Chương 21: Bà đây xé nát miệng ngươi
Thạch Bạch Ngư cũng thấy đen đủi, cậu chẳng thèm để ý mụ ta, lấy bánh hành nướng từ sáng ra ăn ngon lành. Ăn xong bánh lại lôi đồ ăn vặt Tống Ký mua cho ra nhấm nháp.
Hoàng Ngọc Anh quay đầu lại thấy điệu bộ coi trời bằng vung của cậu thì tức điên người: "Đúng là hạng không có giáo d.ụ.c, không biết kính trên nhường dưới!" So với cô em dâu Bạch Nhu Lan đi cùng, mụ ta ghét Thạch Bạch Ngư hơn nhiều. Thạch Bạch Ngư vừa lợi hại lại vừa gả cho Tống Ký, điều này làm mụ không cam lòng. Mụ muốn Tống Ký phải cô độc cả đời!
Hoàng Ngọc Anh vừa thu hồi ánh mắt thì nghe Thạch Bạch Ngư cười lạnh: "Có thiếu giáo d.ụ.c đi nữa cũng còn hơn loại hạng đi chiếm hời không xong thì giở trò đanh đá."
"Ngươi!" mụ trừng mắt nhìn cậu.
Thạch Bạch Ngư cười như gió mùa xuân: "Đã phân gia đoạn tuyệt rồi thì người thân biết điều nên coi như đã c.h.ế.t mà đừng làm phiền nhau, cứ sấn sổ tới tìm chuyện rồi đòi được tiếp đón như khách quý, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
"Họ Thạch kia, ngươi dám rủa bà đây c.h.ế.t, bà xé nát miệng ngươi!" Hoàng Ngọc Anh tức nghẹn, vớ lấy cái liềm lao về phía cậu.
Thạch Bạch Ngư lập tức gào toáng lên: "Sàm sỡ kìa! Vợ Tống Cả khát khao đến mức ngay cả ca nhi cũng không tha kìa!" Cậu vừa hét vừa nhảy lên: "Chị dâu chị bình tĩnh đi, ca nhi tuy cũng có đồ của đàn ông nhưng rốt cuộc vẫn là ca nhi mà, chị... chị đừng qua đây, cứu mạng với! Sàm sỡ kìa!"
Khi mụ ta lao tới, cậu nghiêng người đưa chân ngáng một cái, tranh thủ lúc mụ ngã thì chộp lấy cổ tay cướp cái liềm ném đi chỗ khác, rồi buông tay để mụ ngã dập mặt xuống đất.
Bạch Nhu Lan chứng kiến toàn bộ mà ngây người. Điều khiến cô sững sờ hơn là thấy dân làng nghe tiếng chạy tới, Thạch Bạch Ngư liền giật tung dây buộc tóc, tự vò nát cổ áo, đôi mắt đỏ hoe đầy kinh hoàng và nhếch nhác. Cái loại ca nhi không biết xấu hổ thế này cô mới thấy lần đầu. Lại còn cái gì mà "phụ nữ sàm sỡ cưỡng bức ca nhi", cậu ta cũng nghĩ ra được!
Hoàng Ngọc Anh tức điên vì tiếng hét của cậu, mụ vốc một nắm bùn đất ném tới: "Ngươi dám hủy hoại thanh danh của ta, ta liều mạng với ngươi!" Mụ lao vào cậu như một con bò điên.
Thạch Bạch Ngư thấy dân làng đã đến gần, lần này không né nữa, để mụ đ.â.m trúng nhưng lúc ngã xuống cậu liền túm lấy cổ áo mụ kéo theo. Dân làng vừa chạy lên đã thấy cảnh tượng này. Thạch Bạch Ngư vừa khóc vừa vùng vẫy gào: "Sàm sỡ kìa, chị dâu, chị bình tĩnh lại đi, em chỉ là một ca nhi thôi mà!"
Cảnh tượng này, lời thoại này khiến những dân làng chất phác lập tức hiểu sai vấn đề, nhìn hai người dưới đất mà mắt trợn tròn. Đám phụ nữ chạy lên cũng sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thạch Bạch Ngư run rẩy đưa tay cầu cứu: "Cứu mạng, cứu em với, chị dâu em điên rồi!"
Nhìn thì có vẻ cậu bị ép dưới thân, nhưng thực tế Hoàng Ngọc Anh chẳng chiếm được chút lợi lộc nào, hai tay bị cậu khóa c.h.ặ.t không nhúc nhích nổi. Nhân lúc mụ ta đang ngẩn người, cậu ghé sát tai mụ nói nhỏ: "Mối thù hủy dung của Tống Ký tôi ghi nhớ cả đấy, tốt nhất bà đừng đụng vào tôi."
Giây tiếp theo, cậu đạp văng mụ ta ra, run rẩy túm cổ áo ngồi dậy, mặt đầy kinh hãi. Hoàng Ngọc Anh bị đạp ngã ngửa đau điếng, mặt mũi méo xệch không nói nên lời.
"Bà... bà ta không sao chứ?" Thạch Bạch Ngư trông như vừa thoát khỏi cơn kinh hoàng, nhìn mụ ta bất động thì vừa sợ vừa lo: "Em... em sợ quá nên theo bản năng đạp một cái, không... không c.h.ế.t người rồi chứ?"
Hoàng Ngọc Anh: "..."
Bạch Nhu Lan: "..."
Dù chứng kiến từ đầu, nhưng Bạch Nhu Lan không định can thiệp. Hoàng Ngọc Anh bình thường quá hống hách, lại hay đ.â.m chọc làm chồng cô đ.á.n.h cô, nay mụ ta đụng phải đá cứng, đáng đời! Cô giả vờ đỡ mụ ta nhưng lại "vô tình" làm mụ ngã xuống lần nữa khiến mụ ta ngất luôn.
Thạch Bạch Ngư thầm tán thưởng "nhân tài" ngầm như Bạch Nhu Lan. Cuối cùng, mụ ta được dân làng khiêng xuống núi. Thạch Bạch Ngư ngồi lại, giả vờ sợ hãi tiếp tục ăn đồ ăn vặt đợi Tống Ký.
Một lát sau, Tống Ký vác một con hươu bước ra.
"Tống ca!" Thạch Bạch Ngư mắt sáng lên chạy lại: "Anh cuối cùng cũng ra rồi!"
Tống Ký thấy cậu thì vui mừng nhưng lập tức cau mày: "Ai bắt nạt em?"
Thạch Bạch Ngư ngẩn người. Nhìn đôi mắt sưng đỏ và cái mũi đỏ ửng của cậu, sắc mặt Tống Ký trở nên băng giá: "Về nhà trước đã."