Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 5: Thế thân bạn gái cũ (5)



Trong ký túc xá chỉ có một mình Kiều Hi, cho nên đ.á.n.h video mở loa ngoài.

Du Hoan vừa về tới, liền nghe thấy giọng Kiều Duệ, nam sinh kéo dài âm cuối:

“Chị, cầu xin chị. Em lại không làm gì cả, em chỉ muốn gặp cô ấy, chị hỏi một chút xem cô ấy có nguyện ý ra ngoài không. Chị không thể trực tiếp cướp đoạt quyền thích người của ta……”

“Em có cái rắm quyền lợi.”

Kiều Hi đang hết sức chuyên chú tô son môi, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu chào Du Hoan, giây tiếp theo đổi sang giọng ôn nhu, “Về rồi à bảo bảo, hôm nay có tiến triển gì không?”

Du Hoan còn chưa kịp nói, bên kia video Kiều Duệ đã như gặp động đất, kỉ lý quang lang một trận.

Kiều Hi liếc lên màn hình một cái, phát hiện quả táo vừa nãy Kiều Duệ còn cà lơ phất phơ gặm đã biến mất, mái tóc rối cũng gọn gàng hơn, chiếc khăn treo hờ trên cổ cũng bị ném sang một bên.

Nam sinh chỉnh lại quần áo, hắng giọng, làm bộ tùy ý chào hỏi: “Hoan Hoan tỷ về rồi.”

“A, về rồi.” Du Hoan liếc cậu một cái, kinh ngạc cảm thán, “Quả táo ăn xong nhanh vậy? Răng khỏe thật.”

“Phốc ha ha ha ha……” Kiều Hi cười đến suýt bị sặc nước miếng.

Kiều Duệ mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, tay chân không biết để đâu, thẹn quá hóa giận nói bừa: “Chị đừng cười, cười nữa răng giả cũng rớt đó!”

Du Hoan hoàn toàn không hiểu nổi cặp tỷ đệ này.

Kiều Hi cười một hồi lâu, tiện tay tắt video, quay sang đ.á.n.h giá Du Hoan: “Tay không trở về à?”

Du Hoan gật đầu, còn cảm thấy có chút tiến triển: “Hoa đưa cho anh ấy rồi, anh ấy không từ chối.”

“Anh ta nói gì không?” Kiều Hi chống cằm hỏi.

Nếu có người xinh đẹp ngây thơ ngọt ngào như Du Hoan bám riết không buông theo đuổi cô, cô cảm thấy mình có thể tự bẻ cong chính mình.

“Nói gì……”

Du Hoan hơi thất thần, trong cốt truyện lúc này nam chủ hẳn là đang giãy giụa giữa hai trạng thái: một là vì nữ chủ giữ gìn sự thuần khiết, hai là không nhịn được muốn gặp mặt cô.

Không lâu nữa hắn sẽ biết nữ chủ có hôn ước, từ đó càng lún càng sâu trong vòng xoáy này, cuối cùng say rượu mua say, bị “cô” nhặt của hời. Nhưng Kiều Hi lại nghĩ nhiều hơn.

“Được được được.” Kiều Hi vỗ tay, “Cứ vậy mà câu người ta đúng không. Đi, dọn dẹp đi, theo tỷ ra ngoài ăn cơm.”

Thân phận Tần Vân Dã bày ra ở đó, dù sao cũng là thiên chi kiêu t.ử, khó theo đuổi một chút cũng bình thường, Kiều Hi cũng không nói thêm.

Nhưng bây giờ hoa cũng đã nhận rồi! Câu thì cũng phải có chừng mực chứ, ký túc xá các cô vốn đã ngốc, bị câu thành thế này còn ba ba lao lên. Cẩu nam nhân.

So sánh như vậy, Kiều Duệ cái loại l.i.ế.m cẩu nhỏ này còn có thể mang ra dùng được.

“Tớ vừa mới về thôi, mệt lắm……” Du Hoan xoa vai làm nũng.

“Ăn nướng BBQ.” Kiều Hi không quay đầu lại.

“Được tỷ tỷ, đợi tớ với.”



Gia cảnh Kiều Hi không tệ, chi tiêu ăn mặc đều khá xa xỉ, nhưng lần này lại dẫn Du Hoan vào một quán đồ nướng bình thường trong con hẻm sâu.

“Quán này là hồi cấp ba phát hiện ra, sau đó không có việc gì là lại kéo Kiều Duệ chạy tới.” Kiều Hi nói.

“Hương vị chắc chắn ngon lắm.” Du Hoan mắt sáng rực.

Mặt tiền gọn gàng sạch sẽ, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi nguyên liệu nướng, loại không khí bốc lửa trên bếp than ập thẳng vào mặt. Trong quán đã có mấy bàn khách, người lớn trẻ con ăn uống rôm rả.

Kiều Hi sợ Du Hoan bị mấy đứa nhỏ chạy loạn va trúng, kéo cô đi men theo bên cạnh, hướng vào ghế lô phía trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn chưa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một bóng dáng mảnh khảnh có đường nét rõ ràng, tóc đen xõa tự nhiên, mặc áo dáng dài mỏng, mang theo cảm giác thiếu niên lười nhác rộng rãi rất hợp mốt.

Nam sinh đang chán đến phát ngán xoay tách trà, chén sứ hoa lam kiểu cũ xoay tròn dưới đầu ngón tay thon dài, bên trong cổ tay lộ ra những đường gân xanh nhạt.

“Người đủ chưa, gọi món chưa?” Kiều Hi vừa vào liền gọi.

“Sớm gọi xong rồi, chỉ còn thiếu một mình chị, chị nói chị làm gì mà lòng dạ hẹp hòi như vậy …… Hoan Hoan……” Kiều Duệ chờ có điểm lâu rồi, héo đầu héo não mà trả lời chị gái.

Quay đầu thấy người ngoài ý liệu, ngốc người, buột miệng thốt ra một câu “Hoan Hoan tỷ”, âm cuối không biết là bởi vì kinh ngạc hay là vì nguyên nhân khác, không có kêu ra tới, thế cho nên chỉ còn lại một tiếng nhu hòa khiến người ta nóng mặt: “Hoan Hoan”.

Kiều Duệ diện mạo không giống tỷ tỷ Kiều Hi nùng diễm bức người như vậy, đuôi mắt rũ xuống, là kiểu mắt cún con mượt mà, gương mặt cũng mang theo nét non trẻ.

Tuy rằng liếc mắt nhìn qua, vóc dáng cao hơn Du Hoan rất nhiều, nhưng Du Hoan vẫn cảm thấy hắn chỉ là một đệ đệ.

Cô đối với người bạn chơi trò chơi còn chưa từng gặp mặt kia vẫy vẫy tay: “Lần đầu tiên gặp mặt nha.”

Kiều Duệ sững người mấy giây, không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên khom lưng, nghiêm túc cúi người chào Du Hoan: “Chào chị, em, em là Kiều Duệ……”

Du Hoan mở to hai mắt. Mấy người bạn còn lại đều bị Kiều Duệ chọc cười, từng người một tủng vai cúi đầu, cố nhịn cười.

Kiều Hi cảm thấy mặt mũi đều bị thân đệ đệ ném sạch: “Em là ngốc t.ử sao?”

Kiều Duệ mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt cún con nhìn về phía chị gái, ánh mắt tràn đầy ủy khuất: chị cũng chưa nói Hoan Hoan sẽ đến, em còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng.

Rốt cuộc cũng ngồi xuống, từng phần đồ nướng BBQ lần lượt được bưng lên bàn.

Thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen tư tư bốc dầu, nướng chân dê tẩm sốt thơm nức mũi, chuỗi tôm nướng dài rắc đầy gia vị cay thơm, cá lư nướng màu vàng óng bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ngọt…… Lại có hàu sống phủ tỏi băm căng mọng, đuôi tôm mềm đàn hồi ngọt cay vừa miệng……

Du Hoan tới đây, chủ yếu là theo Kiều Hi cọ cơm. Đương nhiên, cơm ăn rồi, người cũng thân hơn, bằng hữu tiện thể liền quen biết.

Trên bàn vốn toàn là đồ uống có cồn với nồng độ khác nhau, Kiều Duệ thấy Du Hoan gần như không động tới, liền ra ngoài một chuyến, mang về hai chai đồ uống không cồn, lặng lẽ đẩy tới trước mặt Du Hoan.

“Ai, cho chị sao?” Du Hoan nhận lấy, cười tủm tỉm cảm thán đệ đệ này đúng là rất biết quan tâm người khác, “Chị uống một chai là đủ rồi, cảm ơn em nha.”

“Này có gì đâu, nếu chị còn muốn uống loại khác, em liền đem cả thùng dọn tới đây.” Kiều Duệ sờ sờ cổ, nửa nghiêng người nhìn Du Hoan.

Du Hoan có chút kinh ngạc khi thấy đồ uống đóng lon hắn mang về còn có cả ống hút, uống một ngụm, là vị nước trái cây ngọt thanh, không hề ngấy.

Buổi trưa cô đã ăn không ít, giờ cũng không thấy đói, uống mấy ngụm nước trái cây liền cảm thấy bụng đã lửng.

Trên đường tới, cô thấy ở tiệm đồ ăn vặt ven đường có loại bánh quy gấu nhỏ đã muốn ăn từ lâu, liền định nhân lúc bọn họ còn chưa ăn xong đi mua, lặng lẽ nói với Kiều Hi một tiếng.

“Kiều Duệ, đi.”

Kiều Hi sai Kiều Duệ như sai cẩu, nếu là trước kia hắn đã sớm phản kháng, nhưng lúc này lại không hé răng nửa câu, đứng dậy ngay, ngoan ngoãn đi cùng Du Hoan ra ngoài.

Chỉ là sau lưng, lúc Du Hoan không nhìn thấy, hắn lặng lẽ giơ ngón giữa về phía chị gái mình.



Du Hoan ôm hai gói bánh quy gấu nhỏ quay lại, Kiều Hi bọn họ vẫn chưa rời bàn.

Dưới gầm bàn lại thêm mấy vỏ chai rượu, Du Hoan lúc này mới chậm rãi nhận ra, Kiều Hi ăn cơm không đơn thuần là để lấp bụng, mà là để uống rượu. Mùi rượu đã hơi nồng.

Du Hoan dịch vị trí, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ ở cửa ghế lô, chờ Kiều Hi uống xong, để có thể cùng nhau về.

Kiều Duệ chú ý tới động tác của cô, nhìn mấy người trên bàn say khướt rồi lại nhìn Du Hoan, ánh mắt liền dừng lại.

Dưới ánh đèn tông ấm, gương mặt cô gái mềm mại, ôm đống bánh quy gấu nhỏ không biết để đâu vào trong n.g.ự.c, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, chuyên chú đến mức như chìm vào thế giới riêng.

Ánh sáng từ trên nghiêng chiếu xuống, rèm cửa tạo nên đường cắt dịu dàng, m.ô.n.g lung mà đẹp đẽ như một giấc mơ. Hoan Hoan tỷ, thật sự rất khác. Cô mang cho người ta cảm giác giống như kiểu nữ sinh học lực rất tốt, tính cách trầm tĩnh đáng yêu, ngoan ngoãn nhu hòa.

Tim Kiều Duệ đập loạn nhịp, không kìm được tiến lên một bước, sau đó liền nhìn thấy trên màn hình điện thoại của cô là một video chỉ có một người đàn ông mặc quần đùi lộ phần hông săn chắc —— Mà cô, vừa rồi, thuần thục vô cùng bấm cho video ấy một cái tim đỏ nhỏ. Động tác đó, tư thế đó, tuyệt đối không phải lần đầu tiên.