Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Chương 340



Sau khi hai bên thỏa thuận xong, đám người Phượng Khê leo lên lưng Hắc Quỳ Một Sừng. 

Ngoài ra, nàng còn đỡ một vài thương binh đang dưỡng thương trên núi đá giả xuống lưng thủy thú.

Ánh mắt của những thương binh này đều lộ vẻ phức tạp. 

Lúc nãy mọi người mải chiến đấu nên không chú ý, nhưng họ ở trên cao nên nhìn rõ mồn một. 

Minh chủ của họ liên tục tung tuyệt chiêu, mỗi chiêu là một bàn tay xuất hiện, tát thẳng mặt đối thủ.

Những chiêu thức thất đức này, giống hệt chiêu thức mà Nữu Hỗ Lộc Cầu thường dùng.

Thế nên?

Nữu Hỗ Lộc Cầu chính là Minh chủ? 

Minh chủ chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu?

Trời đất ơi!

Không ngờ Minh chủ của họ lại chính là cãi gã Nữu Hỗ Lộc Cầu thất đức, xấu xa đến cùng cực đó!

Họ vẫn nhớ như in lúc ở trên phi thuyền, khi họ mắng c.h.ử.i Nữu Hỗ Lộc Cầu, nàng còn mắng hăng hơn cả họ, kết quả nàng lại chính là gã đó ư? 

Sao họ cứ cảm thấy mình đang nằm mơ thế này!

Không phải họ có mưu đồ gì đâu, chẳng qua họ cảm thấy chuyện này hoang đường quá thể! 

Minh chủ anh minh thần võ của họ, sao có thể là tên Nữu Hỗ Lộc Cầu thất đức kia được?

Chẳng qua hiện tại mọi người vẫn đang ngồi trên lưng Hắc Quỳ Một Sừng, hơn nữa vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nên không ai chất vấn chuyện này.

Phượng Khê và Quân Văn ngồi trên lưng con Hắc Quỳ thông minh nhất, dẫn đầu đoàn người. 

Thi thoảng nàng lại ném cho nó chút hải sản, tình cảm đôi bên lập tức tăng vọt!

Khi tình cảm đã đến độ chín muồi, Phượng Khê bèn xúi giục nó cho đám người Nam Vực nếm chút mùi lợi hại. 

Đám người Nam Vực đúng là xúi quẩy tám đời! 

Cứ chốc chốc con Hắc Quỳ Một Sừng đang chở họ lại lặn sâu xuống dưới mặt nước, rồi nhảy vọt lên cao, bắt chước lại cảnh tượng “cá chép vượt long môn”.

Người Nam Vực xui xẻo bị rơi tõm xuống nước, trông nhếch nhác không sao tả xiết! 

Nhất là Ngụy Hằng, trước đó bị Ngụy Duệ đ.á.n.h ngất, giờ vẫn còn mơ mơ màng màng, lại bị uống mấy ngụm nước lũ, suýt thì c.h.ế.t sặc! 

Nhưng họ lại chẳng hề nghi ngờ Phượng Khê, chỉ nghĩ là do bản thân xui xẻo, gặp trúng con yêu thú không ngoan ngoãn mà thôi.

Phượng Khê không hề cảm thấy hành vi xúi giục của mình là sai, nàng không để Hắc Quỳ Một Sừng bỏ mặc họ giữa dòng nước lũ đã là có lương tâm lắm rồi!

Quả cầu đen cất giọng châm chọc:

“Chủ nhân, ta thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến lương tâm cả! Chẳng qua cô thấy họ về sau vẫn còn giá trị lợi dụng nên mới thuận tay cứu giúp thôi.”

Phượng Khê: “... Ngươi không nói, cũng chẳng ai bảo ngươi câm đâu!”

Quả cầu đen im bặt. 

Thời buổi này, làm một quả cầu nói thật sao mà khó thế không biết!

Cuối cùng, mọi người cũng nhìn thấy đất liền. 

Không ít người rưng rưng nước mắt, cảm giác sống sót sau t.a.i n.ạ.n khiến lòng họ sôi sục hẳn lên.

Trước đó Phượng đã trả cho đàn Hắc Quỳ Một Sừng một nửa thù lao, giờ lên bờ rồi, nàng bèn đưa nốt phần còn lại cho chúng rồi vẫy tay từ biệt. 

Con Hắc Quỳ Một Sừng bị Phượng Khê dụ dỗ kia có chút lưu luyến, nhưng nó không thể hy sinh tự do để ký khế ước với nàng, nên vừa bơi đi vừa ngoảnh lại nhìn.

Quả cầu đen khẽ thì thầm với chim béo:

“Chủ nhân chúng ta vẫn chưa có linh thú hệ thủy, nếu nó chủ động đòi ký khế ước, chắc chắn nàng sẽ gật đầu đồng ý ngay cho xem. Tên ngốc này vừa bỏ lỡ cơ hội một bước lên trời!”

Chim béo thầm nghĩ: Ngươi tưởng ai cũng có cái đầu thông minh như ta, biết đạo lý "giả vờ một khắc, vinh hiển cả đời" chắc?

Lúc này, chủ nhân vô lương tâm của chúng đang dẫn mọi người chạy hối hả. 

Tuy đã lên bờ nhưng việc ở quá gần dòng nước lũ vẫn khiến mọi người bất an, nên họ quyết định chạy xa thêm một đoạn nữa mới dừng lại nghỉ ngơi.

Mọi người chạy một mạch gần trăm dặm mới rã rời ngồi bệt xuống đất. 

Ngay cả lúc này, Phượng Khê vẫn giữ được sự tỉnh táo, sắp xếp một nhóm người thay phiên canh gác. 

Phía Nam Vực cũng làm tương tự. 

Hai bên tuy vừa kề vai chiến đấu nhưng giờ lại cố ý giữ khoảng cách.

Phượng Khê cũng chẳng buồn để ý tới họ, bởi nàng còn phải tìm cách "tẩy trắng" cho cái danh tính Nữu Hỗ Lộc Cầu của mình. 

Nàng lau mồ hôi trên trán, khẽ hắng giọng:

“Mọi người, xin lỗi, trước đó ta đã giấu giếm thân phận, ta chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu.”

Rất nhiều người chưa kịp phản ứng.

“…?”

“….!”

Nữu Hỗ Lộc Cầu?

Nữu Hỗ Lộc Cầu!

Bao Hữu Phúc trợn tròn mắt đầy khó tin: “Tiểu chất nữ, cháu... cháu nói gì cơ?”

Phượng Khê mỉm cười: “Bao thúc, ta chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu – cái tên thất đức mà mọi người vẫn luôn miệng mắng c.h.ử.i!”

“Lúc ở trường luận võ, tuy xuất phát điểm của ta là tốt, nhưng hành động có hơi quá trớn.”

“Sau khi về nhà, ta đã bị trưởng bối quở trách một trận, đồng thời còn bị cấm túc để hối lỗi. Lúc bấy giờ ta mới nhận ra lỗi lầm của mình. Ta không những có lỗi với những thí sinh khác, mà còn khiến mọi người phải bận lòng vì ta.”

“Khi ở trên phi thuyền, không phải ta cố ý giấu giếm đâu, chẳng qua ta cảm thấy cơ hơi xấu hổ nên mới không chủ động tiết lộ thân phận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi hai bên thỏa thuận xong, đám người Phượng Khê leo lên lưng Hắc Quỳ Một Sừng. 

Ngoài ra, nàng còn đỡ một vài thương binh đang dưỡng thương trên núi đá giả xuống lưng thủy thú.

Ánh mắt của những thương binh này đều lộ vẻ phức tạp. 

Lúc nãy mọi người mải chiến đấu nên không chú ý, nhưng họ ở trên cao nên nhìn rõ mồn một. 

Minh chủ của họ liên tục tung tuyệt chiêu, mỗi chiêu là một bàn tay xuất hiện, tát thẳng mặt đối thủ.

Những chiêu thức thất đức này, giống hệt chiêu thức mà Nữu Hỗ Lộc Cầu thường dùng.

Thế nên?

Nữu Hỗ Lộc Cầu chính là Minh chủ? 

Minh chủ chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu?

Trời đất ơi!

Không ngờ Minh chủ của họ lại chính là cãi gã Nữu Hỗ Lộc Cầu thất đức, xấu xa đến cùng cực đó!

Họ vẫn nhớ như in lúc ở trên phi thuyền, khi họ mắng c.h.ử.i Nữu Hỗ Lộc Cầu, nàng còn mắng hăng hơn cả họ, kết quả nàng lại chính là gã đó ư? 

Sao họ cứ cảm thấy mình đang nằm mơ thế này!

Không phải họ có mưu đồ gì đâu, chẳng qua họ cảm thấy chuyện này hoang đường quá thể! 

Minh chủ anh minh thần võ của họ, sao có thể là tên Nữu Hỗ Lộc Cầu thất đức kia được?

Chẳng qua hiện tại mọi người vẫn đang ngồi trên lưng Hắc Quỳ Một Sừng, hơn nữa vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nên không ai chất vấn chuyện này.

Phượng Khê và Quân Văn ngồi trên lưng con Hắc Quỳ thông minh nhất, dẫn đầu đoàn người. 

Thi thoảng nàng lại ném cho nó chút hải sản, tình cảm đôi bên lập tức tăng vọt!

Khi tình cảm đã đến độ chín muồi, Phượng Khê bèn xúi giục nó cho đám người Nam Vực nếm chút mùi lợi hại. 

Đám người Nam Vực đúng là xúi quẩy tám đời! 

Cứ chốc chốc con Hắc Quỳ Một Sừng đang chở họ lại lặn sâu xuống dưới mặt nước, rồi nhảy vọt lên cao, bắt chước lại cảnh tượng “cá chép vượt long môn”.

Người Nam Vực xui xẻo bị rơi tõm xuống nước, trông nhếch nhác không sao tả xiết! 

Nhất là Ngụy Hằng, trước đó bị Ngụy Duệ đ.á.n.h ngất, giờ vẫn còn mơ mơ màng màng, lại bị uống mấy ngụm nước lũ, suýt thì c.h.ế.t sặc! 

Nhưng họ lại chẳng hề nghi ngờ Phượng Khê, chỉ nghĩ là do bản thân xui xẻo, gặp trúng con yêu thú không ngoan ngoãn mà thôi.

Phượng Khê không hề cảm thấy hành vi xúi giục của mình là sai, nàng không để Hắc Quỳ Một Sừng bỏ mặc họ giữa dòng nước lũ đã là có lương tâm lắm rồi!

Quả cầu đen cất giọng châm chọc:

“Chủ nhân, ta thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến lương tâm cả! Chẳng qua cô thấy họ về sau vẫn còn giá trị lợi dụng nên mới thuận tay cứu giúp thôi.”

Phượng Khê: “... Ngươi không nói, cũng chẳng ai bảo ngươi câm đâu!”

Quả cầu đen im bặt. 

Thời buổi này, làm một quả cầu nói thật sao mà khó thế không biết!

Cuối cùng, mọi người cũng nhìn thấy đất liền. 

Không ít người rưng rưng nước mắt, cảm giác sống sót sau t.a.i n.ạ.n khiến lòng họ sôi sục hẳn lên.

Trước đó Phượng đã trả cho đàn Hắc Quỳ Một Sừng một nửa thù lao, giờ lên bờ rồi, nàng bèn đưa nốt phần còn lại cho chúng rồi vẫy tay từ biệt. 

Con Hắc Quỳ Một Sừng bị Phượng Khê dụ dỗ kia có chút lưu luyến, nhưng nó không thể hy sinh tự do để ký khế ước với nàng, nên vừa bơi đi vừa ngoảnh lại nhìn.

Quả cầu đen khẽ thì thầm với chim béo:

“Chủ nhân chúng ta vẫn chưa có linh thú hệ thủy, nếu nó chủ động đòi ký khế ước, chắc chắn nàng sẽ gật đầu đồng ý ngay cho xem. Tên ngốc này vừa bỏ lỡ cơ hội một bước lên trời!”

Chim béo thầm nghĩ: Ngươi tưởng ai cũng có cái đầu thông minh như ta, biết đạo lý "giả vờ một khắc, vinh hiển cả đời" chắc?

Lúc này, chủ nhân vô lương tâm của chúng đang dẫn mọi người chạy hối hả. 

Tuy đã lên bờ nhưng việc ở quá gần dòng nước lũ vẫn khiến mọi người bất an, nên họ quyết định chạy xa thêm một đoạn nữa mới dừng lại nghỉ ngơi.

Mọi người chạy một mạch gần trăm dặm mới rã rời ngồi bệt xuống đất. 

Ngay cả lúc này, Phượng Khê vẫn giữ được sự tỉnh táo, sắp xếp một nhóm người thay phiên canh gác. 

Phía Nam Vực cũng làm tương tự. 

Hai bên tuy vừa kề vai chiến đấu nhưng giờ lại cố ý giữ khoảng cách.

Phượng Khê cũng chẳng buồn để ý tới họ, bởi nàng còn phải tìm cách "tẩy trắng" cho cái danh tính Nữu Hỗ Lộc Cầu của mình. 

Nàng lau mồ hôi trên trán, khẽ hắng giọng:

“Mọi người, xin lỗi, trước đó ta đã giấu giếm thân phận, ta chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu.”

Rất nhiều người chưa kịp phản ứng.

“…?”

“….!”

Nữu Hỗ Lộc Cầu?

Nữu Hỗ Lộc Cầu!

Bao Hữu Phúc trợn tròn mắt đầy khó tin: “Tiểu chất nữ, cháu... cháu nói gì cơ?”

Phượng Khê mỉm cười: “Bao thúc, ta chính là Nữu Hỗ Lộc Cầu – cái tên thất đức mà mọi người vẫn luôn miệng mắng c.h.ử.i!”

“Lúc ở trường luận võ, tuy xuất phát điểm của ta là tốt, nhưng hành động có hơi quá trớn.”

“Sau khi về nhà, ta đã bị trưởng bối quở trách một trận, đồng thời còn bị cấm túc để hối lỗi. Lúc bấy giờ ta mới nhận ra lỗi lầm của mình. Ta không những có lỗi với những thí sinh khác, mà còn khiến mọi người phải bận lòng vì ta.”

“Khi ở trên phi thuyền, không phải ta cố ý giấu giếm đâu, chẳng qua ta cảm thấy cơ hơi xấu hổ nên mới không chủ động tiết lộ thân phận.”