22
Đêm đó ta đỡ Nguyễn Khuyết xuống xe, hắn chỉ liếc mắt nhìn Triệu Miễn Chứa đang chờ đợi từ lâu một cái, dường như chẳng chút kinh ngạc.
Nhưng ta vẫn tiến lên che chắn nửa thân hình cho hắn.
Đối với những kẻ khác phái tiếp cận Nguyễn Khuyết, ta từ trước đến nay luôn ôm tâm tư đề phòng.
Nguyễn Khuyết mặc ý để ta che chở, giọng hắn nhàn nhạt: “Triệu gia tiểu công t.ử.”
Triệu Miễn Chứa khom người hành đại lễ, ôn tồn đáp: “Tiên sinh.”
Sau đó, kinh đô thực sự đã đại loạn một thời gian, quan chức quan trọng trong triều đình chỉ trong một đêm bị ám sát gần nửa.
Mây Mưa Các bùng lên trận hỏa hoạn lớn, sau khi lửa tắt, tại hiện trường người ta phát hiện một x.á.c c.h.ế.t nam giới đã bị thiêu rụi.
Quân tuần phòng cửa thành tăng cường gấp bội, nghiêm ngặt tra xét từng người ra khỏi thành, thỉnh thoảng lại có nha dịch xông vào nhà dân tìm kiếm thích khách.
Nơi phản đối đầu tiên chính là Hồng Lư Tự, những kẻ tụ tập bên trong vốn thuộc đủ hạng tam giáo cửu lưu đều kéo ra, bọn họ mắng nhiễu dân, nói rằng các ngươi khua chiêng gõ trống thế này chẳng khác nào sợ thích khách không phát hiện ra các ngươi.
Vô nghĩa! Cái nơi vây kín như tổ ong vò vẽ ấy, nếu không phải hạng thân thủ nhất đẳng thì đi vào đến cái bóng cũng chẳng thấy.
Thông đồng hay giở trò gì cơ chứ, bên cạnh thích khách làm sao lại có kẻ thân thủ kém cỏi, mang theo để hố đồng đội sao?
Đừng có nói nhảm với đại gia, số người trong trận hỏa hoạn kia đã được kiểm kê sạch sẽ, kẻ mất tích duy nhất chính là kẻ đã bị thiêu đến chín nhừ chảy cả mỡ ra rồi!
Quân tuần phòng gặp trở ngại, khi tới bàn bạc với quản sự Hồng Lư Tự thì gặp một nữ t.ử.
Nàng ta đập bàn công nhiên thách thức: “Ta, Cố Thanh Vân, chính là cho rằng họ không làm gì sai!”
Sau đó là biến động nơi triều chính, vị trí quan trọng của Lục bộ trống mất hơn phân nửa.
Đến lúc này Hoàng đế mới phát hiện, đóa "giải ngữ hoa" ôn nhu khả ái bên cạnh mình, thực tế đã âm thầm lôi kéo đại bộ phận thế lực còn sót lại trong triều từ lúc nào không hay.
Hơn nữa, ánh mắt nàng nhìn lão ta ngày càng trở nên quen thuộc.
Ví như, có đôi khi cực kỳ giống vị quốc công tiểu thư đã mất tích từ lâu năm nào.
Nữ tướng từng có thể múa trường thương, nay thay đổi dung mạo vào cung làm phi, hóa thành nét nhu mì quanh ngón tay nhưng có thể bóp nghẹt mạng sống của Hoàng đế bất cứ lúc nào.
23
Quân trấn thủ đều đã rơi vào tay kẻ khác, Hoàng đế liên tiếp hạ lục đạo xá thư cùng kim bài, muốn triệu thân tộc của mình hồi triều.
Hoàng thân quốc thích: Đã xem, không về.
Nếu nói lúc mới bắt đầu vị vương hầu này còn tìm người đối phó vài câu, thì sau đạo thứ tư liền trực tiếp bặt vô âm tín.
Những việc này đều là do Triệu Miễn chủ động kể lại khi chúng ta đang ở tạm tại Triệu phủ. Ta chẳng mấy hứng thú, Nguyễn Khuyết rũ mắt nghe nhưng cũng không tỏ thái độ gì.
Triều đình rốt cuộc cũng phát hiện lửa đã đốt đến trên người mình, các đại thần đều đang bận rộn cân nhắc việc chọn phe đứng hàng.
Đại bộ phận quân tuần phòng đã rút vào hoàng cung canh gác, cửa khẩu ra vào thủ thành lại quay về phạm vi quản hạt của Hồng Lư Tự.
Nguyễn Khuyết hành động không tiện, ta ngược lại ỷ vào thân thủ của mình mà rất thích ra ngoài, tính tình không chịu ngồi yên nên cũng thường xuyên kéo theo Nguyễn Khuyết cùng chuồn ra phố.
Triệu Miễn đối với chuyện này trái lại rất yên tâm, mắt nhắm mắt mở tùy ý chúng ta đi đâu thì đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có điều Nguyễn Khuyết đối với đại đa số đồ vật vẫn không có hứng thú gì, ta mua cái gì hắn cũng nhận lấy cái đó.
Điểm tâm đầu đường chủng loại phồn đa, ta mỗi thứ đều mua một ít.
Ta thích nhất là nhìn dáng vẻ Nguyễn Khuyết chậm rãi c.ắ.n một ngụm rồi thong thả nhấm nhốt.
Ta chỉ chỉ vào môi mình, ý bảo khóe miệng hắn dính chút vụn bánh ngọt.
Nguyễn Khuyết khựng lại một chút, rồi đưa miếng điểm tâm tới trước mặt ta.
Ta gặm gặm gặm gặm gặm gặm.
Khi đi ngang qua một nơi, bước chân Nguyễn Khuyết chợt khựng lại. Ta phát hiện ra liền nhìn theo tầm mắt của hắn.
Đó là một bà lão đang giơ bó rơm, trên đó còn sót lại hơn nửa số đường hồ lô.
Ta hỏi: "Ngươi thích cái này sao?"
Nguyễn Khuyết lắc đầu: "Bình thường thôi."
Nhưng hắn lại nói: "Nhưng muốn một cây."
Ta vung tiền như rác: "Quẹt thẻ... không phải, tiêu tiền của ta này!"
24
Mười mấy xiên đường hồ lô lớp áo đường bao bọc bên ngoài đỏ tươi, sau khi được đóng gói kỹ càng, Nguyễn Khuyết chỉ lấy ra một cây trong số đó.
Hắn c.ắ.n một ngụm lớp đường phèn bên trên, bình phẩm: “Quá ngọt.”
Nguyễn Khuyết đem số đường hồ lô còn lại đưa cho một đứa bé đang ngồi tết đồ chơi ở góc đường, con bé trông chừng mới năm sáu tuổi. Khi nhận lấy, nó có chút không thể tin nổi mà tự chỉ vào chính mình.
Con bé lại từ chối, bảo rằng ca ca dặn không được nhận không đồ của người khác.
“Không phải cho không đâu.” Nguyễn Khuyết nửa ngồi xổm trước mặt tiểu nữ hài, hắn chỉ chỉ vào sợi cỏ đang tết dở trong tay nó: “Ta muốn dùng cái này để đổi với muội, có được không?”
Đó là một con châu chấu cỏ vẫn chưa hoàn thành, trông có phần đơn sơ.
Tiểu nữ hài có chút ngây ngô, nó cố gắng nhớ lại nhưng không có kết quả: “Muội cảm thấy huynh rất quen thuộc, trước đây muội có từng gặp huynh không nhỉ?”
Nguyễn Khuyết ôn tồn đáp: “Chưa từng.”
Hắn nhìn tiểu nữ hài nhảy nhót rời đi, vừa nghiêng người đã cảm nhận được ánh mắt u oán của ta.
Ta: “Còn ta thì sao?”
Nguyễn Khuyết không thích đồ ngọt.
Nhưng ta thích mà!
Nguyễn Khuyết đưa xiên đường hồ lô mình vừa c.ắ.n một ngụm sang: “Chúng ta ăn chung một cây.”
Ta thừa nhận, ta đã bị chiêu trò nhỏ này của hắn lừa đến mức mê muội không biết trời đất là gì.
Ta đột nhiên lại hỏi: “Nửa tháng nữa, muốn đi cùng ta không?”
Nguyễn Khuyết gật đầu đáp: “Được.”
“Được.” Ta nói, “Để phòng hờ, nửa tháng sau ta sẽ hỏi lại lần nữa.”