Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 1: 1



1

Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên không thành nữ phụ. Hình như, ta đã lỡ động lòng ái mộ nam chính mất rồi.

Ta vốn là tiểu sư muội của huynh ấy, còn huynh ấy lại chính là "sư nương" tương lai của ta.

Phải! Ngươi không nghe lầm đâu! Đừng có tự nghi ngờ bản thân mình làm gì! Cái cuốn sách quái quỷ mà ta xuyên vào chính là tiểu thuyết "Đam mỹ". Mà vị sư phụ thanh lãnh thoát tục, không dính bụi trần của ta lại là kẻ "dưới", còn vị sư huynh độc miệng, kiêu ngạo này mới là kẻ "trên"!

Ngươi hỏi ta tại sao cục diện đã thành ra thế này mà ta vẫn còn thích nam chính cho được? Hu hu hu, thà để thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t ta để ta đi đầu t.h.a.i còn hơn. Bởi vì suốt mười sáu năm qua, ngoài bọn họ ra ta chưa từng thấy người đàn ông nào khác. Sư huynh lại sở hữu dung mạo kinh diễm, hoàn toàn đ.á.n.h gục mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ của ta, khiến tim ta cứ thế nhảy loạn xạ.

Còn vì sao không thích sư phụ ư? Xin lỗi nhé! Ta không dám! Ta sợ thanh kiếm trong tay sư phụ không có mắt, một chiêu "thấu tâm lương" sẽ khiến ta đi chầu diêm vương ngay lập tức.

Thế là, để cứu vãn xu hướng tính d.ụ.c của sư huynh, ngày nào ta cũng kiên trì "tẩy não" huynh ấy.

"Sư huynh, thiên nhai hà xứ bất phương thảo, hà tất đơn luyến một ngọn cỏ."

À phi, sư phụ không phải là cỏ.

"Sư huynh, thiên hạ ai không biết quân, hà tất hạ mình làm kẻ nằm trên."

"Sư huynh, trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi, ở bên nam nhân thật uổng phí."

"Sư huynh, quy lai bão phạn hoàng hôn hậu, sư muội..."

"Bạch Trĩ!" Sở Tế nhịn không nổi nữa, nghiêm giọng quát, "Bệnh động kinh của muội chưa khỏi, giờ lại mắc thêm chứng não tàn rồi đúng không?"

Ngươi xem ngươi xem, dáng vẻ huynh ấy đứng dưới ánh hoàng hôn mắng c.h.ử.i cũng đẹp đẽ như một bức họa vậy. Hai tay ta bấu lấy góc áo xoắn tới xoắn lui, vẻ mặt đầy sùng bái đáp:

"Sư huynh, nói não tàn thì hơi quá rồi... Cùng lắm ta cũng chỉ là một mỹ nhân không não thôi mà."

Huynh ấy cười lạnh một tiếng: "Hừ, trư tinh ở đâu ra thế này, xấu đến mức t.h.ả.m sát nhân tâm."

2

Heo con nổi giận, thiên hạ vô địch!

Mắng ta ngốc thì được, nhưng mắng ta xấu thì tuyệt đối không xong! Ta đẹp và ta tự biết điều đó, chắc chắn là mắt huynh ấy có vấn đề rồi.

"Ta giận rồi đấy!" Ta hếch mũi trợn mắt, nhưng dư quang vẫn luôn liếc nhìn huynh ấy.

Huynh ấy chậm rãi tiến về phía ta.

Cuống rồi chứ gì, định đến dỗ dành ta chứ gì? Thanh niên à, đâu có dễ dàng như thế.

"Đừng có dỗ ta, cũng đừng nói gì cả, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho huynh đâu." Ta giơ tay chắn trước mặt huynh ấy, hếch lỗ mũi lên trời mà nhìn.

Thế nhưng huynh ấy lại đi trước ta một bước, thản nhiên lướt qua người ta, thi triển một chiêu "vô thị đại pháp".

Ực! Ta ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, lập tức đổi ngay "Danh Đao" sang "Giáp Hồi Sinh".

"Đã bảo rồi! Đừng có dỗ ta! Huynh phiền phức quá đi!" Ta đuổi theo sau m.ô.n.g huynh ấy, cố tình lên giọng cao v.út.

Thanh niên à, đây là cơ hội cuối cùng ta cho huynh, khuyên huynh đừng có mà không biết điều! Đừng ép ta phải quỳ xuống cầu xin huynh đấy.

Huynh ấy đột ngột dừng lại rồi xoay người, mạnh bạo nhéo lấy mặt ta.

"Không muốn nói chuyện với ta?"

"Ưm!" Mặt ta bị huynh ấy nhéo thành bánh bao, chỉ có thể ú ớ phản kháng.

"Được, ta thành toàn cho muội." Huynh ấy cười một cách phong trần và xấu xa, tim ta bỗng "hẫng" một nhịp, dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, sư huynh phất tay một cái, liền thi triển Cấm ngôn pháp lên người ta.

Ta: Mặt đầy dấu hỏi chấm???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu bằng hữu à, trong lòng nàng lúc này có vạn câu "đậu xanh rau má" muốn thốt ra!

3

Ta hận, hận mình thuật pháp không tinh! Đến cả giải cái Cấm ngôn pháp cũng phải đi cầu xin sư phụ. Lúc đó người đang pha trà dưới gốc cổ thụ, ta tốt bụng bỏ thêm hai bông hoa cúc vào ấm trà của người.

"Ư ư." Ta chỉ chỉ vào miệng mình, lại kéo kéo tay áo sư phụ, cuống quýt như con khỉ.

Cũng may sư phụ thương ta, ngón tay điểm nhẹ một cái liền khôi phục tự do ngôn luận cho ta.

"Sư phụ..." Ta tủi thân vô cùng, nước mắt chực trào, "Lần này con nhất định sẽ—"

"Nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện đúng không?" Sư phụ thong thả nhấp trà, nói tiếp lời ta.

"Đúng vậy, sư phụ. Con sẽ làm được, hãy tin con!" Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ của mình.

"Được, A Trĩ, lần này con hãy theo sư huynh xuống núi lịch luyện đi."

???

Lại có chuyện tốt thế này sao?

Ta không dám tin vào tai mình, nghi ngờ mình bị ảo giác, thế là to gan sáp lại gần sư phụ.

"Sư phụ, người vừa nói gì cơ? Nói lại lần nữa được không ạ?"

4

"Bạch Trĩ, mặt muội đ.á.n.h phấn à? Sao đỏ thế?" Sở Tế liếc xéo ta, đột ngột hỏi một câu.

"À, vừa nãy sư phụ cho ta một đống bảo vật, ta đang vui ấy mà." Ta ôm đống tiên khí trong lòng, cười ngây ngô.

Ngay lúc này, ta đã nhìn thấy tương lai huy hoàng của mình, thậm chí còn nghĩ sẵn danh hiệu: Chuyên gia học viện tu tiên nổi tiếng, một trong mười nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất giới xuyên không đương đại.

Tuy thực lực của ta không ra gì, nhưng không làm được thì phải biết "diễn", thùng rỗng kêu to mà. Giống như học sinh giỏi thì phải có nhiều b.út, một nhân sĩ tu tiên lợi hại thì phải được tiên khí vây quanh.

Ta quý báu cất pháp khí sư phụ tặng vào bọc hành lý, vừa ngẩng đầu lên đã thấy gương mặt đen sầm của sư huynh, cứ như vừa đổ hũ giấm vậy.

Đây là đang ngưỡng mộ ghen tị với ta sao?

Cũng đúng, sư huynh đang yêu đơn phương, chắc chắn là thấy chạnh lòng rồi.

Ta tỏ vẻ thấu hiểu thở dài một tiếng, vỗ vai huynh ấy, thuận tiện chê bai chiều cao của huynh ấy trong lòng.

"Sư huynh, ta biết lòng huynh không dễ chịu gì, nhưng những thứ sư phụ cho này ta sẽ không nhường cho huynh đâu, tương lai của sư muội đều trông cậy vào chúng cả đấy."

Nói xong, sắc mặt huynh ấy càng trầm xuống, môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh lẽo như băng kết lại trong đêm đông.

Ta bị nhìn đến mức hoảng hốt, vội dùng tay che lấy khuôn mặt nhỏ của mình, qua khe ngón tay lén lút quan sát huynh ấy.

Chỉ thấy huynh ấy cười lạnh một tiếng, nghiến răng nhấn mạnh từng chữ: "Bạch Trĩ, muội không phải là bạch si (đồ ngốc) đấy chứ?"

5

Cuối cùng ta cũng hiểu tại sao sư phụ mãi không cho ta xuống núi rồi.

Ai đó nói cho ta biết thế giới này bị làm sao vậy! Cỏ trên núi cũng có thể tu luyện thành tinh quái, lại còn tung tăng khỏa thân chạy dưới ánh trăng.

Ta sợ hãi vùi đầu vào nách sư huynh, sớm đã quên khuấy việc chiều nay huynh ấy vừa mắng mình.

"Sư, sư huynh, huynh huynh huynh đừng có run, có ta ở đây rồi."

"Muội cúi đầu nhìn xem, là ai đang run."

Ta nhát gan mở mắt liếc nhìn xuống dưới, bấy giờ, đôi chân ngọc ngà của ta đang run cầm cập như sàng gạo.

Muốn khóc mà không có nước mắt, chỉ biết gào khan.