Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 32: Mạt thế văn bạn gái cũ (13)



Cô vừa mở cửa thì người bên ngoài cũng đang vặn tay nắm đẩy vào, vì thế bị cánh cửa húc cho một cái. Người kia phản ứng rất nhanh, lập tức vươn tay giữ lấy cô.

Chỉ là lực tay dường như hơi mạnh, khiến cô bị kéo thẳng vào n.g.ự.c hắn.

Xúc cảm cứng rắn, lạnh lẽo, mang theo mùi quen thuộc khó tả, khiến Du Hoan bất giác nhớ tới không lâu trước đó — trong khoang xe chật hẹp, có người giả vờ như vô tình đút đồ ăn cho cô.

Khi ấy cô cũng nắm lấy tay hắn, xúc cảm đúng là như thế này.

Một suy đoán không mấy tốt đẹp vừa hiện lên trong đầu, thì giọng nói trầm thấp, khàn khàn đặc trưng của Lục Minh Chướng đã vang lên bên tai cô, mang theo ý cười như có như không.

“Lại gặp rồi.” Cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn kéo thẳng ra ngoài, ép sát vào góc tường bên cạnh cửa.

Cánh cửa phòng thí nghiệm khép hờ, đung đưa nhẹ, vậy mà không một ai phát hiện.

Cô mặc váy sạch sẽ gọn gàng, tóc hơi uốn nhẹ, đứng nép ở góc tường trông chẳng khác nào một tiểu thư được nuông chiều. Tựa như quãng thời gian lang thang sa sút trước kia chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi, thoáng qua rồi tan biến.

“Thấy tôi là chạy, tật xấu gì vậy?” Giọng Lục Minh Chướng mang theo ý ghét bỏ.

Tiểu tang thi chột dạ, lại dùng chiêu cũ từng đối phó Thịnh Lãng — giả ngây giả dại, cúi đầu không nói lời nào.

Chỉ tiếc, cách này với Lục Minh Chướng hoàn toàn vô dụng. Hắn đã sớm nghe cô mở miệng nói chuyện.

“Nói.” Hắn thờ ơ chọc nhẹ vào vai cô, ép cô lên tiếng.

Du Hoan định mở miệng gọi người, nhưng vừa hé môi, cằm đã bị giữ c.h.ặ.t.

Lục Minh Chướng như đã sớm đoán được ý định của cô, đôi mắt đen sâu thẳm cụp xuống, khóe môi cong lên nụ cười khó hiểu: “Gan cũng to đấy.”

Tiểu tang thi không cầu cứu được ai, mồ hôi túa ra, bỗng nhớ tới lời hệ thống từng nói — “Lục Minh Chướng muốn làm lão phụ thân”.

Cô ngẩng đầu, đôi mắt đen lay láy nhìn hắn, miệng nhỏ lại cong xuống thành một dấu ngoặc ngược.

Lục Minh Chướng hơi nới lỏng lực tay, bật cười nhạt: “Còn biết tủi thân à.”

“Hoan Hoan?” Giọng Thịnh Lãng vang lên từ phía sau.

Tiểu tang thi lập tức quay đầu, vươn tay về phía anh.

Thịnh Lãng bước nhanh tới, kéo Du Hoan ra sau lưng mình, nhìn thẳng người đàn ông trước mặt, giọng nói lạnh nhạt mà đề phòng: “Có chuyện gì sao?”

Lục Minh Chướng nhìn cảnh Du Hoan rất tự nhiên trốn sau người khác, ý cười nơi khóe môi càng rõ, nhưng lại lạnh đến không có chút nhiệt độ nào.

“Nuôi mãi mà chẳng thân, đúng là tiểu bạch nhãn lang.” Hắn thấp giọng lẩm bẩm.

“Lục trưởng quan?” Nghiên cứu viên phòng thí nghiệm cũng đi ra theo, vừa thấy Lục Minh Chướng liền vội vàng chào hỏi, “Ngài sao lại tới đây? Có cần t.h.u.ố.c men gì không, tôi đi chuẩn bị cho ngài.”

“Không cần.” Lục Minh Chướng thờ ơ đáp, “Tôi chỉ tiện ghé qua thôi. Giáo sư Văn có ở đây không?”

“Có, có. Mời ngài vào trong……”

“Có chuyện gì à?” Thịnh Lãng hạ giọng hỏi Du Hoan.

Du Hoan lắc đầu, chần chừ một chút rồi chậm rãi nói: “Chúng ta… về nhà.”

Tiểu tang thi đã có thể nói câu hoàn chỉnh. Ánh mắt Thịnh Lãng lập tức sáng lên. Anh nhìn cô, gương mặt vốn luôn lạnh nhạt hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

“Được, về nhà ngay.” Anh nắm tay cô đi xuống bậc thềm, giọng nói trong trẻo, dịu dàng, “Về nhà em muốn ăn gì? Cánh gà mật ong hay cá tuyết áp chảo?”

Một cao một thấp, hai bóng người sánh bước bên nhau trông vô thức lại rất hài hòa.

Nghiên cứu viên đứng nhìn, trong lòng không khỏi dâng lên chút ngưỡng mộ.

“Vừa nãy là ai vậy?” Lục Minh Chướng lúc này đã không còn nụ cười, đôi mắt u sâu khó lường dừng lại trên bóng lưng Thịnh Lãng.

“À, đó là thiếu gia nhà họ Thịnh.” Nghiên cứu viên thuận miệng đáp, “Đầu óc rất thông minh, chỉ số IQ cực cao, lại còn là dị năng giả hệ tinh thần hiếm gặp. Giáo sư chúng tôi muốn mời anh ấy vào phòng thí nghiệm từ lâu rồi, nhưng trước giờ anh ấy vẫn không đồng ý……”



Du Hoan phải vào phòng thí nghiệm làm đủ loại kiểm tra.

Có hạng mục yêu cầu rút m.á.u, rút rất nhiều ống; có hạng mục bắt cô nằm trên thiết bị lạnh băng, bị đủ loại tia sáng chiếu tới chiếu lui; có lúc lại yêu cầu cô há miệng, có lúc dụng cụ thăm dò tiến rất gần tim……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy đều là kiểm tra bình thường, nhưng Du Hoan vẫn theo bản năng cảm thấy sợ.

Bản năng của con người. Thịnh Lãng đưa cô tới phòng thí nghiệm xong, bảo cô tự ở lại một lúc, cảm giác căng thẳng và bất an trong lòng cô lập tức tăng lên gấp bội.

Nhưng không lâu sau, có người nhẹ nhàng vỗ lên vai cô.

Du Hoan quay đầu lại, thấy Thịnh Lãng đã thay áo blouse trắng, đứng đó nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

Anh đã gia nhập phòng thí nghiệm, hơn nữa chỉ phụ trách một mình cô.

Tiểu tang thi vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, lập tức nhào vào lòng Thịnh Lãng, phát ra một tiếng reo khe khẽ. Không còn sợ nữa.



Nhân sự trong phòng thí nghiệm không nhiều. Giáo sư Văn là người lớn tuổi nhất. Ông đã bước sang trung niên, tóc điểm bạc, đeo cặp kính dày cộp.

Mỗi ngày có mặt cố định, ngoài Thịnh Lãng ra còn có ba nghiên cứu viên.

Hướng Thanh Hạc là tổ trưởng trong nhóm, tính tình lanh lợi hoạt bát, mái tóc uốn sóng được chăm chút kỹ lưỡng, đi giày cao gót mười phân mà bước đi vững vàng như giẫm trên đất bằng, lúc nào cũng bận rộn tất bật.

Mao Thảm Thảm là sư đệ nhỏ tuổi nhất, gương mặt tròn tròn, mở miệng là gọi sư tỷ, ngậm miệng là gọi sư huynh, sở trường nhất là thức đêm hoàn thành nhiệm vụ.

Hạ Vân Sơn thì có chút khác người. Mỗi khi làm nghiên cứu, anh ta tập trung đến mức kỳ lạ, bất kể ai gọi cũng không thể kéo sự chú ý của anh ta ra ngoài.

Không ít lần giáo sư Văn giao việc, Hạ Vân Sơn nghe tai này lọt tai kia, hoàn toàn không để trong lòng.

So ra như vậy, Thịnh Lãng lại trở thành người bình thường nhất trong phòng thí nghiệm. Du Hoan bỗng hiểu vì sao giáo sư lại đặc biệt mời anh vào.



Ở phòng thí nghiệm lâu ngày, Du Hoan rất nhanh đã quen thuộc nơi này. Sau khi hoàn thành kiểm tra, trong thời gian chờ quan sát, cô liền khắp nơi đi dạo.

Uống một hộp sữa chua do Mao Thảm Thảm chia sẻ, còn hẹn lần sau sẽ mang đồ ăn ngon cho cậu; ghé xem Thịnh Lãng đang viết gì, tiện thể lén nắm tay anh một chút; tìm tới góc khuất nơi Hạ Vân Sơn gần như “tàng hình”, ngày nào cũng động viên anh vài câu; rồi bị Hướng Thanh Hạc đi ngang qua tiện tay xoa đầu.

Cô còn kiểm tra xem bồn hoa cạnh cửa sổ đã được tưới nước chưa, nguồn điện sau các thiết bị có cắm chắc không……

Nói tóm lại, chuyện lớn chuyện nhỏ trong phòng thí nghiệm, gần như đều do tiểu tang thi quản.

Trong giờ ăn, không biết ai buột miệng nói rằng tiểu tang thi giống như sơn đại vương ở đây, ngày nào cũng phải đi tuần lãnh địa.

Giáo sư Văn nghe lọt tai, thế là cố ý cho người làm một tấm thẻ đeo n.g.ự.c hình chữ nhật, in chức danh “Quản gia phòng thí nghiệm”, đeo trước n.g.ự.c Du Hoan.

Từ đó trở đi, tiểu tang thi cũng coi như là một thành viên chính thức của phòng thí nghiệm.

Sở dĩ giáo sư Văn quý Du Hoan như vậy, chủ yếu là vì trong nhà ông có một “thần thú” siêu quậy, chưa từng có ngày nào yên ổn, nhìn thấy là đau đầu.

Lần đầu gặp một cô bé ngoan ngoãn như Du Hoan, giáo sư Văn đúng là mở mang tầm mắt — thì ra không phải đứa trẻ nào cũng khiến người khác phiền lòng.

Trẻ con nhà người ta, quả nhiên lúc nào cũng tốt hơn nhà mình.

Giáo sư Văn thường lén mang đồ ăn vặt từ nhà tới phòng thí nghiệm cho Du Hoan. Có khi là mấy viên kẹo móc từ trong túi ra, có khi là hộp sữa lấy từ trong áo khoác……

Cái bàn làm việc vốn không cho ai đụng vào của ông, lại cho phép tiểu tang thi ghé lại xem. Ông còn thường xuyên giảng cho cô nghe những đạo lý đơn giản, dễ hiểu.



Đêm khuya tĩnh lặng, đưa tay ra cũng không thấy năm ngón, trong phòng tối đen không một tia sáng.

Trước cửa sổ mở rộng, Lục Minh Chướng đứng đó, mặc cho gió đêm lạnh buốt thổi qua. Thân hình cao lớn của hắn chìm trong bóng tối, mờ nhạt như một đường cắt.

Mọi cảm xúc đều bị bóng đêm nuốt trọn, chỉ còn đầu ngón tay thỉnh thoảng lóe lên ánh đỏ.

Không biết vì sao lại nhớ tới con tang thi kia, hắn ấn tắt điếu t.h.u.ố.c, trong đầu hiện lên cảnh cô theo bản năng lùi lại khi nhìn thấy hắn.

Cô sợ hắn? Lục Minh Chướng cảm thấy có chút buồn cười.

Lúc hắn đút đồ ăn cho cô, sao cô không sợ? Nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng không khó hiểu. Ai cũng sợ hắn.

Địch nhân sợ hắn vì hắn ra tay tàn nhẫn, không chừa đường lui; thuộc hạ sợ hắn vì hắn quá nghiêm khắc; trẻ con sợ hắn vì hung danh truyền xa…… Chưa từng có ai không sợ hắn.

Hắn đã sớm quen với mặt trái mà sự cường đại mang lại. Chỉ là hắn không ngờ, mình lại để tâm đến chuyện cô có sợ hắn hay không. Một vấn đề vô nghĩa, không đáng để tốn thời gian.

Lục Minh Chướng chỉ do dự trong chớp mắt, rất nhanh đã gạt nó sang một bên, tiếp tục hứng thú nghiên cứu việc làm thế nào để tất cả mọi người đều bị lây nhiễm virus tang thi.