Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 45: Bạn gái cũ ở nông thôn (5)



Sinh nhật bà nội, cô chẳng chuẩn bị được gì, bà nội cũng không trách cô. Nhưng Du Hoan vẫn muốn bù đắp cho bà nội.

Vì thế cô lấy hết tiền tiêu vặt tích cóp bấy lâu ra, góp nhặt lại, nhờ bạn học trong nhà ở trấn trên mua giúp một chiếc lược gỗ đào rất tốt mang về.

Bà nội tuổi đã lớn, ngày thường ăn mặc giản dị, nhưng mỗi ngày đều tự thu xếp bản thân gọn gàng sạch sẽ, tinh thần trông rất tốt.

Chiếc lược gỗ đào được chạm khắc đơn giản hoa văn mây lành, từng vòng từng vòng, mây lành chỉ lối, phúc khí kéo đến.

Bà nội miệng thì nói mua thứ này làm gì, bà dùng không hết đồ tốt như vậy, nhưng tay lại vui vẻ nắm c.h.ặ.t chiếc lược, soi gương chải tóc.

Hai bà cháu ngồi rúc vào nhau dưới gốc cây ngô đồng trong sân, nói mấy chuyện vặt vãnh.

Bà nội hỏi cô học hành thế nào, thầy cô giảng bài có khó không.

Du Hoan nói đợi sau này thi đỗ lên thành phố lớn, sẽ mua cho bà nội quần áo đẹp, giày tốt, ngày nào cũng cho bà nội ăn gà quay, để cả nhà được ở nhà lớn.

Từng giấc mơ nối tiếp nhau, bay lên tận chân trời. Bà nội bị nàng dỗ đến cười không khép miệng.

Trong sân nhà bên cạnh, Triệu Dương đứng nép sát chân tường, trong tay cầm một chiếc kéo. Ban đầu anh định tỉa cành cây hồng, không ngờ lại vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của hai bà cháu.

La lối khóc lóc lăn lộn cũng là cô, vừa đi mấy bước đã kêu mệt cũng là cô, vừa về đến nhà đã hét “Bà nội cứu mạng” cũng là cô, má phồng căng vì nhét đầy đồ ăn cũng là cô ……

Đều là cô cả. Cô cũng có lúc đối xử tốt với người khác. Cô chỉ là, đặc biệt chán ghét hắn.



Phó Thịnh Đường thường xuyên gọi Du Hoan sang tìm cô ấy chơi, cô tan học là qua, còn Triệu Dương thì hay dẫn người tới Phó gia làm việc, cúi đầu ngẩng đầu khó tránh khỏi chạm mặt nhau.

Du Hoan vẫn nhớ nhiệm vụ của mình, trong lòng cũng muốn tránh xa nam chính, gặp mặt cùng lắm chỉ hừ bên trái một tiếng, hừ bên phải một tiếng, nói chung là chẳng có sắc mặt gì tốt.

Thời tiết nóng nực, công nhân làm việc dưới nắng ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, trong bếp nấu sẵn một thùng chè đậu xanh để giải nhiệt chống khát.

Đậu xanh hạt mẩy được nấu đến bung vỏ, mềm nhuyễn như cát, mùi thanh mát của đậu hòa tan trong nước canh, không chỉ nước ngon mà phần đậu bên dưới cũng mềm mịn.

Vốn là chuẩn bị cho công nhân, nhưng Du Hoan vừa thấy liền cảm thấy ngon, mắt cứ trông trông ngóng ngóng.

Phó Thịnh Đường dở khóc dở cười, bảo cô tự lấy chén, muốn uống thì tự múc. Thùng chè đặt dưới mái hiên.

Triệu Dương vốn cả buổi sáng chưa xuống khỏi mái nhà, lúc này bỗng trèo thang xuống. Có người thấy vậy liền nói: “Ca, anh bận cả buổi sáng rồi, còn chưa thấy anh nghỉ ngơi chút nào.”

Hắn chỉ “Ừ” một tiếng, lấy khăn lau mồ hôi, nhặt chiếc chén đặt bên thềm, đi tới múc chè đậu xanh.

Ai ngờ vừa vươn tay ra đã có một cánh tay trắng mịn xuất hiện trước, cầm luôn chiếc muỗng dài múc canh.

Cũng chẳng cần nhìn kỹ, chỉ hơi cụp mắt, thấy bóng dáng thanh tú xinh xắn nhưng luôn lạnh nhạt ghét bỏ mình kia, hắn liền biết là ai.

Triệu Dương cũng tự giác, không vội chọc người ta khó chịu, đứng bên dưới chờ.

Du Hoan chẳng buồn liếc hắn một cái, bưng chén chè đi thẳng vào nhà.

Triệu Dương cầm lại chiếc muỗng dài, múc nửa chén chè, bỗng nhiên ý thức được —— đây là muỗng cô vừa dùng.

Vừa rồi cô chính là nắm đúng chỗ hắn đang cầm. Giữa trưa hè nắng gắt, mặt trời treo cao.

Có lẽ vì để ngoài nắng quá lâu, cán muỗng bỗng trở nên hơi phỏng tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Thịnh Đường trên bàn bày mấy quyển sổ, Du Hoan còn tưởng là sách gì, hỏi một câu mới biết là sổ sách.

Phó Thịnh Đường liền kéo lại cho cô xem, dạy nàng cách đọc, nào là thu chi, nào là kết dư. Chữ nhỏ dày đặc, mùi mực b.út phảng phất xộc vào mũi, Du Hoan chỉ nhìn hai mắt đã thấy choáng cả đầu.

Du Hoan nhanh ch.óng xin tha, nói mình không hiểu mấy thứ này.

“Không hiểu thì học một chút cũng tốt.” Phó Thịnh Đường nói.

Du Hoan đáp: “Nhưng em còn phải đọc sách mà, mỗi ngày đều học hành đàng hoàng, trong đầu đã đầy rồi, nhìn không nổi cái này.”

Cô nói rất nghiêm túc, khiến người ta muốn từ chối cũng khó.

“Thôi thôi thôi, em muốn chơi cái gì thì đi chơi cái đó đi.” Phó Thịnh Đường bất lực nói.

Du Hoan nhìn Phó Thịnh Đường quanh quẩn trong nhà không ra khỏi cửa, lại nhìn Triệu Dương ở bên ngoài cúi đầu làm việc, trong lòng có chút nghi hoặc —— hai người này thật sự có thể đến với nhau sao?

“Kịch bản vốn là như vậy.” Thế giới này tiến triển thuận lợi, hệ thống cũng tự tin hơn, trả lời, “Đại tiểu thư và công nhân, trời sinh một đôi.”

“Nhưng bọn họ hình như cũng chưa nói với nhau mấy câu……”

“Cô biết gì chứ. Phải âm thầm nảy sinh tình cảm mới căng thẳng kích thích, mới có sức hút. Chuyện của nam nữ chính, sao có thể để một nữ phụ như cô nhìn thấu.” Hệ thống khẳng định nói.

Được rồi. Du Hoan tạm thời vứt chuyện này ra sau đầu, dù sao cũng chẳng liên quan Cô lại thấy hứng thú với chiếc tivi trong phòng Phó Thịnh Đường, bấm thử mấy cái. Ban đầu còn nghĩ tivi thời này chắc chẳng có gì hay, ai ngờ xem một lúc lại bị cuốn vào, càng xem càng mê, đến cả nói chuyện cũng quên.

Phó Thịnh Đường gọi cô mấy tiếng, rồi đi tới gõ nhẹ lên trán cô, cười cười nói: “Trong đầu đầy rồi, nhét không nổi nữa à?”



Khi kết thúc công việc, người ban ngày bắt chuyện với Triệu Dương lại đi tới, làm quen nói: “Triệu ca, nhà này làm thêm hai ngày là xong. Sau này anh nhận việc khác nhớ mang theo tôi nhé.”

“Không nhận nữa.” Triệu Dương bình thản đáp, “Tôi định làm thứ khác.”

Người kia sửng sốt: “Không nhận? Tôi thấy làm cái này cũng kiếm được mà, chỉ là mệt chút thôi, thật không làm nữa sao?”

“Muốn làm chút buôn bán nhỏ.” Triệu Dương nói.

“À, được thôi. Ca, đầu óc anh linh hoạt, chắc làm được.” Người nọ ngoài miệng khen, trong lòng lại chẳng mấy tin, cảm thấy làm ăn buôn bán rủi ro cũng không nhỏ.

Triệu Dương nhìn ra được, cũng không nói thêm gì, chỉ phất tay rồi về nhà.

Buổi tối Du Hoan về đến nhà mới biết hôm nay ba mẹ lĩnh tiền công, còn mang về không ít đồ ăn ngon.

Một miếng thịt đầu heo nạc mỡ đan xen, mỡ béo mà không ngấy, thịt nạc mềm mà không khô.

Bà nội mang vào bếp, bảo Du Hoan với Trương Bình Nhạc ra góc tường hái hai ba quả dưa leo non còn dính gai.

Dưa leo tươi mát được rửa bằng nước giếng, đặt lên thớt đập dập rồi cắt khúc, mùi thanh mát lập tức lan ra. Trộn chung với thịt đầu heo thái lát, thêm giấm thêm sa tế, chua cay mở vị.

Trong lúc trộn, mùi thịt thơm lan khắp nơi, khiến Du Hoan và Trương Bình Nhạc cùng ghé sát cửa bếp, thế nào cũng không nỡ rời đi.

Cả nhà vừa ăn vừa nói cười, đón làn gió mát ban đêm, ngồi trong sân nhỏ dùng bữa tối, yên ổn mà hạnh phúc.

Chỉ có một chuyện không mấy tốt —— cái ghế gấp bà nội hay dùng bị hỏng, vừa ngồi xuống là nghiêng, chắc là chỗ nào đó đã lỏng.

Trong nhà vẫn còn ghế khác, chỉ là bà nội ngồi không quen, cứ thấy hoặc cao hoặc thấp, nhất định phải sửa lại mới chịu.