Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ

Chương 4



5

 

Kinh thành thay đổi quá nhiều, ta dựa vào những ký ức mơ hồ để tìm về Nguyễn phủ năm xưa.

 

Nơi đó cỏ dại mọc tràn lan, một mảnh hoang vu. Thư phòng của Nguyễn Khuyết hỗn độn không chịu nổi, bàn ghế xiêu vẹo đổ nát, bên trên phủ một lớp bụi mờ dày đặc.

 

Ta theo trí nhớ sờ soạn tìm ra một ngăn bí mật, bên trong đặt một chiếc hộp gỗ vuông vắn.

 

Ngày trước, Nguyễn Khuyết thường đặt vào đó những món điểm tâm ngọt nhất, chỉ người nào trong viện biết nhiều chữ nhất ngày hôm đó mới có quyền mở ra. Đại đa số thời điểm, người đó đều là ta.

 

Ta thông thạo toán thuật, am tường thi thư, hệ thống giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm giúp ta dù ở trong xã hội phong kiến này, kiểu gì cũng có chút khí chất thiên phú dị bẩm.

 

Hiện tại ta mở tráp ra, bên trong chẳng còn chút mùi hương tàn dư nào, chỉ đặt một chiếc khăn tay, bên trên thêu hai con vịt thực sự rất xấu.

 

Là ta thêu.

 

Hơn nữa chính xác là hai con vịt.

 

Khi Nguyễn Khuyết phát hiện ra chiếc khăn này, huynh ấy đã cân nhắc mãi, đi tới đi lui trong phòng hận không thể dẫm nát cả nền gạch.

 

Vị tiểu thiếu gia ấy nói năng có sách mách có chứng, nghiền ngẫm từng chữ nửa ngày, ta mới lĩnh hội ra ý huynh ấy muốn diễn đạt là: "Muội không nên sớm bị ràng buộc bởi chuyện tình ái, tài năng của muội không nên bị mai một chốn hậu trạch."

 

Lúc ấy, ta - kẻ đơn thuần chỉ đang thèm ăn vịt quay - chỉ biết ngơ ngác: "?"

 

Sau này ta mới phát hiện huynh ấy đã nhìn lầm hai con vịt ta thêu thành đôi uyên ương. Sự thật này từng khiến ta vô cùng lo lắng —— thẩm mỹ hoặc đôi mắt của Nguyễn tiểu công t.ử, nhất định có một thứ gặp vấn đề.

 

Ta cầm lấy mảnh khăn tay, chất lụa chạm vào vẫn mềm mại như xưa, rồi chợt nhận ra bên trên đã được vẽ thêm những đường nét mới.

 

Góc khăn là những chiếc lá xanh nhếch lên, vài lượn sóng nước lăn tăn, bên bờ liễu rủ đung đưa cành lá……

 

Nguyễn Khuyết đã vẽ thêm "Gió" vào trong chiếc khăn tay này.

 

Mà hai con vịt xấu xí bên cạnh lại trở nên cực kỳ lạc quẻ trong khung cảnh tình thơ ý họa ấy.

 

Ta thu chiếc khăn tay vào vị trí sát l.ồ.ng n.g.ự.c nhất, cảm thấy thế giới này thật sự tồi tệ đến tận cùng.

 

Nếu nói Nguyễn Khuyết bị cuốn vào mạch truyện chính rồi chịu liên lụy…… Vậy thì, những cái tên của dàn Top trong nguyên tác mà ta ghi nhớ trong đầu kia.

 

Ta đưa tay sờ vào thanh nhuyễn kiếm bên hông.

 

Quyết tâm sẽ thực hiện một chuyến "thanh trừng" oanh oanh liệt liệt.

 

6

 

Đang đi trên đường, ta liếc thấy mấy thiếu niên choai choai đang lao tới. Khi chúng sắp va phải mình, ta khẽ nghiêng người lướt qua.

 

Đợi đám nhóc đó đi xa, ta đưa tay sờ vào bên hông, quả nhiên túi tiền đã không cánh mà bay.

 

Đám này đều là lũ trẻ ăn mày lưu lạc.

 

Chúng cực kỳ quen thuộc địa hình quanh đây, chạy vòng vèo qua mấy con phố lớn nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một tiệm t.h.u.ố.c nam không mấy bắt mắt.

 

Khi trở ra, trên tay chúng đã xách theo mấy thang t.h.u.ố.c được gói kỹ bằng giấy dầu.

 

Nơi chúng ở vô cùng đơn sơ, gian sân nhỏ chẳng mấy chốc đã nồng nặc mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt.

 

Bên trong có không ít trẻ nhỏ, tuổi đời đều còn rất trẻ. Một đứa lớn tuổi nhất nhìn thấy số bạc kia liền nảy sinh nghi hoặc.

 

Bọn trẻ bắt đầu cãi vã.

 

"Các ngươi làm thế này lão đại sẽ không vui đâu."

 

"Thế thì phải làm sao bây giờ?"

 

Đứa nhóc ra tay trộm đồ vặn hỏi lại: "Không kiếm được bạc, cửa hàng nào cũng chẳng thèm nhận đám nô lệ như chúng ta. Tiểu Thập Thất đã sốt hai ngày rồi, cứ thế này thì hỏng não mất thôi!"

 

Đứa lớn hơn một chút nghẹn lời, hồi lâu sau mới nói: "Trước kia không phải như thế này."

 

Hắn nhận lấy số t.h.u.ố.c kia, vừa bỏ vào siêu sắc t.h.u.ố.c vừa tiếp tục:

 

"Ta từng làm kẻ cắp, sau này được lão đại ngăn lại, nên ta không muốn các ngươi cũng trở nên như vậy."

 

Ta nghe lũ trẻ tranh luận hồi lâu, cảm thấy chuyện này thật khó để phân định đúng sai. Nhưng với tư cách là một "khổ chủ", nếu ta đã không để tâm thì chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

 

Thế nhưng, ta bỗng bị một người chặn đường. Đối phương cầm đoản đao trong tay, ta cùng hắn giao đấu vài chiêu, phát hiện người này không hề có ý định làm hại mình.

 

Ta thu lại vài phần lực đạo, dùng vỏ kiếm nhuyễn xẻ mở vạt áo trước của thiếu niên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ vị trí áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, một miếng eo bài có chút cũ kỹ rơi ra.

 

Trước khi miếng eo bài kịp chạm đất, ta đã tùy ý đưa tay hứng trọn. Mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu đối phương, mặc kệ hắn đang lăm lăm thanh đoản đao có hình dáng kỳ quái về phía mình.

 

Hoa văn trên viền gỗ của miếng bài đã có chút mờ nhạt, nhưng ở giữa lại khắc một chữ "Nguyễn" vô cùng ngay ngắn.

 

Nét chữ rất đẹp, nét b.út lưu loát, chỗ chuyển ngoặt thì ẩn giấu phong mang.

 

Đó chính là nét chữ của Nguyễn Khuyết!

 

Ta đột ngột ngẩng đầu nhìn đối phương.

 

Nhưng đó chỉ là một thiếu niên có gương mặt thanh tú mà ta hoàn toàn không quen biết.

 

7

 

Mấy đứa nhóc ăn mày bị cảnh tượng trước mắt dọa cho ngây người. Trong lúc hai bên đang giằng co, đứa bé vừa nãy trộm túi tiền của ta đã nhận ra ta là người bị trộm.

 

Nó gọi thiếu niên kia một tiếng "Lão đại", rồi nhìn ta với vẻ mặt đầy đấu tranh. Có vẻ nó đang phân vân nên nhận lỗi với lão đại trước, hay là nên hiên ngang bảo ta có gì cứ trút hết lên đầu nó.

 

Cuối cùng, cả ba chúng ta cùng lúc mở miệng.

 

Ta chất vấn: "Ngươi quen biết Nguyễn Khuyết?"

 

Thiếu niên lạnh giọng: "Trả lại cho ta!"

 

Đứa nhóc kia thì quỳ rạp xuống đất: "Lão đại đều là lỗi của đệ, đệ gây chuyện rồi, huynh cứ để người này đưa đệ đi gặp đám cẩu quan đó đi! Đệ đệ muội muội sau này nhờ Lục ca chiếu cố ——"

 

Ta: "……"

 

Ta không nhịn được mà liếc nhìn đứa nhỏ kia một cái, thực sự rất muốn giải thích một câu. Rõ ràng ta căn bản không hề muốn truy cứu chuyện này.

 

Ta vốn định rời đi rồi, chính vị "lão đại" này của các ngươi đột ngột xuất hiện ngăn ta lại đấy chứ.

 

Thiếu niên kia trái lại phản ứng rất nhanh, nắm rõ được đầu đuôi sự việc. Biết thuộc hạ của mình có lỗi trước, hắn liền đem toàn bộ tài sản bọn chúng vừa trộm được trả lại cho ta.

 

"Chút bạc lẻ mà thôi."

 

Ta bâng quơ bỏ qua, khẽ đung đưa miếng mộc bài đang kẹp giữa hai ngón tay rồi tiếp tục: "Nguyễn Khuyết, ngươi biết huynh ấy."

 

Thiếu niên vẫn không d.a.o động: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì."

 

"Được thôi."

 

Ta tùy ý tung tẩy miếng mộc bài: "Vậy thứ này thuộc về ta."

 

Thiếu niên gần như đáp ngay lập tức: "Không được!"

 

"Tại sao?" Ta vặn hỏi lại, "Ngươi đ.á.n.h không lại ta, cũng chẳng đoạt lại được thứ này, không phải sao?"

 

"Ngươi!"

 

Thiếu niên trợn tròn mắt, không thốt nên lời trước sự thật hiển nhiên mà ta vừa thản nhiên nói ra.

 

Ta cũng thấy kỳ lạ, nếu hắn đã quen biết Nguyễn Khuyết, hẳn phải biết vị tiểu thiếu gia nhà họ Nguyễn cũng có cái tính cách như vậy.

 

Ta là học từ huynh ấy cả đấy. Đặc biệt là khi đ.á.n.h cờ với người khác, huynh ấy chưa bao giờ nhường nhịn ai, nhưng cũng từng thua một lần.

 

Thua dưới tay ta. Bởi vì huynh ấy đ.á.n.h cờ vây, còn ta lại chơi cờ ca-rô.

 

Nếu là Nguyễn Khuyết……

 

Ta ném trả miếng mộc bài cho thiếu niên. Ngay khi đối phương theo bản năng đưa tay đón lấy, ta vươn tay xoa mạnh lên đầu hắn hai cái.

 

"Tuổi còn nhỏ mà cứ thích giả bộ già dặn, người tặng thẻ bài này cho ngươi chắc chắn sẽ không thích ngươi như thế này đâu."

 

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

 

Thiếu niên ôm đầu lùi lại mấy bước, nhìn ta bằng ánh mắt đầy đề phòng.

 

Mắt ta đảo qua một vòng, nhân lúc chính chủ không có ở đây, ta liền nổi m.á.u liều mà c.h.é.m gió thành bão:

 

"Nguyễn Khuyết là hôn phu của ta!"

 

Ván cờ duy nhất mà Nguyễn tiểu công t.ử thua ta năm đó, tiền cược chính là điều này, lúc ấy ta đã lâm thời quyết định như thế.

 

Chẳng thảy tiểu Nguyễn công t.ử thực sự không còn trên cõi đời này, ta cũng muốn một lần tin vào mê tín phong kiến.

 

Cứ tổ chức một minh hôn thật linh đình, coi như để tế điện cho mối tình đầu còn chưa kịp nảy mầm của ta.