Chương 15: Đối đầu với chị dâu nhà họ Tống
Hóa ra người phụ nữ ngày hôm đó chính là chị dâu của Tống Ký.
Tống Ký sống một mình không phải vì không có người thân, mà là vì kết thù nên đã phân gia (chia nhà ra ở riêng).
Biết mặt Tống Ký là do người đàn bà đó làm bị thương, Thạch Bạch Ngư nghiến răng, thầm hận bản thân hôm ấy ra tay còn nhẹ, đáng lẽ phải rạch cho mụ ta một đường thành mặt hoa mới đúng. Rốt cuộc phải là người độc ác đến mức nào, thâm thù đại hận ra sao mới có thể hạ độc thủ để lại một vết sẹo dài như thế trên mặt người khác. Thạch Bạch Ngư đã nhìn kỹ rồi, vết sẹo đó chỉ cần lệch đi một chút thôi là đã hỏng mất con mắt rồi!
Càng nghĩ càng giận, Thạch Bạch Ngư dùng lực xẻng mạnh hơn, càng xúc càng hăng, càng hất càng xa. Thế rồi, một xẻng tuyết tung ra, phía trước đột nhiên vang lên một tiếng "Oái!" t.h.ả.m thiết.
Khéo làm sao, xẻng tuyết này của Thạch Bạch Ngư hất trọn từ đầu đến chân Hoàng Ngọc Anh — chị dâu cả của Tống Ký.
"Đứa nào muốn c.h.ế.t mà dám hất tuyết vào bà!"
Thạch Bạch Ngư ban đầu hơi hoảng, nhưng nhìn thấy là chị dâu của Tống Ký thì bỗng hết sợ, thậm chí còn muốn hất thêm một xẻng nữa. Hoàng Ngọc Anh giận lôi đình quay người lại, vừa thấy mặt Thạch Bạch Ngư thì như con gà bị bóp cổ, tắt đài ngay lập tức. Chẳng biết có phải do di chứng hôm trước để lại hay không, cái hàm này của mụ ta tuy đã nhờ thầy t.h.u.ố.c nắn lại nhưng đến nay vẫn còn đau âm ỉ.
Nhìn thấy Thạch Bạch Ngư là mụ thấy đau hơn rồi.
Hoàng Ngọc Anh trừng mắt nhìn Thạch Bạch Ngư, trong lòng vừa sợ vừa hận. Tiếng bàn tán xung quanh vì cuộc đụng độ này mà im bặt, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người, dùng ánh mắt giao lưu, chẳng hề che giấu sự phấn khích khi được xem kịch hay.
"Tống đại nương t.ử không sao chứ?" Dù trong lòng rất muốn xem náo nhiệt nhưng khuyên thì vẫn phải khuyên: "Tống phu lang chắc không cố ý đâu!"
"Đúng đấy đúng đấy, tuyết dày thế này khó xúc lắm, chắc chắn không phải cố tình đâu!"
"Đều là người một nhà cả, thôi bỏ qua đi!"
Đám người này ngoài mặt thì khuyên ngăn, nhưng thực chất là đang đổ thêm dầu vào lửa. Chỉ có Ngô a mạ là thực sự lo lắng, vẻ mặt căng thẳng đứng bên cạnh Thạch Bạch Ngư. Thôn trưởng không có ở đây, với cái tính đanh đá của Tống đại nương t.ử, không khéo mụ ta sẽ xông vào đ.á.n.h nhau mất.
Thế nhưng, điều nằm ngoài dự đoán của mọi người là Hoàng Ngọc Anh không xông tới, mụ ta đột nhiên "Ái chà" một tiếng, ngã ngửa ra đống tuyết, cả người co giật liên hồi.
Mọi người: "?"
Thạch Bạch Ngư: "..." Kỹ thuật ăn vạ này có hơi lố rồi đấy mụ già.
Lố thì có lố, nhưng không ngăn được việc mụ ta co giật trông như thật. Thấy Hoàng Ngọc Anh bị xẻng tuyết của Thạch Bạch Ngư hất trúng mà xảy ra chuyện, mọi người lập tức không màng xem kịch nữa, vứt bỏ công cụ mà ùa tới.
Thạch Bạch Ngư chắc chắn rằng nếu mình không ứng phó, không chỉ bị mụ chị dâu này tống tiền một khoản, mà còn có thể khiến danh tiếng của Tống Ký bị vạ lây, mang tiếng là cưới một ca nhi hung ác. Cậu cũng chẳng thèm chạy lại xem, trực tiếp hét lớn một tiếng: "Á! Chị dâu, có rắn!"
Mọi người quả nhiên bị tiếng hét của cậu làm cho giật mình, Hoàng Ngọc Anh lại càng sợ đến mức quên cả diễn, hét ch.ói tai rồi bật dậy như lò xo.
"Á rắn rắn rắn! Có rắn!"
Cả đám bị màn vừa hét vừa nhảy của mụ dọa cho hú vía. Sau khi hoàn hồn lại, ai nấy đều nhìn mụ với vẻ mặt chấn kinh. Lúc này mọi người mới nhận ra giữa mùa đông lấy đâu ra rắn, tiếng hét vừa rồi là do Thạch Bạch Ngư cố tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn Thạch Bạch Ngư đang chống xẻng đứng đó, rồi nhìn Hoàng Ngọc Anh đã định thần lại và ngừng nhảy, thần sắc mọi người trở nên vô cùng phức tạp.
"Chà, chị dâu là giả vờ ạ? Vừa thấy chị co giật, em còn tưởng chị sắp c.h.ế.t đến nơi rồi cơ!" Thạch Bạch Ngư dùng chính lời mụ ta để vặc lại, gương mặt như một chú thỏ trắng nhỏ bị hoảng sợ, đưa tay vỗ vỗ n.g.ự.c: "Dọa em c.h.ế.t khiếp!"
Hoàng Ngọc Anh: "..." Aaaa cái thằng ca nhi c.h.ế.t tiệt này, tức c.h.ế.t bà rồi!
Mọi người: "..." À... cái sự sợ hãi này của cậu có hơi chậm nhịp đấy.
Thạch Bạch Ngư tiếp tục diễn, gương mặt trắng bệch, mắt rưng rưng muốn khóc: "Chị dâu, chị rõ ràng không sao, sao lại lừa mọi người thế? Hay là chị muốn nhân cơ hội này tống tiền em?"
"Ngươi ngươi ngươi..." Hoàng Ngọc Anh bị màn "diễn ngược" của Thạch Bạch Ngư làm cho tức nghẹn, nhưng hơn cả là sự chột dạ khi bị lật tẩy: "Cái gì mà tống tiền, lúc nãy ngươi hất một xẻng tuyết vào người ta, mọi người đều nhìn thấy cả đấy!"
"Em không cố ý mà..."
"Không cố ý? Cái đồ tiện nhân nhà ngươi bớt giả vờ đi!" Hoàng Ngọc Anh tức điên lên: "Hôm trước lúc bẻ trật khớp hàm ta có thấy tay ngươi run đâu. Ngươi rõ ràng là cố tình, đồ hung hãn nhà ngươi, trong mắt còn có người chị dâu này không?" Nói xong mụ ta vỗ đùi ngồi bệt xuống đất, vừa giãy chân vừa khóc gào: "Ối trời đất ơi, phu lang mới vào cửa đã bắt nạt chị dâu này rồi, tôi không sống nổi nữa!"
"Tôi không có, bà đừng có ngậm m.á.u phun người! Ngô a mạ có thể làm chứng, khớp hàm của bà là do bà xông vào nhà tôi cướp thịt rồi vấp bậc cửa ngã trật đấy!" Thạch Bạch Ngư run cầm cập, vành mắt đỏ lên, nước mắt rơi lã chã: "Nếu không phải Tống Ký về kịp, bà còn định đ.á.n.h tôi nữa. Tôi chỉ vì không quen biết bà, thấy bà cướp thịt nên ngăn lại một chút, thế mà bà tát tôi cháy mặt!"
Màn đổi trắng thay đen này làm Ngô a mạ ngẩn người ra, nhưng thấy mọi người nhìn sang chờ kiểm chứng, bà vẫn gật đầu. Hoàng Ngọc Anh muốn chiếm hời là thật, muốn đ.á.n.h Ngư ca nhi cũng là thật, chỉ là chưa làm được thôi, nên bà gật đầu cũng chẳng phải làm chứng gian. Còn vụ bẻ trật khớp hàm, Ngô a mạ lựa chọn lờ đi.
Hoàng Ngọc Anh không ngờ Thạch Bạch Ngư lại giỏi đảo lộn thị phi như thế, tức đến mức muốn thăng thiên, lập tức quên bẵng bài học về khớp hàm, bò dậy định lao vào người cậu.
Thạch Bạch Ngư đứng yên tại chỗ, trợn mắt trông như bị dọa đến ngốc luôn rồi. Đợi lúc Hoàng Ngọc Anh lao đến trước mặt, cậu giả vờ né tránh rồi dẫm lên lưỡi xẻng, cán xẻng theo quán tính nảy lên, trúng ngay chính giữa mặt Hoàng Ngọc Anh.
Chỉ nghe một tiếng "Bộp", Hoàng Ngọc Anh ôm mũi ngồi thụp xuống, thế mà bị cán xẻng đập cho chảy cả m.á.u mũi. Thấy m.á.u chảy ra, mụ ta càng làm dữ, bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết. Nhưng lần này không ai giúp mụ ta nói lời nào nữa, vì mọi người đều tận mắt chứng kiến mụ ta lao lên định đ.á.n.h người, Thạch Bạch Ngư sợ hãi né tránh, vô tình buông tay làm cán xẻng đập trúng mụ mà thôi.
Thấy không ai giúp mình, Hoàng Ngọc Anh càng gào to hơn: "G.i.ế.c người rồi! Ngư ca nhi g.i.ế.c người rồi!"
Thôn trưởng bị động tĩnh này thu hút đi tới. Ông chẳng thể ngờ mình vừa mới đi vắng một lát mà ở đây đã xảy ra chuyện. Mà người gặp chuyện lại chính là Ngư ca nhi mà ông đã hứa với Tống Ký sẽ đặc biệt chăm nom. Nhìn mụ chị dâu nhà họ Tống đang lăn lộn ăn vạ, còn Ngư ca nhi thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy thất thần, ông lập tức sa sầm mặt mũi mà thiên vị ra mặt.
"Tống đại nương t.ử, bà gào cái gì?" Thôn trưởng uy nghiêm trừng mắt nhìn mụ ta: "Bảo bà ra dọn đường chứ không phải để bà làm trò khỉ. Việc này bà làm được thì làm, không làm được thì về bảo Tống cả ra đây!"
Hoàng Ngọc Anh bàng hoàng nhìn thôn trưởng: "Thôn trưởng, sao ngài có thể không hỏi trắng đen đã thiên vị như thế? Ngài nhìn mũi tôi đây này, bị cái đứa tiện nhân này đ.á.n.h cho chảy m.á.u rồi đây!"
"Thôn trưởng, là bà ta tự lao tới, cháu... cháu chỉ vì lúc né tránh không cẩn thận buông tay, cán xẻng mới đập trúng bà ta thôi. Không tin ngài cứ hỏi mọi người đi, mọi người đều thấy cả mà." Thạch Bạch Ngư vội vàng thanh minh.
Thôn trưởng nhìn về phía đám đông, mọi người lưa thưa gật đầu xác nhận. Ông quát lớn: "Tiếp tục làm việc!"
Mọi người tản ra tiếp tục bận rộn, Hoàng Ngọc Anh cứ thế bị ngó lơ hoàn toàn. Thạch Bạch Ngư liếc nhìn Hoàng Ngọc Anh đầy vẻ "sợ hãi" một cái, rồi nhặt xẻng lên tiếp tục làm việc.
Hoàng Ngọc Anh: "..."