Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Chương 342



Ở phía bên kia, đám người Nam Vực cũng đang bàn tán về Phượng Khê. 

Ngụy Duệ cảm thán: “Ta thật không ngờ đám Bắc Vực lại thu thập nhiều đá đến thế, chẳng lẽ họ biết trước là sẽ có lũ sao?”

Hoàng Phủ Lương lắc đầu: “Chẳng ai có thể lường trước được vùng giáp ranh sẽ xảy ra những biến hóa gì, chắc chỉ là trùng hợp thôi. Đám Bắc Vực nghèo rớt mồng tơi, thấy cái gì thì nhặt cái đó, tích lại biết đâu có ngày dùng đến, nên mới khuân một đống đá theo.”

Mạnh Ngọc Hiên gật đầu: “Ta cũng thấy là mèo mù vớ phải cá rán thôi, đám Bắc Vực làm gì có bản lĩnh đó.”

Cảnh Phong liếc nhìn hắn một cái: “Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, các người vẫn thấy đám Bắc Vực dễ đối phó sao?”

“Những kẻ khác thì không nói, chỉ riêng Tiêu Hề Hề kia đã không thể xem thường rồi. Chẳng nói đâu xa, tính mỗi việc nàng ta thuyết phục được Hắc Quỳ Một Sừng hợp tác với chúng ta đã đủ chứng minh nàng ta không đơn giản rồi!”

“Còn cả lúc đối phó với đám người đá khổng lồ nữa, thoạt trông có vẻ như nàng ta chỉ đứng khua tay múa chân, nhưng không thể phủ nhận rằng, nhờ nàng ta chỉ huy, chúng ta mới thắng được…”

Chưa đợi hắn nói xong, Ngụy Hằng đã lạnh lùng giễu cợt: “Ngươi đề cao nàng ta quá rồi, ta thấy nàng ta chỉ ăn may mà thôi! Ngoài cái mồm suốt ngày liến thoắng ra thì chẳng có tài cán gì!”

Cảnh Phong hừ lạnh: “Nàng ta không có tài cán? Nếu nàng thật sự muốn g.i.ế.c ngươi, ngươi đã c.h.ế.t đến mười lần rồi!”

Ngụy Hằng lập tức thẹn quá hóa giận: “Họ Cảnh kia, ngươi muốn c.h.ế.t hả!”

Ngụy Duệ lạnh mặt quát mắng: “Ngụy Hằng! Ở đây không có việc của đệ nữa, lui ra sau mà dưỡng thương đi!”

Sắc mặt Ngụy Hằng hết xanh lại trắng, nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.

Cảnh Phong cười như không cười nói với Ngụy Duệ: “Ngươi tốt nhất là nên trông chừng gã cho kỹ, nếu gã tự tìm đường c.h.ế.t mà bị người Bắc Vực g.i.ế.c, bọn ta cũng không rảnh rỗi mà đứng ra giúp nhà họ Ngụy các ngươi đâu.”

Ngụy Duệ nén giận nói: “Yên tâm, ta sẽ không để nó làm càn. Chúng ta bàn bạc kế hoạch tiếp theo đi!”

Cảnh Phong dứt khoát nói: “Trận lũ này đã khiến chúng ta bị thương vong nghiêm trọng, vì thế tạm thời đừng xung đột với phía Bắc Vực nữa. Đợi đến khi tìm thấy Hỏa Tủy rồi phân cao thấp với bọn họ cũng chưa muộn.”

Ba người còn lại thấy hắn nói có lý nên đều gật đầu đồng ý.

Sau một đêm nghỉ ngơi, hai bên tiếp tục tiến sâu vào vùng biên giới. 

Hai đội quân vẫn giữ một khoảng cách nhất định, đội Nam Vực đi trước, đội Bắc Vực theo sau. 

Đám người Nam Vực cảm thấy không thoải mái cho lắm. 

Bắc Vực đây chẳng phải là coi họ như đá dò đường sao?!

Thế là, Cảnh Phong chủ động tìm đến Phượng Khê, đề nghị hai đội thay phiên nhau dẫn đầu.

Cảnh Phong cứ ngỡ Phượng Khê sẽ đùn đẩy, giở trò ăn vạ, không ngờ nàng lại sảng khoái đồng ý ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Cảnh Phong bất ngờ, Phượng Khê cười nói:

“Chắc trước đây đạo hữu có chút hiểu lầm về ta, nghĩ ta là kẻ chi li tính toán, thực ra ta là người rất biết lý lẽ và cũng dễ nói chuyện lắm. Ta để tâm đến tiền nong cũng là bất đắc dĩ thôi, ai bảo Bắc Vực bọn ta nghèo quá làm chi?”

“Đạo hữu yên tâm, đứng trước đại nghĩa, chắc chắn ta sẽ không hồ đồ.”

“Đúng rồi, lúc trước cũng chưa có dịp trò chuyện nhiều, hay là chúng ta vừa đi vừa tán gẫu đi! Ta chưa từng tới Nam Vực, linh khí bên đó thực sự đậm đặc hơn Bắc Vực nhiều sao?”

Cảnh Phong thấy Phượng Khê chủ động gợi chuyện, bèn thuận thế giới thiệu với nàng đủ mọi điều tốt đẹp ở Nam Vực, rồi nói:

“Tiêu Minh chủ, nếu ngươi có ý định đến Nam Vực, nhà họ Cảnh bọn ta lúc nào cũng chào đón. Không chỉ dành cho ngươi một vị trí khách khanh của Cảnh gia, mà nếu ngươi muốn, ta cũng có thể tiến cử ngươi tham gia kỳ tuyển chọn nhập môn của Trường Sinh Tông.”

“Ngươi không cần vội trả lời ta ngay, vì ý định của con người luôn thay đổi, khi nào ngươi muốn thì cứ trực tiếp truyền tin, ta sẽ phái người đến đón.”

Cảnh Phong nói xong, chủ động đưa cho Phượng Khê một mảnh ngọc phù truyền tin.

Quân Văn đứng bên cạnh nghe không sót chữ nào. Dẫu biết Phượng Khê sẽ không bỏ rơi Huyền Thiên Tông để chạy sang Cảnh gia gì đó, nhưng trong lòng hắn vẫn thấy chua loét. 

Không chỉ có mấy tên “sư huynh ghẻ”, mà giờ ngay cả người Nam Vực cũng bắt đầu mặt dày vô sỉ giành giật tiểu sư muội với hắn!

Hắn cứ thắc mắc mãi! 

Chẳng phải người Nam Vực luôn mắt cao hơn đầu sao? 

Chẳng phải họ luôn coi thường người Bắc Vực sao?

Tại sao hết kẻ này đến kẻ khác đều muốn đào góc tường Huyền Thiên Tông nhà hắn thế này?!

Chung quy cũng tại tiểu sư muội quá ưu tú! 

Quân Văn có phần tự ti, cùng là đệ t.ử của sư phụ, sao hắn lại vô dụng thế nhỉ? 

Hắn thậm chí còn chẳng bằng một nửa của tiểu sư muội nữa kìa! 

Nếu là người khác chắc đã đ.â.m đầu vào ngõ cụt rồi. 

Nhưng Quân Văn chỉ ấm ức một lát rồi tự mình khai thông tư tưởng.

Tiểu sư muội là kẻ biến thái! 

Người bình thường căn bản không thể so sánh với nàng! 

Muốn so thì phải so với hạng đần độn như Hình Vu ấy! 

Nghĩ đến đây, sự tự tin của Quân Văn lập tức quay trở lại!