giác biết Văn Triển không thích người khác lại gần, nên không cho nha hoàn vào, tự giác đi theo họ bê thức ăn lên bàn.

Văn Giác và Liễu Tri Hứa nhìn bàn thức ăn thịnh soạn, nhất thời có chút sững sờ. Bàn thức ăn này nói ra thì không tính là tinh tế, không có gì cầu kỳ, toàn một đống đồ mặn chất đống, giống như chưa từng được ăn thịt, chỉ có một từ thôi – thực tế.

Thế nhưng lại khiến người ta cảm thấy thư thái lạ thường.

Cứ như đến Tết, thì phải ăn thịt thật đã, uống rượu thật say, mặc kệ quy tắc hay cầu kỳ, như vậy mới hợp với ngày đông gió rét này.

Lục Vân Sơ cũng khá xúc động, hai đời trốn chạy, ngay cả Tết cũng không được ăn, đời này thì được đón Tết tử tế, ai ngờ lại được đón cùng nam nữ chính.

Nghĩ lại ba người bọn họ, quanh năm suốt tháng vì cốt truyện mà bôn ba không ngừng, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi tạm thời vào dịp Tết, cũng coi như là có duyên phận ở một mức độ nào đó.

"Đừng ngây ra nữa, chỉ có bốn chúng ta, không có gì câu nệ, muốn ăn gì thì ăn."

Nàng múc cho Văn Triển ba cái sủi cảo vỏ mỏng nhân dày, sủi cảo trượt một vòng quanh thành bát, rơi xuống đáy bát tụm lại với nhau, bốc khói nghi ngút.

Bát nước chấm thông thường là nước tương, dầu mè, dầu ớt, tỏi giã nhuyễn trộn lẫn. Tỏi không được băm cũng không được ép, phải dùng chày giã nhuyễn thành hỗn hợp sền sệt, múc một cục cho vào bát nước chấm, mùi tỏi rất nồng, rất hợp với sủi cảo.

Chiếc sủi cảo trắng mập lăn một vòng trong bát nước chấm, phủ lên một lớp màu nâu đỏ óng ánh, cho vào miệng, vị mặn mòi cay nồng của nước chấm bị lớp vỏ sủi cảo nhạt át đi. Vỏ bánh mỏng nhưng không nát, trơn mượt dai ngon, cắn một miếng, hơi nóng thơm phức lập tức tràn vào khoang miệng, khiến người ta không khỏi há miệng thở ra.

Nhân thịt được cho thêm nước dùng, trời đông giá rét nên nước cốt lại trong nhân, sủi cảo luộc chín, phần bụng sủi cảo căng phồng thấm đẫm nước dùng. Nhân thịt viên to tròn, rất chắc, cắn một miếng, nước dùng từ khe hở chảy ra ngoài, mang theo chút mỡ, thơm ngon ngọt ngào.

Lúc này dù không chấm gia vị, sủi cảo cũng cực kỳ thơm ngon, thịt thơm đậm đà, cải thảo ngọt thanh, nhân chắc nịch nhai nghe sần sật.

Lục Vân Sơ không làm cho Văn Triển loại nước chấm đó, chỉ rót ra một bát nhỏ giấm. Trước đây nàng chưa thử sủi cảo chấm giấm bao giờ, sau này xem tập phim mọi người ở quán Đồng Phúc trong "Võ lâm ngoại truyện" ăn sủi cảo, liền bị thèm thuồng.

Một bát lớn với chút giấm, sủi cảo trắng nóng hổi đặt ở giữa, một đám người vây quanh, ăn đến phồng cả má, cái trước chưa nuốt xuống cái sau đã nhét vào miệng rồi, đầy một miệng, nhai đến méo mó cả mặt mày, trông cực kỳ đã ghiền.

Giấm này không thể là giấm thường, chỉ chua chứ không thơm, nhất định phải là giấm đen lâu năm thơm nồng chua thanh mới được. Hương giấm có thể kích thích vị tươi của nhân thịt tốt hơn, đầu lưỡi nóng ran, cổ họng sinh tân dịch, tươi ngon thuần khiết, tươi ngon đậm đà.

Văn Triển bị Lục Vân Sơ nhìn chằm chằm, không thể ăn từng miếng lớn, vỏ bánh dai dai, nhân cũng đủ dai, nhai kỹ nuốt chậm cũng có mùi vị riêng.

Chỉ tiếc là ăn ba cái rồi, mà như chưa no, hắn bưng bát không dịch sang phía Lục Vân Sơ, xin thêm một cái.

Giác mồm nhét đầy hai cái sủi cảo, vừa hà hơi vừa nuốt chửng: "Muốn ăn thì cứ gắp chứ, nàng ta còn dám cản à?" Cái tên không biết xấu hổ này, cuối cùng sủi cảo nát của hắn ta không nấu, mặt dày ăn bánh của các nàng ngon lành cành đào.

"Huynh tưởng ai cũng như huynh à, bị người ta ghét." Lục Vân Sơ mắng hắn ta một câu, rồi gắp thêm cho Văn Triển ba cái sủi cảo. Tuy nói vậy, nhưng thêm hắn thì lại bớt đi một phần lạnh lẽo, Lục Vân Sơ cũng không đuổi hắn.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com