Sáng sủa sạch sẽ, hoa tươi cây xanh làm trang trí, đồ ngọt cùng cà phê hòa quyện thành hương vị thơm ngọt khiến người ta thả lỏng.
Kiều Hi sắc mặt không tốt, đặc biệt là khi nhìn thấy Tần Vân Dã tự mình đưa Du Hoan tới, còn chu đáo để lại cho các cô một khoảng không gian riêng, rồi tự mình rời đi, sắc mặt cô ấy càng khó coi hơn.
Người này rốt cuộc tâm tư sâu đến mức nào, mới có thể ngụy trang thành bộ dáng thâm tình như vậy. Đừng nói Du Hoan, nếu cô không biết chuyện, e rằng cũng sẽ tin.
“Có chuyện gì vậy?” Du Hoan phát hiện Kiều Hi dường như gặp chuyện.
Kiều Hi là kiểu người không giấu được cảm xúc, trong mắt không chứa nổi hạt cát, cũng chẳng vòng vo, trực tiếp nói:
“Cậu biết Tần Vân Dã từng có một người yêu mà không có được không?”
“Cậu và cô ấy rất giống.”
“Đây là ảnh của cô ấy, cậu có thể xem thử.”
Du Hoan lập tức hiểu ra, Kiều Hi đã biết chân tướng việc Tần Vân Dã ở bên cô. Mà điều này, vừa khéo chính là bước tiếp theo của cốt truyện.
Lúc này, khoảng cách đến ngày Mạnh Thừa Nghi về nước đã không còn bao lâu.
Du Hoan có chút không biết nên biểu lộ cảm xúc thế nào, chỉ có thể đặt bộ đồ ăn trong tay xuống, mang theo chút mờ mịt nghe Kiều Hi nói rõ chân tướng mà cô ấy đã biết từ rất sớm.
Cuối cùng. Kiều Hi đẩy số liên lạc của Mạnh Thừa Nghi sang cho Du Hoan: “Nếu cậu còn nghi vấn gì, có thể trực tiếp liên hệ với đương sự.”
Kiều Hi biết chân tướng rất tổn thương người, nhưng cô ấy không muốn Du Hoan cứ mãi bị che mắt. Hạnh phúc giả tạo lúc này, đến khoảnh khắc sự thật bại lộ, tất cả đều sẽ tan thành bọt biển.
Du Hoan nhận lấy tờ giấy ghi số điện thoại của Mạnh Thừa Nghi, đúng khoảnh khắc đó, nhiệm vụ mới bắt đầu.
Cốt truyện đi tới bước nữ phụ biết chân tướng, vì phòng ngừa nam chủ bị cướp đi, cố ý để nữ chủ nhìn thấy tình yêu của nam chủ, đồng thời khoe ân ái.
Hệ thống: “Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ mới.”
“Du Hoan.” Kiều Hi nhẹ giọng gọi tên cô, “Đừng buồn, vẫn còn tớ ở đây.”
Du Hoan chớp chớp mắt, “Ừ.”
•
Tần Vân Dã đúng giờ tới đón cô gái nhỏ. Vốn dĩ vì xa nhau mấy tiếng, rốt cuộc không bị ai quấy rầy, tâm trạng hắn rất tốt, lại không ngờ cô gái nhỏ lại nổi giận với hắn.
Lên xe, cô không nói với hắn một câu, lúc hắn giúp cài dây an toàn, cô còn đưa tay đẩy ra.
Dường như nghiệm chứng câu nói “Khuê mật là thiên địch của bạn trai”, phàm là hai người họ gặp mặt, đàn ông đều khó mà có kết cục tốt.
Trở về chỗ ở. Tần Vân Dã chậm rãi suy nghĩ nên dỗ dành cô gái nhỏ thế nào, bên Du Hoan lại đã bắt đầu hành động, mở album ảnh, thêm bạn với bạn thân của nữ chính.
Từng tấm ảnh một, kèm theo những dòng chữ đầy mùi khiêu khích, gửi đi thành công.
Trong mắt nữ chính, e rằng cô đã trở thành một người cực kỳ đáng ghét. Tất cả đều do Tần Vân Dã, một chân trong một chân ngoài.
Du Hoan thở dài, bực bội ôm con cừu bông nhỏ bồi cô ngủ, loạn xạ hôn mấy cái.
A di đã chuẩn bị xong bữa tối, bánh gạo chè đậu đỏ và cánh gà chiên mật ong mà Tần Vân Dã dặn dò cũng được mang lên. Tần Vân Dã gõ cửa phòng cô gái nhỏ, gọi cô xuống ăn cơm.
Có thể giận, nhưng cơm vẫn phải ăn. Du Hoan thò đầu ra, Tần Vân Dã vẫn đứng đó, áo sơ mi đen ôm dáng, người cao thẳng, tay áo xắn hai nếp, khí chất nho nhã tự nhiên, đang chờ cô.
Hắn giơ tay muốn xoa đầu cô, Du Hoan nghiêng người, vòng qua hắn đi xuống dưới. Tần Vân Dã hơi sững lại, cơn giận hôm nay, dường như nghiêm trọng hơn mọi khi. Hắn không cảm nhận sai.
Trong lúc ăn cơm, hắn gắp rau cho cô, cô không động đũa chút nào, nhưng bánh gạo chè đậu đỏ và cánh gà mật ong thì ăn không ít.
Tần Vân Dã nhất thời chưa phản ứng kịp, chỉ nghĩ cô đang giận dỗi, không muốn ăn đồ hắn gắp, lại may mắn vì tối nay đã cho người làm đúng hai món cô thích.
Du Hoan ăn đến bụng tròn vo, lúc đứng dậy động tác cũng chậm lại, lên lầu còn không nhịn được ợ một tiếng. Tần Vân Dã nhìn theo bóng lưng cô, rồi nhìn bát cơm và rau xanh còn thừa, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó. Đầu ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, khẽ bật cười. Thì ra là mượn cớ giận dỗi… để kén ăn.
•
Thư phòng, Du Hoan để chân trần, ghé vào sô pha đọc sách. Tần Vân Dã đi vào, cô lặng lẽ liếc nhìn anh một cái. Tần Vân Dã thấy cô giẫm trên t.h.ả.m, không lạnh lắm, liền không nói gì.
Du Hoan vì thế được đà lấn tới, lúc thì tùy tiện đặt sách xuống, lúc thì bốc trái cây trong đĩa ăn không cần nĩa…… Tần Vân Dã vẫn không nói thêm câu nào, khiến cô càng thêm đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng đến giờ ngủ, cô quay về phòng, không thèm tắm rửa đã định bò lên giường —— nhưng chưa kịp bò lên thì cổ áo đã bị Tần Vân Dã kéo lại từ phía sau.
“Bảo bảo.” Anh nhắc nhở, “Đừng quên tắm rửa.”
Du Hoan quay đầu, rất có cốt khí nói: “Em không tắm.”
“Tôm mua về mà để cả ngày trong bếp sẽ bị thiu.” Giọng Tần Vân Dã vẫn bình tĩnh.
Du Hoan mở to mắt, định cưỡng từ đoạt lý, lại lo hôm nay trời nóng, bản thân thật sự sẽ bị hôi, liền hít mũi ngửi thử mùi trên người mình. Cô đứng chân trần tại chỗ.
Tần Vân Dã rất kiên nhẫn, vỗ vỗ cô, lấy đôi dép lê thỏ màu hồng phấn lại, khom lưng mang vào cho cô.
“Trời nóng, sàn lạnh, đi chân trần dễ bị cảm.” Anh nói.
Đến mức này rồi, Du Hoan cũng ngại rút chân ra, mặc cho anh mang dép cho mình.
Tần Vân Dã đứng thẳng dậy, không muốn để cô tiếp tục bướng bỉnh, dịu giọng hỏi:
“Vì sao lại giận?”
Du Hoan nhìn anh một lúc, nhỏ giọng nói: “Anh không tốt.”
“Anh không tốt chỗ nào, anh sửa.” Tần Vân Dã hơi cúi đầu, ánh mắt chăm chú và thành khẩn. Trong lòng Du Hoan đầy lời muốn nói nhưng lại không thốt ra được.
Cô không thể nói rằng mình đã biết hết mọi chuyện, biết anh chỉ xem cô là thế thân.
Miệng mở ra rồi lại khép lại, nghẹn hơn mười giây, cuối cùng giận dỗi, chỉ nói được một câu: “Em ghét anh.”
So với trách móc, câu này lại giống như làm nũng lúc không vui hơn.
“Anh thích em.” Tần Vân Dã hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng lưu luyến.
Hương trà nhàn nhạt dễ chịu tiến lại gần, Du Hoan vô thức ngẩng cổ, chuẩn bị đón nụ hôn. Nhưng nụ hôn lên trán kia dường như chỉ để trấn an, không có động tác tiếp theo.
Thế nên cô vẫn ngẩng mặt, nhưng không được hôn. Tần Vân Dã sững lại, rồi bật cười, tiếng cười rung lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c. Đáng yêu thật. Anh nghĩ thầm.
Du Hoan thẹn quá hóa giận, đẩy anh ra, lẹp xẹp lẹp xẹp giẫm đôi dép thỏ màu hồng phấn, lao thẳng vào phòng tắm. Ý cười trên khóe môi Tần Vân Dã vẫn chưa tan, ánh mắt vô tình lướt đến chiếc điện thoại bên giường.
Màn hình vừa sáng lên, một tin nhắn mới xuất hiện trong khung thông báo.
Mạnh Thừa Nghi? Mạnh Thừa Nghi nào? Tần Vân Dã cầm chiếc điện thoại Du Hoan để quên lên.
Hai người từng chơi trò đổi điện thoại không biết bao nhiêu lần, cô cầm điện thoại anh loạn gửi đồ, anh chưa bao giờ để tâm. Cho nên lúc này xem điện thoại của Du Hoan, cũng rất tự nhiên.
•
Gần đây, Mạnh Thừa Nghi quen được một cô gái vô cùng đáng yêu.
Hôm đó, cô vừa tan làm về nhà, mang theo cả người mệt mỏi nằm dài trên sô pha, liền chú ý đến lời mời kết bạn kia.
Gần đây vừa thăng chức, người thêm cô vốn không ít. Cô tiện tay chấp nhận, rồi vì tò mò mà vào xem vòng bạn bè của đối phương.
Khác hẳn với những nội dung than thở nhàm chán cô từng đoán trước, ở đó là những mảnh đời sinh hoạt rất đẹp.
Mạnh Thừa Nghi không tự giác kéo xuống xem từng tấm một, lông mày quen nhíu c.h.ặ.t dần dần giãn ra.
Cô đổi sang tư thế thoải mái hơn, như nghiện mà nhìn không chớp mắt. Sao lại có một cô gái nội tâm tinh tế đến vậy chứ.
Khi lướt đến một bức ảnh, thấy khuôn mặt có vài phần giống mình, điện thoại trong tay Mạnh Thừa Nghi rơi thẳng xuống sô pha.
Ngay sau đó là tiếng kêu không thể kiềm chế: “Đáng yêu quá! Sao lại đáng yêu thế này, thật muốn ôm cô ấy!”
Gương mặt bầu bĩnh mềm mại kia, sờ vào chắc chắn rất thích. Trời ơi, lại có người lớn lên đúng gu của cô như vậy.
Góc chụp này, còn hơi giống cô nữa. Chẳng lẽ là em gái thất lạc của cô? Một khi ý nghĩ này nảy ra, liền càng không thể dừng lại.
Đêm khuya yên tĩnh, Mạnh Thừa Nghi không nhịn được, gọi điện cho bố, vòng vo ép ông thừa nhận mình từng có con riêng ở bên ngoài. Ba Mạnh vô cớ gánh oan trời giáng, tức giận mắng con gái một trận.
Mạnh Thừa Nghi bị mắng xong, ngược lại thấy thoải mái, thở ra một hơi, rồi tiếp tục lướt vòng bạn bè. Đúng lúc này, tin nhắn của Du Hoan gửi tới.