17
Người trẻ tuổi khép hờ đôi mi: "Hy vọng đây có thể là một sự khởi đầu mới."
"Dù có là ta tự ý phỏng đoán đi chăng nữa, thì huynh ấy có lẽ đã không còn tâm trí với triều chính, nhưng nhất định cũng không muốn nhìn thấy con dân phải sống ở một nơi không có đường sống..."
"Vì dân lập mệnh, đây cũng là điều huynh ấy từng nói."
Người trẻ tuổi này tên là Triệu Miễn Chứa. Hắn không hề xuất hiện trong nguyên tác, xem như vận khí của hắn cũng không tệ.
Ta hỏi liệu có thể tập trung những kẻ kia lại một chỗ không, Triệu Miễn Chứa suy tư một hồi rồi quyết định đi nghe ngóng tin tức. Những ngày sau đó, ta dồn hết số bạc còn lại để tiếp tục ở lại Mây Mưa Các.
"Gần đây có vài chuyện khá thú vị đấy."
Ta gõ gõ lên bàn cờ, ra hiệu cho Nguyễn Khuyết hạ t.ử: "Hoàng đế phá lệ độc sủng một vị hậu phi, thậm chí còn cho phép phi tần xem tấu chương."
"Chuyện truyền ra ngoài gây xôn xao dư luận, bản thân hắn rốt cuộc cũng nhận ra cục diện không còn nằm trong tầm kiểm soát, muốn chấn hưng lại triều chính, đáng tiếc là hiệu quả chẳng đáng bao nhiêu."
Nguyễn Khuyết rũ mắt: "Lúc trước thành công không phải do hắn quyết sách anh minh, mà là do những người bị tước quyền vốn dĩ quá mức trung thành mà thôi."
Tiếng quân cờ chạm xuống bàn phát ra âm thanh lạch cạch thanh mảnh.
Ta mân mê quân cờ trong tay: "Hoàng đế dường như cũng không ngờ được thế cục lại biến thành nông nỗi này."
"Ngu xuẩn mà thôi."
Ngữ khí của Nguyễn Khuyết vẫn bình thản, căn bản không cho rằng mình vừa nói ra những lời kinh thế hãi tục: "Kẻ đức không xứng vị mà ngồi ở ngôi cao thì chỉ mang họa đến cho một phương."
Đây là ván cờ thứ mười của chúng ta. Ban đầu Nguyễn Khuyết thua sáu ván, sau đó hòa ba ván, khoảng cách giữa hai bên đang dần bị thu hẹp lại.
Thời gian huynh ấy suy nghĩ trước khi hạ t.ử dần ít đi. Sau khi quân cờ cuối cùng rơi xuống, ta khẽ cười một tiếng, ném quân cờ trong tay trở lại hộp.
"Được rồi, huynh thắng."
Giọng ta nhẹ tênh. Ta chụm ngón cái và ngón trỏ lại thành một vòng tròn, đặt trước mắt để nhìn A Khuyết qua cái vòng đó.
Ta nheo mắt, nghiêng đầu nói: "Ta xem thiên văn, thấy mấy ngày tới đúng vào đêm rằm mười lăm, thời điểm náo nhiệt như thế rất thích hợp để làm một trận oanh oanh liệt liệt."
Nguyễn Khuyết nói: "Sư phụ muội mà biết chắc sẽ đ.á.n.h gãy chân muội mất."
"Sẽ không đâu, lão chỉ hỏi ta sau mỗi trận đ.á.n.h là có thắng hay không thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chạng vạng ngày rằm, ta nhận được bản đồ từ chỗ người trẻ tuổi kia. Vòng qua tầng tầng lớp lớp lính canh, cuối hành lang dài khúc khuỷu là một gian phòng rộng lớn lạ thường.
18
Tiếng ca múa nhạc khí réo rắt vang lên bên trong, không khí nồng nặc một mùi hương khiến người ta buồn nôn. Những gương mặt trong bức họa ta sớm đã ghi tạc vào lòng, đại đa số kẻ trong danh sách đều có mặt tại đây.
Bọn họ là những đám quyền quý mới nổi phất lên sau biến loạn, kẻ nào kẻ nấy đều ôm ấp mỹ thiếp, những đứa trẻ vô tội, tùy ý tìm vui lạc thú. Những kẻ này đối với Nguyễn Khuyết chưa từng có chút tình cảm nào.
Bọn họ chỉ muốn dẫm đạp kẻ cao khiết vào vũng lầy, rồi đạp lên thi hài đối phương để thượng vị mà thôi.
Bữa yến tiệc hưởng lạc hội tụ phân nửa tân quý của triều đình bị một vị khách không mời mà đến là ta cắt ngang. Tiếng bước chân của ta rất nhẹ, khi trường kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm phản chiếu một tia hàn quang lạnh lẽo.
Một kiếm xuyên tim, hai kiếm phong hầu, m.áu tươi b.ắ.n tung tóe lên tà áo đơn bạc của vũ nữ đang nằm trong lòng hắn. Khi vũ nữ nhìn về phía ta, trong mắt nàng lại thoáng hiện một tia cảm kích.
"Đêm đã khuya rồi, các ngươi mau về nhà đi thôi."
Ta rút kiếm, toàn bộ thính đường im phăng phắc như ve sầu mùa đông. Qua vài nhịp thở, mấy nữ t.ử ở phía xa mới loạng choạng chạy trốn ra ngoài.
Nhìn lướt một vòng đối chiếu với bức họa để xác định những nhân vật chủ chốt, ta thầm tính toán thời gian thủ vệ kéo đến... chắc là đủ để ta làm vài việc mình muốn.
Ta cất tiếng hỏi: "Đột ngột ghé chơi, không biết có làm hỏng nhã hứng của vài vị ở đây không?"
Giữa đám đông có kẻ định tháo chạy, nhưng ngay khi chạm vào cửa, hắn phát hiện bên ngoài đã bị khóa c.h.ặ.t.
Leng keng một tiếng, ta ném cho bọn họ một con đoản đao.
"Ta muốn mười cân thịt tươi, các ngươi có thể chọn cắt trên người mình, hoặc là trên người kẻ khác."
Không một ai dám không nghe theo.
Ban đầu ta chỉ đòi năm cân, kẻ bạo động phản kháng đã bị ta c.h.é.m gục dưới kiếm ngay lập tức. Kẻ ch.ết sớm nhất bị phanh thây, những kẻ còn sống thì quỳ lạy cầu xin ta tha mạng.
Những kẻ này liếc nhìn nhau, đều hy vọng sẽ có thêm một kẻ không sợ ch.ết nữa xuất hiện, hoặc là gi.ết được ta, hoặc là bị ta gi.ết để có thêm t.h.i t.h.ể mới.
Chẳng ai dám động thủ với ta. Trước khi tiếng đếm ngược của ta kết thúc, một quan viên dáng vẻ văn sĩ đã bị tên võ tướng mới phất bóp ch.ết. Bọn họ lao vào cấu xé lẫn nhau.
Trong nguyên tác, bọn họ là các Top số một, hai, ba, bốn, năm...
Ở thế giới này, bọn họ là lũ quyền quý mới nổi, hưởng lộc trời đất nhưng coi mạng người như cỏ rác, chẳng hề bận tâm đến ý nguyện của kẻ khác.
Khi ta rời đi, ngôi đình viện này ánh lửa ngập trời.
Ta muốn bọn họ t.h.i t.h.ể không còn nguyên vẹn.