Đường dài di chuyển liên tục khiến người ta mệt mỏi rã rời. Nhóm người bọn họ, ai nấy đều thể chất cường tráng, lái xe suốt thời gian dài như vậy cũng không gặp vấn đề gì.
Ngược lại, Du Hoan con tang thi này lại cả ngày mê man, uể oải đến mức sắp ngất.
Không hiểu sao đã biến thành tang thi rồi, thể chất vẫn kém như lúc còn là người.
Lục Minh Chướng mang theo vài phần suy tư, nhìn “đại sát khí” trong cảm nhận của mình — khuôn mặt trắng bệch không chút m.á.u, thân hình mảnh khảnh đến mức như bóp nhẹ là gãy, lúc này đang cuộn mình trong góc, mệt mỏi đến mức tinh thần rã rời. Hắn hiếm khi nào nảy sinh hoài nghi về chính mình như vậy.
Yếu đến mức này…
Hắn bỗng nhiên ý thức được, cho dù có đưa cô vào phòng thí nghiệm, cho cô cơ hội gây loạn, e rằng cô cũng chẳng thể tạo ra sóng gió gì.
Du Hoan ôm lấy hai chân, ngồi ngẩn người, hoàn toàn không phát hiện Lục Minh Chướng đang đ.á.n.h giá lại giá trị tồn tại của cô.
Sắc mặt hắn lạnh nhạt đến cực điểm. Tốt nhất là cô thật sự không biết c.ắ.n người.
Chân mày càng nhíu c.h.ặ.t, hắn đột ngột kéo Du Hoan dậy, bóp cằm cô, ngón tay kẹp c.h.ặ.t hàm, ép thẳng vào miệng cô.
“Cắn.” Hắn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt bỗng nhiên trở nên hung ác.
Du Hoan còn chưa kịp phản ứng, hàm răng đã bị ép sát vào làn da hắn. Hắn lại phát điên gì đây? Hay chỉ là đang thử cô? Quả nhiên là vai ác âm tình bất định.
Du Hoan mở to mắt, cố gắng dùng ánh nhìn yếu ớt đáng thương để cầu xin hắn.
“Lão đại!” Tài xế dù hiểu rõ tính tình hắn, lúc này cũng hoảng loạn, “Không thể c.ắ.n đâu! Nguy hiểm lắm! Nếu ngài bị cảm nhiễm thì phải làm sao!”
Tiểu tang thi sợ hãi nhìn hắn. Không biết là vì lời đe dọa trước đó phát huy tác dụng, hay đơn giản là răng mềm đến mức căn bản c.ắ.n không nổi, cô hoàn toàn không dám động.
“Đồ vô dụng.” Lục Minh Chướng cau mày, lạnh giọng, cảm thấy những mong đợi trước đó của mình đều bị phụ bạc.
Con tang thi này, căn bản không có giá trị lợi dụng. Hắn lười phí thêm tâm tư lên người cô.
Vừa lúc xe đi ngang qua một khu dịch vụ, đoàn người dừng lại nghỉ ngơi ngắn. Trong xe ngột ngạt, đa số đều xuống xe đi lại vài vòng, thả lỏng gân cốt.
Vừa vận động, vừa cảnh giới. Những lần trước Du Hoan cũng sẽ xuống xe, vòng quanh xe đi vài bước. Nhưng hôm nay, cô thật sự mệt đến mức không nhúc nhích nổi.
Lục Minh Chướng quét mắt một vòng, không thấy bóng dáng con tang thi kia.
Không có giá trị lợi dụng. Nhưng dù sao… cũng là do chính tay hắn tạo ra.
Lục Minh Chướng từng lấy mạng không ít người, nhưng cảm giác “tạo ra sinh mệnh” vẫn là điều mới mẻ với hắn. Chính vì thế, hắn luôn vô thức mà bỏ qua không được chuyện này. Đừng để c.h.ế.t ngạt trong xe. Hắn hừ lạnh một tiếng, bước dài về phía chiếc xe bên cạnh.
•
Du Hoan ngồi trong xe, ánh mắt đờ đẫn, cả người uể oải co lại trong góc, đến sức bước xuống xe cũng sắp không còn.
“Cố nhịn thêm chút nữa đi.” Hệ thống bất lực an ủi.
Du Hoan quay đầu, nhìn thấy trong hộc để đồ trên cửa xe có nửa gói bánh quy chocolate, không biết là ai để lại.
Mấy ngày lên đường, cô chưa ăn gì cả. Mỗi lần nghỉ ngơi giữa chặng, bọn họ tự ăn uống no đủ, nhưng không ai để ý đến cô.
Ai lại nghĩ đến chuyện tang thi có cần ăn không chứ?
Tang thi vốn dĩ… hình như không cần ăn.
Nhưng Du Hoan thì thích ăn. Huống chi lúc này cô quá mệt, quá không có tinh thần, lại càng muốn nhét chút gì đó vào miệng.
Cô nhìn chằm chằm nửa gói bánh quy một hồi lâu, rồi chậm rì rì đưa tay ra, tốn rất nhiều sức lực, nhét một miếng bánh vào miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng lúc này, cửa xe đột ngột mở ra. Ánh nắng bên ngoài tràn vào, chiếu lên khuôn mặt gầy gò trắng lạnh của cô, cùng với đôi má bất ngờ phồng lên vì đang nhai.
Đôi mắt cô tròn trịa đen nhánh, người lại yên tĩnh đến lạ, không nói một lời.
Giống như một nhánh cỏ mọc trong khe đá — sinh ra đã sai chỗ, nên dù có cố gắng thế nào, cũng sẽ không có ai chịu tưới nước nuôi dưỡng.
Lục Minh Chướng dừng ánh mắt trên nửa gói bánh quy không biết đã để bao lâu, chân mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt trong chớp mắt trở nên cực kỳ khó coi.
Hắn giữ c.h.ặ.t cằm Du Hoan, giọng trầm xuống, lạnh lùng ra lệnh: “Nhổ ra.”
Du Hoan không hiểu vì sao, nhưng cô vốn rất nghe lời. Hàng mi khẽ rung, cô nhổ miếng bánh quy chocolate trong miệng ra, đặt vào lòng bàn tay đối phương.
Bánh quy màu nâu nhạt, bị nước bọt làm ướt một góc, mềm nhũn.
Cằm Lục Minh Chướng căng c.h.ặ.t, không rõ đang nghĩ gì, cũng không rõ đang bực vì điều gì. Hắn xoay người rời đi.
Một lúc sau quay lại, thân hình cao lớn đứng ngoài cửa xe, ném cho Du Hoan một gói bánh quy cùng loại còn nguyên bao, kèm theo một chai sữa bò ngọt.
Đôi mắt tiểu tang thi sáng lên đôi chút. Cô nhận lấy, sờ vào mép bao bì, dùng sức nắm hai đầu, chậm rãi chuẩn bị xé ra…
Mọi động tác đều rất chậm. Tang thi vốn dĩ hành động chậm chạp như vậy.
“Phiền phức.” Lục Minh Chướng mất kiên nhẫn, đóng sầm cửa xe, ngồi vào trong, giật lấy gói bánh quy trong tay Du Hoan, xé ra gọn gàng.
Có sữa uống, có đồ ăn. Du Hoan liền chẳng để tâm thái độ của hắn tốt hay xấu.
Cô giống như có năng lực tự động chặn lại giọng điệu của hắn, cứ như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ cúi đầu lấy bánh quy trong túi.
“Ăn chậm muốn c.h.ế.t.” Lục Minh Chướng ghét bỏ nói.
•
“Tang thi thật sự cần ăn uống à?” Mộ Phi — kẻ thích hóng chuyện nhất trong đội — nghe tin liền hưng phấn chạy tới xem.
Mộ Phi có mái tóc ngắn xù xù, trông không quá giống những kẻ hung thần ác sát khác. Thỉnh thoảng Du Hoan còn chịu chơi cùng anh ta vài lần.
Anh ta thường xuyên sang chiếc xe này. Vừa quen tay kéo cửa xe ra, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Mộ Phi lập tức đứng sững, mắt trợn tròn.
Lão đại của bọn họ — đôi tay từng cầm s.ú.n.g, cầm d.a.o — lúc này một tay cầm sữa bò, một tay cầm bánh quy.
Nắp chai sữa bò đã mở, bánh quy được nhúng vào sữa vài giây cho mềm, rồi mới đưa vào miệng tiểu tang thi. Một loạt động tác trôi chảy tự nhiên.
Dưới sàn xe, túi bánh quy rỗng không bị ném sang một bên, vô cùng chân thực chứng minh rằng lão đại của họ đã tự tay cho ăn hết một gói bánh.
Đây còn là lão đại chỉ cần nhắc tên đã có thể dọa trẻ con khóc thét sao?!
Mộ Phi hóa đá. Tiểu tang thi ngơ ngác, được đút gì thì ăn nấy. Đôi mắt đen nhánh nhìn qua còn chậm hơn cả động tác, vậy mà chẳng hề ghét bỏ sự vụng về của người đút.
Lão đại của họ thì lạnh lùng liếc sang một cái, không tiếng động cảnh cáo anh ta đừng nói linh tinh.
“À… trong mắt tôi bay vào con muỗi, tôi chẳng thấy gì cả!” Mộ Phi lập tức phát huy kỹ năng diễn xuất khoa trương, lăn quay đi mất.
Du Hoan ăn rất vui vẻ. Hệ thống đứng nhìn toàn bộ quá trình, muốn nói lại thôi.
Nó vậy mà lại nhìn thấy trên người một vai ác tàn nhẫn cảm giác kiểu:
“Kỳ vọng con cái thành tài thất bại, nhưng đã lỡ sinh ra rồi thì dù không vừa ý cũng chỉ có thể nuôi.”
…
Đây thật sự vẫn là tên vai ác độc ác kia sao?