Chương 10: Ngươi chính là ca nhi mà Tống Ký mua về
Tống Ký đoán không sai, chưa về đến làng tuyết đã bắt đầu rơi. May mà đường không còn bao xa, đi nhanh một chút chắc sẽ kịp về đến nhà trước khi tuyết lớn.
"Tống ca, anh lạnh không?"
"Em lạnh à?"
"Em không lạnh, em sợ anh lạnh thôi."
"Tôi cũng không lạnh."
Thạch Bạch Ngư quay sang nhìn Ngô a mạ, chưa kịp hỏi bà đã cười lắc đầu ý bảo không lạnh. Nhưng thực ra người duy nhất không lạnh là Tống Ký, còn Thạch Bạch Ngư và Ngô a mạ đều bị gió thổi cho run cầm cập. Khó khăn lắm mới về đến nhà trước trận tuyết lớn, chân tay đều cứng đờ, mặt mũi chạm vào như đang dính đá lạnh.
"Thổi gió tuyết suốt dọc đường dễ bị cảm lắm. Ngô a mạ đừng vội về, vào nhà ngồi với Ngư ca nhi một lát, tôi đi đun nước nóng cho hai người sưởi tay chân."
Tống Ký tháo xe bò, vừa giục hai người vào nhà vừa xách gùi vào bếp. Ngô a mạ định từ chối vì nhà bà cũng chỉ cách vài bước chân, nhưng đã bị Thạch Bạch Ngư ôm lấy cánh tay kéo vào gian chính. Cả hai ra sức xoa mặt, dậm chân nhưng cũng chẳng vơi bớt cái lạnh là bao.
"Ngô a mạ bà ngồi đây nhé, cháu vào bếp xem sao." Thạch Bạch Ngư đỡ bà ngồi xuống: "Cũng sắp trưa rồi, bà đừng về bận rộn nữa, cứ ở đây ăn cơm rồi hãy về." Nói xong cậu không đợi bà từ chối đã vội hà hơi vào đôi tay đông cứng chạy vào bếp.
Đến đây cũng được một thời gian, dù không rõ tình cảnh cụ thể của Ngô a mạ nhưng cậu biết bà sống một mình, ngày thường ngoài đi lại với nhà họ Tống thì chẳng giao du với ai. Cậu định hỏi thăm nhưng sợ chạm vào nỗi đau của người khác nên đành giấu kín trong lòng. Còn hỏi Tống Ký á? Ừm... quan hệ của họ hiện tại cũng chưa thân thiết đến mức ngồi buôn chuyện sau lưng người khác được. Nói cho cùng là Thạch Bạch Ngư không muốn để lại ấn tượng xấu là kẻ thích hóng hớt trong mắt Tống Ký.
"Tống ca!" Vừa vào bếp, thấy Tống Ký đang cho củi vào lò, Thạch Bạch Ngư đã nịnh nọt sáp lại gần: "Em giữ Ngô a mạ lại ăn cơm rồi, trưa nay mình hầm canh xương nhé?"
"Không kịp đâu, canh xương để tối hãy hầm, giờ làm món thịt kho đi." Tống Ký nhường chỗ cửa lò cho cậu: "Tôi ra hầm ngầm lấy hai củ cải, lát nữa kho thịt. Em ngồi đây trông lửa, sẵn tiện sưởi ấm luôn."
Tống Ký nhanh ch.óng mang củ cải về. Thấy nước nóng đã đủ dùng, anh múc vào chậu gỗ rồi ném một nắm hoa tiêu xanh tươi vào.
"Em bưng vào gian chính cùng Ngô a mạ ngâm tay chân đi, để tôi nấu cơm." Tống Ký kéo Thạch Bạch Ngư dậy: "Đi đi."
Thạch Bạch Ngư: "..." Vậy mình vào bếp làm gì, chỉ để sưởi nhờ chút lửa thôi hả?
Nhưng Tống Ký đã bảo vậy, cậu đành nghe theo, bưng chậu nước về gian chính. Hơi nước nóng bốc lên, không chỉ có mùi hoa tiêu thơm tê nồng mà còn lẫn cả mùi gừng cay sực. Thạch Bạch Ngư nhướng mày, một lần nữa nhận ra sự tinh tế, chu đáo của Tống Ký. Người đàn ông này đúng là càng tiếp xúc càng thấy hợp gu.
"Ngô a mạ nước nóng tới rồi, mau lại ngâm đi bà!" Thạch Bạch Ngư đặt chậu xuống, thấy bà cứ nhìn về phía bếp liền nói: "Tống ca bảo anh ấy nấu cơm, cho hai chúng ta ngâm nước ấm cho khỏe."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngô a mạ lúc này mới thu hồi ánh mắt, cùng Thạch Bạch Ngư ngâm tay chân. Cả hai ngâm tay trước để đảm bảo không bị nứt nẻ, sau đó mới cởi giày ngâm chân. Khoảnh khắc đôi bàn chân đặt vào nước nóng, cả hai cùng đồng thanh thở phào nhẹ nhõm.
"Ngô a mạ." Thạch Bạch Ngư nghĩ đến Tống Ký đang bận rộn trong bếp, lòng ngứa ngáy nhịn không được hỏi bà: "Tống ca hồi trước tới giờ đều giỏi giang như vậy ạ?"
Ngô a mạ nghe xong gật đầu, giơ ngón tay cái lên.
"Anh ấy giỏi như vậy, theo lý mà nói chẳng lẽ lại lo không lấy được vợ sao? Trong nhà không có cha mẹ chồng phải hầu hạ, lại biết săn b.ắ.n kiếm tiền, việc nhà việc cửa đều thông thạo." Thạch Bạch Ngư càng thắc mắc: "Sao lại để hời cho cháu, để cháu vớ được món hời này nhỉ?"
Ngô a mạ ngẩn người rồi bật cười, hai tay múa máy một hồi. Thạch Bạch Ngư vẫn không hiểu gì, nhưng không ngăn được việc cậu tự giải mã theo ý mình: "Cháu cũng thấy là người khác có mắt không tròng, không nhận ra vàng ngọc nên mới để cháu nhặt được bảo vật này." Cái giọng điệu đắc ý đó khiến Ngô a mạ cười ngặt nghẽo. Nhưng dù vui thế nào, nụ cười của bà vẫn rất kín đáo, e lệ, chỉ cong cong đôi mắt.
Thạch Bạch Ngư nhận ra Ngô a mạ tuy đã đến tuổi trung niên, mặt đã hằn vết sương gió nhưng thực ra bà rất đẹp. Nhất là đôi mắt, lúc cười lên như một dòng suối nhỏ, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. Có lẽ lúc trẻ bà cũng là một tiểu ca nhi xinh đẹp nhất nhì vùng này.
Nước nóng mùa đông gặp gió là nguội ngay. Dù Thạch Bạch Ngư đã dùng vải che lại nhưng hơi nóng cũng tan nhanh. Thấy đã đủ ấm, cả hai không luyến tiếc chút dư nhiệt cuối cùng mà kết thúc việc ngâm chân.
Thạch Bạch Ngư đi đổ nước, vừa định vào bếp giúp một tay thì thấy một người phụ nữ trẻ mặc áo bông màu xám từ ngoài cổng đi vào. Người này trông cũng thanh tú, nhưng vẻ tinh ranh, tính toán đã làm hỏng cả khuôn mặt, thêm phần chua ngoa khắc nghiệt. Vào cửa không nhìn người mà đảo mắt quan sát khắp nơi như đang tìm kiếm gì đó, nhìn là biết hạng người thích chiếm hời.
"Cô là ai?" Thạch Bạch Ngư nhíu mày chặn đường người phụ nữ đang đ.á.n.h hơi định lẻn vào bếp.
Người phụ nữ thấy cậu cũng chẳng ngạc nhiên, đ.á.n.h giá cậu một lượt từ trên xuống dưới: "Ngươi chính là ca nhi mà Tống Ký mua về à?" Chẳng đợi Thạch Bạch Ngư trả lời, ả đã khinh khỉnh: "Còn tưởng hắn bỏ ra 20 lượng mua được thiên tiên gì về, hóa ra là một ca nhi gầy đét, nhìn là biết hạng không dễ sinh nở rồi."
Ngô a mạ nghe động tĩnh đi ra, thấy người phụ nữ này lập tức biến sắc, lo lắng kéo kéo ống tay áo Thạch Bạch Ngư. Nào ngờ hành động đó lọt vào mắt ả, lại nhận về một tiếng xì mũi khinh bỉ: "Đen đủi!"
Thạch Bạch Ngư vớ ngay cái chổi ném thẳng vào người ả, làm ả hét lên né tránh: "Muốn c.h.ế.t hả! Tống Ký, còn không mau ra mà quản lý phu lang đanh đá của ngươi đi!" Vừa hét ả vừa xông tới trước mặt Thạch Bạch Ngư định đ.á.n.h trả.
Tống Ký đi ra đúng lúc thấy ả vung tay định tát vào mặt Thạch Bạch Ngư, anh lao tới kéo cậu ra sau lưng, trân mình chịu thay cú tát đó. Giây tiếp theo, chẳng đợi Tống Ký phản ứng, Thạch Bạch Ngư đã đẩy anh ra, mặt đen kịt tung một cước đá văng ả phụ nữ ngã sóng xoài dưới đất.
"Chạy vào nhà tao quậy phá đ.á.n.h mắng, mày là cái thá gì, ai cho mày lá gan ch.ó đó hả!" Thạch Bạch Ngư túm lấy cổ áo ả: "Tao không đ.á.n.h phụ nữ, nhưng bây giờ tao có thể đ.á.n.h mày bất cứ lúc nào!"
Nói xong, cậu tát lật mặt ả trái phải hai cái làm ả gào khóc t.h.ả.m thiết.
"Á á á..." Ả vừa hét được vài tiếng đã bị Thạch Bạch Ngư "rắc" một cái bẻ trật khớp hàm, lúc này đừng nói là kêu, đau đến mức ả suýt ngất đi. Thạch Bạch Ngư vứt ả ra như rác rưởi: "Cút!"
Qua trận này, ả ta đâu còn nhớ mình đến để "kiếm chác" nữa, bò dậy là chạy trối c.h.ế.t. Đuổi được người đi rồi, Thạch Bạch Ngư phủi tay quay đầu lại, đập vào mắt là hai khuôn mặt đang ngây người vì kinh hãi. Cả hai đều không thể tin vào mắt mình.
Thạch Bạch Ngư: "..." À, cái này...