Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 41: Bạn gái cũ ở nông thôn (1)



Thế giới trước, cốt truyện thực tế và kịch bản lệch nhau một trời một vực, cũng may cuối cùng vẫn coi như an toàn thoát thân.

“Thế giới này, ngàn vạn lần đừng để xảy ra sai lầm nữa.” Hệ thống dặn dò như vậy.

Du Hoan trịnh trọng đồng ý, còn nói thêm: “Vậy thì cậu cũng nhắc tôi một chút, không chừng lúc nào đó lại đi lệch đường.”

Hai bên cùng nhau “phục bàn” một cách đơn giản thô sơ xong xuôi, mở ra nhiệm vụ tiếp theo.

“Thế giới này, cô là nữ phụ ở nông thôn có hôn ước từ nhỏ với nam chính. Vì chê gia cảnh nam chính nghèo, cô tự tìm một người có tiền để gả.”

“Không ngờ sau đó nam chính làm ăn phất lên rất nhanh, còn quen được một thiên kim đại tiểu thư về nông thôn nghỉ dưỡng, sự nghiệp tình yêu đều gặt hái đủ đầy. Còn người cô chọn thì làm ăn thất bại, bị lừa sạch gia sản, cô cũng theo đó gánh nợ, nửa đời sau sống cảnh ăn bữa nay lo bữa mai.”

Ăn bữa nay lo bữa mai?

“Nghe đáng sợ thật đấy.” Du Hoan cảm thấy đó là nỗi đau mà sinh mệnh khó lòng chịu nổi.



Đây là một thôn làng có phần lạc hậu. Điện thoại thông minh hay các thiết bị điện t.ử tiên tiến rất hiếm thấy, nhà khá giả lắm mới lắp được một chiếc tivi, trở thành thứ khiến bọn trẻ con tò mò vây xem.

Du Hoan mở mắt ra, trước mặt là quyển sách giáo khoa Ngữ văn cũ. Trên bìa viết tên trường, họ tên và niên cấp của cô.

Tốt lắm, thân phận lần này — học sinh sắp bước vào kỳ thi đại học.

Ngoài cửa sổ là một cây ngô đồng cao lớn. Tán lá rộng xanh rợp bóng, che kín khung cửa. Cành lá lay động, gió bị chặn lại bên ngoài, mang theo cảm giác năm tháng yên bình hiếm hoi.

Du Hoan còn đang cảm thán thì trong nhà vang lên giọng bà nội.

“Hoan Hoan! Nhạc Nhạc! Thu dọn xong thì ra ăn cơm.”

Một mâm cơm, phần lớn là rau nhà trồng.

Bên tường có một hàng cà tím vỏ tím. Hái lúc còn non, hai ba quả cho vào bát hấp chín, rưới nước tương tỏi giã, thơm đến không chịu nổi.

Đậu que ăn không hết thì hái một nắm, thêm nửa quả ớt cay, chút thịt băm xào lên, đầy một bát lớn, mùi thơm cay nhẹ, cực kỳ đưa cơm.

Bánh bao là bánh bao bột trắng tự tay làm, chắc và thơm; canh là trứng gà mới đào trong ổ gà, nấu cùng rong biển mua ở chợ, vị mặn thanh dễ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhạc Nhạc” là em họ của Du Hoan trong đời này, tên Trương Bình Nhạc, khoảng bốn năm tuổi, chiều cao còn chưa tới mặt bàn.

Bố mẹ cậu bé đều đi làm xa, đứa trẻ giao cho bà nội trông nom. Bố mẹ Du Hoan thì có thể về nhà, nhưng ban ngày cũng làm việc ở thị trấn.

Buổi trưa chỉ có ba bà cháu ăn cơm cùng nhau.

Trương Bình Nhạc tuy nhỏ nhưng rất bướng, còn không biết lượng sức mà cãi nhau với Du Hoan.

Hai chị em cãi qua cãi lại trên bàn ăn, bà nội đã quen cảnh này, thản nhiên bưng bát ăn cơm.

Trương Bình Nhạc cãi không lại chị gái lớn hơn mình nhiều tuổi, bị nghẹn đến trợn mắt mà nghĩ mãi không ra lời. Cuối cùng nhớ tới cảnh bà nội đào hố trồng rau, vừa khóc vừa nói: “Con muốn chôn chị xuống đất!”

Ý cậu bé là như vậy thì chị gái sẽ không thể nói cậu nữa.

Du Hoan thản nhiên tiếp lời: “Rồi mọc ra thật nhiều chị gái, cùng nhau quản em.”

Đứa trẻ tưởng thật, tưởng tượng ra cảnh đó, ngẩn người mấy giây, rồi “oa” một tiếng khóc to.

Nếp nhăn trên mặt bà nội run lên, cười đến suýt nữa phun cả cơm.



Ve kêu inh ỏi, không khí oi bức. Dưa hấu được ướp lạnh trong giếng, bổ đôi ra, vỏ mỏng ruột đỏ, giòn ngọt mát lành.

Bà nội cầm một nửa, bảo Du Hoan mang sang nhà hàng xóm.

Du Hoan không hỏi nhiều. Tới nơi mới phát hiện, nhà này còn cũ nát hơn nhà họ nhiều. Tường thấp, sân trống trơn không có gì.

Không thấy ai, cũng không tiện tự ý vào trong, cô đứng ngoài gọi hai tiếng “Có ai ở nhà không”. Đúng lúc ấy, một nam sinh da ngăm, vóc người cao lớn từ bên ngoài đi vào, dừng lại trước mặt cô.

Người từ phía sau xuất hiện khiến Du Hoan giật mình, cô vội nói: “Bà nội tôi bảo mang dưa hấu sang.”

Nam sinh nhìn cô thêm hai giây, nhận lấy dưa hấu, rồi quay người đi thẳng vào trong nhà, không nói một lời.

“Người này sao vô lễ thế, đến một câu cảm ơn cũng không nói…” Du Hoan nhịn không được than phiền với hệ thống.

“Cô chê nam chính nghèo, không chịu thừa nhận hôn ước từ nhỏ. Mỗi lần gặp nam chính đều không có sắc mặt tốt, còn bảo anh ta sớm nhận rõ mình không xứng với cô, đừng bám lấy cô nữa.” Hệ thống yếu ớt nói.

Du Hoan: ……