Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 39: Mạt thế văn bạn gái cũ (20)



Du Hoan mang theo tâm sự, cuộn mình trên giường ngủ thiếp đi. Lục Minh Chướng lại không hề chợp mắt.

Thuộc hạ gửi tới tin tức: căn cứ của bọn họ đã bị Trương Nghê và Thịnh Lãng dẫn đội tập kích. Phòng thủ không giữ được, vị trí của hắn sắp bại lộ.

Mọi chuyện không khác mấy so với dự đoán của Lục Minh Chướng. Mất đi lực lượng tinh nhuệ, căn cứ quả nhiên không chịu nổi một đòn.

Trương Nghê và Thịnh Lãng, đại khái ngày mai sẽ đến nơi. Bất quá, đó là chuyện của ngày mai.

Hắn điều ra màn hình giám sát, nhìn tiểu cô nương ôm chăn ngủ say, khuôn mặt yên tĩnh mềm mại, trong lòng hiếm hoi sinh ra một cảm giác an ổn khác thường.



Ngày hôm sau, Trương Nghê và Thịnh Lãng quả nhiên dẫn người vây c.h.ặ.t tòa nhà này.

Du Hoan vừa tỉnh ngủ đã nghe thấy tiếng gọi dồn dập bên ngoài, kích động không thôi, chạy tới trước cửa, dùng hết sức bẻ tay nắm, nhưng hoàn toàn vô dụng.

Lục Minh Chướng lười biếng dựa trên ghế sô pha, tán thưởng nói: “Cô quả nhiên là con bài tốt nhất.”

“Anh… anh làm cái gì?” Tim Du Hoan đột nhiên nhấc lên.

“Không có gì.” Hắn nói hời hợt,

“Chỉ là bảo bọn họ mang số liệu nghiên cứu vắc-xin đến đổi cô, không ngờ bọn họ lại đáp ứng nhanh như vậy.”

Du Hoan đứng ngồi không yên. Cô nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy đám người bên ngoài, lập tức quay đầu lại, cố ép bản thân bình tĩnh: “Bọn họ có rất nhiều người, anh làm gì cũng không thể thành công.”

Dù nói ra lời cổ vũ như vậy, nhưng trong lòng cô vẫn hoảng loạn không yên.

“Vậy thì chưa chắc.” Lục Minh Chướng khẽ mỉm cười, “Cô làm sao biết, dưới chân bọn họ không chôn t.h.u.ố.c nổ?”

Đây là… một cái bẫy. Một cái bẫy đã được Lục Minh Chướng tính toán sẵn.

Khi số liệu được mang tới, lực lượng dị năng giả quý giá như Trương Nghê và Thịnh Lãng, cùng với cô — mấu chốt cuối cùng của nghiên cứu vắc-xin — tất cả sẽ bị hủy diệt cùng lúc.

“Anh… anh là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.” Du Hoan thất thần lẩm bẩm.

Ngay lúc này, Lục Minh Chướng xé băng dán, dán c.h.ặ.t miệng cô lại, rồi trói hai tay cô.

Bên ngoài vừa vang lên tiếng gọi, hắn liền dùng s.ú.n.g khống chế Du Hoan, ép cô đi ra ngoài.

Ánh mắt Trương Nghê và Thịnh Lãng lập tức rơi lên người cô. Sau khi kiểm tra một lượt, không phát hiện vết thương rõ ràng, hai người mới thở phào nhẹ nhõm, lo lắng nhìn cô.

Du Hoan lúc này sợ hãi đến cực điểm. Bọn họ không biết gì cả. Họ vẫn đang cố gắng thương lượng để đổi cô trở về. Nhưng dưới chân họ… dưới chân họ là t.h.u.ố.c nổ.

Khi số liệu được giao ra, nơi này sẽ trở thành một ngôi mộ tập thể.

Cô cố gắng muốn nói, nhưng chỉ phát ra được những âm thanh ú ớ nghẹn ngào.

“Thả cô ấy ra.” Thịnh Lãng gần như không kìm được,

“Anh muốn gì, chúng tôi đều đáp ứng.” Hắn rất hiếm khi thất thố như vậy.

“Anh cầm số liệu, lại đây.” Lục Minh Chướng ra lệnh.

Ai cũng hiểu, khẩu s.ú.n.g trong tay hắn là thứ có thể lấy mạng người. Một khi bước qua, khả năng sống sót gần như bằng không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng khi Thịnh Lãng đi về phía trước, anh không hề do dự.

Tiểu cô nương hôm qua còn khóc lóc sợ c.h.ế.t sợ đau, lúc này lại im lặng đến lạ thường, dường như không còn tâm trí để sợ hãi nữa.

Cô bị hắn nắm c.h.ặ.t sinh mệnh trong tay, vậy mà vẫn dốc hết sức lực, hướng về phía Thịnh Lãng lắc đầu.

Đừng lại đây. Cô nghĩ. Lại đây, thật sự chính là một con đường c.h.ế.t.

Thế nhưng người kia, ngay khoảnh khắc này, lại đang trấn an cô: “Đừng sợ, không có việc gì.”

Biên độ lắc đầu của cô không lớn, nhưng lại giống như đập vỡ một lỗ hổng trên bức tường sắt thép bao bọc trái tim Lục Minh Chướng. Thành trì phòng ngự sụp đổ, cảnh tượng t.h.ả.m hại không nỡ nhìn, nhưng cũng chính lúc ấy, không khí mới mẻ len lỏi vào, cục diện u ám dường như sắp được thanh tẩy.

Đây là… thích sao?

Cho nên, cho dù bản thân sợ c.h.ế.t, cũng không muốn hắn vì mình mà bước vào hiểm cảnh.

“Thứ anh muốn, người anh  cần, đều ở đây.” Thịnh Lãng lạnh lùng nói.

“Nhưng tôi lại muốn đổi ý rồi.”

Báng s.ú.n.g nghiêng nhẹ, như đùa cợt, đổi góc ngay trước ánh mắt hoảng loạn của mọi người, nòng s.ú.n.g vẫn chĩa thẳng vào đầu Du Hoan.

“Hay là để cô ở lại, bồi tôi đi.”

Hắn cúi đầu, nhìn tiểu cô nương mắt ngấn nước nhưng vẫn cố trừng hắn, giọng nói thân mật đến quái dị.

Lúc này, hẳn là đang mắng hắn trong lòng.

“Lục Minh Chướng!”

“Đã nói rồi, sao lại lật lọng?”

“Anh đang đùa bỡn chúng tôi sao?” Cho dù là người bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng không tránh khỏi bực bội.

Nhưng Lục Minh Chướng chỉ cần dùng nòng s.ú.n.g khẽ điểm lên đầu Du Hoan, tất cả lập tức im lặng.

Hắn khống chế Du Hoan, nhận lấy tập số liệu, rồi ép cô quay trở lại trong phòng.

Cánh cửa đóng sầm lại, chặn đứng mọi ánh mắt lo lắng bên ngoài.

Băng dán vừa bị xé xuống, cảm xúc của Du Hoan liền sụp đổ, đến mức quên cả sợ hãi:

“Anh có bệnh đúng không, Lục Minh Chướng? Muốn làm gì thì làm, xoay mọi người như chong ch.óng, vui lắm sao? Anh đúng là kẻ điên——”

Trong tình cảnh này, khẩu s.ú.n.g trong tay Lục Minh Chướng thậm chí còn chưa cần dùng tới.

Hắn vừa dùng khăn tay sạch sẽ lau s.ú.n.g, vừa ngước mắt nhìn cô, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ khiến người ta khó phân thật giả, thong thả nói:

“Tôi đã nói chưa, bộ dạng cô tức giận… rất đáng yêu.” Du Hoan nhất thời không phản ứng kịp.

“Giống một con mèo thích chơi cuộn len, lại vụng về quấn móng vào, còn tức đến xù lông.” Hắn mỉm cười đầy ý trêu chọc, miêu tả như thể cảnh tượng ấy thật sự tồn tại.

Người ta hay nói, khi cảm thấy ai đó đáng yêu, tức là đã thua rồi.

Có thể thấy rõ, toàn thân tiểu cô nương đều dựng lông, cố gắng trấn định để phản bác lời nói dối kia. Nhưng chỉ cần hơi tưởng tượng một chút, vẻ kinh hoàng vẫn không thể che giấu.

Cô không dám lên tiếng, lặng lẽ lùi ra xa hắn hai bước. Lục Minh Chướng rốt cuộc cũng được yên tĩnh.