10
Trong nguyên tác, những tên Top khác thường gọi hắn là Nhuyễn Nhuyễn, Nhuyễn Nhuyễn...
Tiểu công t.ử của ta vốn có đôi mắt cười cong cong xinh đẹp, là người đã dạy mọi người đọc sách viết chữ, thông minh đa tài nhưng chẳng hề cổ hũ, lạc hậu. A Khuyết của ta, vị thiếu niên như trăng thanh gió mát, nguyện vì thiên hạ mà thỉnh mệnh...
Tại sao bây giờ lại trở thành món đồ chơi cho người khác hưởng lạc, thành con rối tinh xảo với đôi mắt đầy vết rỉ sét loang lổ?
Tại sao? Dựa vào cái gì?
Nhuyễn Nhuyễn.
Nhuyễn Nhuyễn...
Ta buông cổ áo Trương Quý ra, bịt miệng nôn khan thành tiếng.
Trong cơn ho suyễn chật vật, ta nghe thấy tiếng cười quái dị, rồi mới nhận ra âm thanh đó phát ra từ chính miệng mình.
Trương Quý nhìn ta với ánh mắt lo lắng. Ta khước từ sự giúp đỡ của hắn, chỉ gằn giọng: "Hiện tại, ta thực sự giận rồi."
Ta quay trở lại Mây Mưa Các, vừa vặn đi lướt qua một nam nhân có sắc mặt u ám. Đó là một trong những tên Top được nhắc đến trong nguyên tác.
Ta nghiêng người né tránh, lòng bàn tay vô thức mơn trớn thanh nhuyễn kiếm bên hông.
Cửa phòng Nguyễn Khuyết mở rộng, đám hạ nhân lặng lẽ ra vào. Khi một kẻ bưng khay đi ngang qua, ta đã đưa tay ngăn lại.
Ta cầm lấy tẩu t.h.u.ố.c đặt trên khay, bỗng nhớ lại dáng vẻ của Nguyễn Khuyết lúc mới gặp: "Huynh ấy thích thứ này sao?"
Mùi t.h.u.ố.c lá trong hộp nghe rất lạ, ta chỉ biết nếu châm quá nhiều sẽ khiến thần trí con người ta trở nên u mê.
A Khuyết của ta vẫn giữ bộ dạng bình lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Huynh ấy tựa vào khung cửa sổ nơi ta từng ngủ, đắp tấm chăn mỏng ta từng dùng, ánh mắt tĩnh lặng vô cùng.
Nguyễn Khuyết khẽ liếc về phía ta. Huynh ấy không nói gì cả, tầm mắt lướt qua người ta rồi lại hướng về phía xa xăm ngoài cửa sổ.
Quá đỗi yên tĩnh.
Ta không thể thích ứng được với một A Khuyết im lìm đến thế. Thiếu niên của ta lẽ ra phải yêu đời, khi cười sẽ lộ ra chút tinh quái vốn có của huynh ấy mới đúng.
Ta giúp Nguyễn Khuyết nhồi t.h.u.ố.c lá vào tẩu. Khi đưa tới, huynh ấy không đón lấy, cổ tay gầy gò tái nhợt đặt bên bậu cửa sổ.
Sắc trời chạng vạng tối tăm chẳng thấy minh nguyệt đâu, chút ánh sáng linh tinh hắt lên mặt huynh ấy tạo nên một cảm giác gần như trong suốt.
Trong một khoảnh khắc, ta gần như đã lầm tưởng rằng Nguyễn Khuyết muốn tìm đến cái ch.ết.
11
Chiếc tẩu t.h.u.ố.c bằng noãn ngọc rơi xuống đất phát ra một tiếng vang giòn tan. Đôi mắt ấy cuối cùng cũng phản chiếu bóng hình ta, Nguyễn Khuyết liếc nhìn xuống đất một cái, rồi lại tiếp tục lặng lẽ nhìn ta ——
Ta vừa nãy theo bản năng đã nhanh ch.óng tiến lên hai bước, chộp lấy cổ tay Nguyễn Khuyết, giống như muốn níu giữ một ảo ảnh sắp tan vỡ đến nơi.
Ta không nói gì, cũng chẳng biết phải nói gì, cuối cùng chỉ trầm giọng thốt ra: "Xin lỗi."
Huynh ấy khẽ khàng rút tay mình về, đối với lời xin lỗi này chẳng hề tỏ thái độ, cũng không có cảm xúc gì quá lớn.
Ta lại nói: "Thật sự xin lỗi."
Lần này Nguyễn Khuyết ngược lại bật cười một tiếng, âm thanh cực nhẹ tựa như tiếng khí phát ra từ trong cổ họng.
Khi huynh ấy đứng dậy, trên cánh tay phải chằng chịt những vết kim châm nhỏ xíu, còn có cả những vết roi sưng đỏ. Nguyễn Khuyết mặc một chiếc áo đơn rộng thênh thang khoác hờ trên người, giọng nói không chút châm chọc, thậm chí chẳng nghe ra buồn vui:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Muội đâu có nợ ta gì đâu, tại sao phải xin lỗi?"
Đây là câu dài nhất mà ta nghe được từ miệng Nguyễn Khuyết kể từ khi gặp lại huynh ấy.
Nhưng ngay sau đó, huynh ấy lại chủ động tiến lại gần, vươn tay chạm lên gò má ta.
Lòng bàn tay lành lạnh, chậm rãi vuốt từ đuôi mắt ta đến vành tai.
Nguyễn Khuyết như đang cười: "Hay là, một kẻ yêu thích giang hồ như muội đang cảm thấy đáng thương cho ta? Muội vẫn còn là trẻ con sao? Tại sao phải quay về đây, Oanh Nhi?"
Ta nắm ngược lấy tay huynh ấy.
Cẩn thận tránh đi những chỗ có vết thương.
"Ta tên là Kỳ Phong."
"Mục đích ta lên kinh thành là để bắt cóc một vị hôn phu tên là Nguyễn Khuyết."
Còn phải đem những kẻ đã bắt nạt huynh ấy, tất thảy đều thanh toán sạch sẽ.
12
Trong làn hơi nước nóng hổi mờ mịt cùng tiếng nước róc rách, ta ngồi bên mép giường, dùng sức day nhẹ huyệt thái dương.
Trương Quý vốn không hiểu rõ toàn bộ con đường làm quan của Nguyễn Khuyết năm xưa. Có vẻ như Nguyễn Khuyết đã cố ý không muốn để bất cứ ai bị liên lụy quá sâu.
Những người bên cạnh huynh ấy giống như kẻ thực thi mệnh lệnh hơn là người trong cuộc. Trong ván cờ ấy, kẻ cầm quân từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất mình huynh ấy mà thôi.
Huynh ấy từng là bậc anh tài thiếu niên, là viên ngọc quý giữa biển khơi, là báu vật hiếm có của vùng Đông Nam.
Huynh ấy cũng từng hăng hái khí phách, tâm tư linh hoạt khéo léo, khi cười khóe mắt khẽ cong, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng.
Một Nguyễn Khuyết như thế ta chưa từng được thấy lại lần nữa, chỉ có thể nỗ lực chắp vá từ đôi câu vài lời của người khác.
Những mảnh vỡ ký ức vụn vặt ghi dấu quá khứ được ta chăm chú nghiền ngẫm, rồi đặt vào vị trí mà ta cho là thích hợp nhất. Ta mưu cầu từ những mảnh vỡ đó để hình dung ra dáng vẻ của Nguyễn Khuyết trong mười năm ta đã bỏ lỡ.
Thế nhưng điều đó lại càng khiến ta khó lòng tưởng tượng nổi.
Ta nhìn xuyên qua Chỉ Úc của hiện tại, muốn tìm thấy dù chỉ một chút ít bóng dáng thuộc về Nguyễn Khuyết ngày xưa.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn lặng như tờ, giống như một bộ khung xương xinh đẹp còn sót lại sau khi đã bị gặm nhấm đến chẳng còn gì.
Cảm giác này là gì? Thương hại? Đau lòng? Hay xót xa? Đều không hẳn.
Ta thầm nghĩ. Ta biết loại t.h.u.ố.c lá đó cực kỳ dễ cháy, hút vào sẽ khiến thần trí hôn mê trì độn, cảm quan tê liệt đi để dù có gặp phải chuyện gì cũng không cảm thấy quá đau đớn.
Cho nên, cảm xúc này hẳn là phẫn nộ. Ta đang phẫn nộ thay cho những đãi ngộ bất công mà huynh ấy phải chịu đựng.
Ta hồi tưởng lại vị trí nằm quen thuộc của Nguyễn Khuyết, ngả lưng xuống giường huynh ấy, tay lần theo nệm giường sờ đến tận thanh gỗ chắn bên trong cùng.
Ở nơi sâu nhất, ta chạm phải một mảng thô ráp sần sùi. Sau khi lật từng lớp nệm chăn lên, đập vào mắt ta là vô số những vết cào xước.
Từng đạo dấu vết chồng chất lên nhau, giống như bị ai đó dùng móng tay hoặc đầu ngón tay nghiến răng khắc xuống.
Chúng bao phủ kín kẽ một góc khuất nhỏ bé ấy, ở những vết khắc sâu, ta thậm chí còn thấy cả những vệt m.á.u đã khô đọng lại.
Đôi bàn tay kia vốn đã bị đ.á.n.h gãy kinh mạch, gầy gò tái nhợt, yếu ớt không chút sức lực, vậy mà những vết cào này lại hằn sâu và nặng nề đến thế.
Làm sao ta có thể chỉ dừng lại ở việc thương hại A Khuyết của mình? Ta chỉ thấy phẫn nộ đến tột cùng.