Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 14: Thế thân bạn gái cũ (14)



Cùng Du Hoan đi chung là mấy tiểu tỷ muội, thể lực còn kém hơn cô, hôm qua chơi một vòng, hôm nay liền đau lưng mỏi chân, sống c.h.ế.t cũng không chịu ra cửa.

Du Hoan liền một mình dạo quanh con phố nhỏ gần khách sạn.

Sắp đến trưa, cô ôm bó hoa tươi mới mua ở tiệm ven đường, tay xách bạch tuộc viên nhỏ cùng xíu mại thịt cá, trên cổ tay đeo chuỗi vòng vỏ sò sặc sỡ, thắng lợi quay về.

Xíu mại vừa ra nồi, hương thơm mê người. Gần đến cửa khách sạn, cô rốt cuộc không nhịn được cơn thèm, cánh tay kẹp bó hoa, cố gắng với tay vào túi xíu mại.

Cắn một miếng, thịt cá tươi mềm mọng nước, tuy có chút nóng, nhưng vừa thổi vừa ăn, vẫn ngon vô cùng.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Bó hoa che khuất tầm nhìn, mơ hồ chỉ thấy một bóng người cao gầy thon dài, âu phục chỉnh tề, khí chất lãnh đạm.

Bó hoa bị một bàn tay cầm lấy, giọng nói trầm thấp mang theo cảm xúc rõ ràng không cao vang lên ngay sau đó, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Mèo ham ăn.”

Tần Vân Dã đã nghĩ qua vô số khả năng gặp lại, duy chỉ không ngờ rằng, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy, lại là cảnh tiểu cô nương đứng ngay cửa khách sạn lén ăn vặt — chân thật lại đáng yêu, khiến người ta vừa bất đắc dĩ vừa mềm lòng.

“Ơ? Ơ! Sao anh lại tới đây?” Du Hoan sững người hai giây mới nhận ra người trước mặt là Tần Vân Dã thật sự.

“Nghĩ tới.” Tần Vân Dã kiêu ngạo chỉ phun ra hai chữ, tuyệt đối không chịu để cô biết mình đã nhớ cô bao lâu.



Phòng của Tần Vân Dã ở ngay tầng trên phòng bọn họ. Du Hoan rất có tự giác. Mấy ngày ở nhà này, cô “xao nhãng nhiệm vụ”, không quá bám sát thiết lập nguyên chủ, đã có chút nguy hiểm lệch quỹ đạo.

Vì thế phá lệ nhiệt tình, vốn định mang hoa tặng mấy tiểu tỷ muội, liền trực tiếp đưa hết cho Tần Vân Dã.

“Lúc mua hoa, em chính là nghĩ tới anh đó.” Tiểu cô nương miệng toàn lời ngọt ngào.

Anh biết rõ không thể tin hết, thật sự nhớ anh thì sao có thể lâu lâu mới gọi điện. Nhưng làm sao nỡ trách một tiểu cô nương ham chơi, bản thân anh đã tự tìm vô số lý do để biện hộ cho cô.

“Thật sao?” Anh hỏi lại như vậy, trong ánh mắt lại vì sự thân cận của tiểu cô nương mà thoáng hiện ý cười rất nhỏ.

Đó là ánh mắt bao dung không giới hạn, là thần sắc chỉ có khi yêu thương từng chút từng chút mới có. Du Hoan vô tình ngẩng đầu nhìn thấy, liền ngây người.

Cô bỗng nhiên đứng sững, quên mất mình định làm gì, miệng cũng vụng về hẳn, chỉ theo bản năng còn sót lại chút lý trí, buông hết đồ trong tay, tiến lại gần Tần Vân Dã.

Tần Vân Dã tưởng cô muốn thân cận, liền giang tay đón lấy, kéo cô ôm sát vào người.

Tứ chi chạm nhau tự nhiên, xoa dịu sự trống rỗng và mờ mịt trong lòng.

Du Hoan ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Tần Vân Dã — mát lạnh sạch sẽ, thoang thoảng mùi trà. Không biết là do anh thường uống trà mà lưu lại, hay do hương trong nhà thấm vào, chỉ cần ngửi thấy liền khiến người ta không nhịn được muốn lại gần hít thêm một chút.

Bàn tay Tần Vân Dã nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, mùi hương nơi ch.óp mũi càng rõ ràng hơn. Ánh mắt giao thoa, hơi thở quấn quýt, Tần Vân Dã cúi đầu hôn xuống.



Cổ áo vốn ngay ngắn lúc vào cửa, bị Du Hoan kéo đến rối loạn, áo sơ mi bên trong cũng lật ra, cổ áo rộng mở lộ ra đường nét cơ bắp rắn chắc rõ ràng, mang theo sức mê hoặc khó cưỡng.

Tần Vân Dã thỏa mãn vô cùng, môi đỏ sẫm, đôi mắt thâm thúy còn chưa thoát khỏi trạng thái vừa rồi, nhìn người mang theo khí thế như muốn kéo đối phương chìm xuống cùng mình.

Nhưng trên tay, lại vô cùng ôn hòa khắc chế, nhẹ nhàng vỗ lưng Du Hoan, trấn an cô.

Du Hoan lười biếng nằm sấp trên sô pha, không nhìn thấy ánh mắt phía sau, chỉ lẩm bẩm trong lòng — Thật sự là… yêu đến vậy sao?

Vừa rồi ánh mắt kia, xem cô đều tâm động. Chậc chậc chậc, chỉ tiếc cô là cái thay thế phẩm, loại đãi ngộ này chỉ có thể hưởng thụ hai năm, à không, hiện tại chỉ còn lại có một năm rưỡi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì có thể ở lại phòng Tần Vân Dã thêm một lúc, Du Hoan gọi cơm hộp cho tiểu tỷ muội đang chờ cô về đầu uy, lại tìm một lý do, nói vãn trở về chậm một chút.

Làm những chuyện này, Tần Vân Dã đều rũ mắt nhìn cô. Thật lâu sau, hắn ý vị không rõ đ.á.n.h giá một câu: “Tiểu l.ừ.a đ.ả.o.”



Yêu đến tột cùng thể hiện ở nơi nào. Nếu nói trước đó, Du Hoan còn không quá nói được rõ ràng, thì mãi đến khi trở về trường, bắt đầu thực tập, không còn thường xuyên ở ký túc xá, Tần Vân Dã đã lặng yên không một tiếng động mua cho cô một căn hộ.

Tấc đất tấc vàng, một trăm bốn mươi mét vuông, nội thất hoàn thiện, giấy chứng nhận bất động sản chỉ ghi một mình tên cô.

Lý do mua nhà cũng rất đơn giản —— để cô tiện nghỉ ngơi hơn khi đi làm. Không ai từ chối được.

Hoàn toàn là vì nữ chính sinh ra tình yêu…… Hoặc cũng có thể, mua một căn nhà với nam chính mà nói, chỉ là động động đầu ngón tay.

Du Hoan miên man suy nghĩ, càng rõ ràng nhận thức được thân gia hiển hách của Tần Vân Dã, nhưng cũng không lòng tham.

Nữ phụ có lòng tham là không có kết cục tốt, cô chỉ cần lấy được phí chia tay, là có thể không thẹn với lương tâm rời đi.

Công việc thực tập của Du Hoan là tự mình tranh thủ được. Tần Vân Dã từng muốn giúp đỡ, nhưng bị cô từ chối. Không ai có thể vĩnh viễn chống đỡ cô.

Nam chính sớm muộn cũng sẽ rời đi, chạy về phía một người khác. Cô phải dựa vào bản thân, cho dù sau này sa sút, cũng có thể tự nuôi sống chính mình.

À, còn phải lo cho Tống phụ Tống mẫu lúc tuổi già. Dù họ không nhất định trông cậy vào cô, nhưng Du Hoan rất muốn tận một phần hiếu tâm. Cứ như vậy, cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Tất cả mọi người đều cho rằng, Du Hoan thích Tần Vân Dã đến mức không thể tự kiềm chế, dù sao lúc đầu cô theo đuổi hắn rất gắt.

Sau khi ở bên nhau, cô cũng chưa từng thay lòng đổi dạ. Nhưng người thật sự bị tình cảm trói buộc, sẽ ở những chi tiết rất nhỏ, phát hiện ra sơ hở.

Cho dù Tần Vân Dã đã cố gắng khống chế bản thân không để ý, vẫn sẽ có những khoảnh khắc nảy sinh nghi ngờ. Cái đoạn video kia như có linh hồn, thoát khỏi lý trí, trực tiếp hỏi hắn —— cô thật sự thích mình đến vậy sao? Chú định vô giải.

Nhưng điều khiến Tần Vân Dã yên tâm là, tiểu cô nương vẫn ở bên hắn. Cho dù lúc này chưa đủ yêu, thời gian lâu dần, sớm muộn gì cũng sẽ sinh ra chút tình ý.

Hắn luôn có cách giữ trái tim cô lại.



Chớp mắt, tốt nghiệp đại học đã. Bạn cùng phòng mỗi người một ngả, nhưng vẫn còn giữ liên lạc.

Du Hoan và Lâm Khâm vào cùng một công ty làm thực tập sinh, mỗi ngày bận đến quay cuồng, dậy sớm ngủ muộn, dưới mắt thường xuyên treo hai quầng thâm.

Tần Vân Dã nhìn mà đau lòng, lập tức sắp xếp người giúp việc chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho cô. Bản thân hắn cũng thường xuyên ghé qua chỗ Du Hoan, khi thì mang cơm, khi thì xoa bóp cho cô.

Du Hoan vừa bước vào xã hội, việc gì cũng phải học, áp lực rất lớn. Có đôi khi tâm trạng không kiểm soát được, dù Tần Vân Dã là đến bầu bạn, cũng sẽ khiến cô cảm thấy bực bội.

Những lúc đó, trên người Tần Vân Dã thường xuất hiện vài vết thương nhỏ —— khóe môi bị cô c.ắ.n rách, hay cánh tay bị móng tay cào xước.

Có một lần, Tần Vân Dã lo cô chưa ăn gì, nhất quyết bắt cô đi ăn. Du Hoan hoàn toàn không muốn nghe, tiện tay tát nhẹ lên mặt hắn. Đến khi nhận ra mình vừa làm gì với Tần Vân Dã, cô bỗng nhiên sững người. Tiểu cô nương ngơ ngác nhìn hắn.

Ánh mắt đó khiến tim Tần Vân Dã thắt lại, cơn giận lập tức tan biến. Hắn ôm lấy cô, áp mặt mình vào mặt cô, từng tiếng dỗ dành: “Không sao, không sao.”

Du Hoan yên lặng một lúc, gần như mờ mịt hỏi: “Em có phải rất tệ không?”

Tần Vân Dã khẳng định: “Không phải. Em chỉ là áp lực quá lớn.”

Có những ràng buộc tình cảm, chung quy không thể tránh khỏi. Cho dù ngay từ đầu chỉ là diễn kịch, nhưng khi cô trút toàn bộ trạng thái tệ nhất của mình lên người Tần Vân Dã, có thứ gì đó vẫn âm thầm thay đổi.

Sau này, công việc chuyển chính thức, Du Hoan dần thích nghi với môi trường, áp lực giảm bớt, trạng thái cũng theo đó tốt lên.