Trong lúc hai huynh muội đang trò chuyện, Phượng Khê bất chợ nghe thấy giọng nói đầy hào hứng của chim béo:
“Dưới đất có Hỏa Tủy! Chúng đang tiến về phía chúng ta!”
Mắt Phượng Khê sáng rực lên!
Nếu là người khác, lúc này chắc chắn đã mừng rỡ phát điên, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi những chuyện khác.
Nhưng Phượng Khê vẫn giữ được sự bình tĩnh, nàng nhận ra một vấn đề then chốt.
Chim Béo nói Hỏa Tủy đang chủ động tiến lại gần họ?
Tuy linh trí của Hỏa Tủy không cao nhưng cũng có bản năng tìm lành tránh dữ, sao lại tự dẫn xác tới đây?
Ánh mắt Phượng Khê dừng lại trên mấy viên Đá Thập Phương Huyết Thần mà Quân Văn đang cầm.
Chẳng lẽ là bị đống đá này thu hút tới?
Phượng Khê vội vàng lấy viên Đá Thập Phương Huyết Thần lớn nhất trong nhẫn trữ vật ra, chậm rãi đặt xuống mặt đất.
Chim Béo hét lên:
“Chủ nhân, nó ngày càng gần rồi! Sắp lên đến mặt đất rồi!”
“Mau, mau chuẩn bị đi!”
Phượng Khê lập tức cầm viên đá kia lên, áp sát mặt đất mà di qua di lại.
Đột nhiên, một cụm Hỏa Tủy từ dưới đất vọt lên, lao thẳng về phía Đá Thập Phương Huyết Thần trên tay Phượng Khê.
Nàng ra tay nhanh như chớp, chộp gọn lấy nó rồi bỏ vào hộp ngọc chuyên dụng.
Nàng đã sớm kích hoạt Tịch Hoả Châu nên Hỏa Tủy hoàn toàn không gây thương tổn gì cho nàng.
Quân Văn nhìn mà đờ đẫn cả người!
Chẳng phải hắn vừa mới an ủi tiểu sư muội đừng có nôn nóng đấy ư?
Sao chỉ trong chớp mắt nàng đã bắt được một cụm Hỏa Tủy rồi?
Không ngờ thứ này lại ngu ngốc đến mức tự chui đầu vào lưới thế này!
Lúc này Phượng Khê nhìn Quân Văn thấy thuận mắt cực kỳ!
Vị ngũ sư huynh này của nàng không chỉ kín miệng, nghe lời, ăn ý mà còn có cái vận may trời ban!
Nếu không phải hắn vô tình lấy đống đá kia ra, nàng làm sao biết Hỏa Tủy lại ưa thích thứ này chứ!
Dẫu sao trong mọi điển tịch đều chẳng có bất cứ ghi chép liên quan nào.
Phượng Khê lập tức chia sẻ phát hiện của mình cho mọi người.
Một phần vì hành động vừa rồi đã bị nhiều người chứng kiến, phần khác nàng cũng muốn củng cố hình tượng minh chủ của bản thân.
Mọi người nghe xong thì vui mừng khôn xiết! Lòng cảm kích và sùng bái dành cho Phượng Khê lại vọt lên một tầm cao mới!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Để tránh mọi người tranh giành gây sứt mẻ tình cảm, Phượng Khê bảo mọi người phân tán ra, dù sao diện tích khu vực trung tâm cũng rộng thênh thang, chẳng việc gì phải chen chúc một chỗ.
Ngoài ra, nàng còn gợi ý nên chia thành từng nhóm nhỏ, như vậy khi "câu" được Hỏa Tủy lên sẽ dễ bề tóm gọn hơn.
Mọi người lập tức làm theo, hăm hở bắt đầu... câu Hỏa Tủy.
Miệng Quân Văn cười toe tận mang tai!
“Tiểu, tiểu muội, muội bảo sao số ta lại đỏ thế nhỉ? Liệu ta có thân thế hiển hách gì không?”
Từ sau chuyến đi tới di tích chiến trường thượng cổ, Quân Văn thường xuyên tưởng tượng ra thân phận hiển hách của cha mình.
Phượng Khê liếc hắn một cái:
“Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, huynh là được hưởng sái từ ta đấy thôi!”
“Đừng có nghĩ linh tinh nữa, mau làm việc đi!”
Quân Văn vốn đang lơ lửng trên mây, lập tức rơi bịch xuống đất.
Cũng phải!
Tiểu sư muội là ngôi sao may mắn, hắn đi theo nàng đương nhiên là được thơm lây rồi!
Chuyện này chẳng liên quan gì đến người cha hư vô mờ mịt kia cả.
Phượng Khê không cố ý đả kích hắn, chủ yếu là vì dạo này Quân Văn có vẻ hơi phởn, cần phải dội cho hắn một gáo nước lạnh để hắn tỉnh người ra.
Rất nhanh sau đó, Phượng Khê lại bắt được một cụm Hỏa Tủy nữa.
Viên Đá Thập Phương Huyết Thần của nàng lớn nhất, dĩ nhiên sức hút cũng mạnh nhất.
Chẳng bao lâu sau, những người khác cũng lần lượt phát hiện ra Hỏa Tủy.
Dù chưa ai bắt được, nhưng mọi người cũng không nản chí, dẫu sao mới vào đây, thời gian còn dài mà!
Phía Nam Vực, họ đã phát hiện được dấu vết của một cụm Hỏa Tủy, chỉ vì nó vùi quá sâu nên tạm thời chưa bắt được.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được cảm giác ưu việt trong lòng họ!
Vừa mới vào đã thấy Hỏa Tủy, vận khí của họ quả không phải hạng xoàng!
Đám người Bắc Vực chắc giờ đang chạy loạn như lũ ruồi không đầu ấy chứ!
Đám người Ma tộc cũng nghĩ y như vậy.
Trước đó ánh hào quang của Phượng Khê quá ch.ói mắt khiến họ luôn thấy nghẹn khuất, giờ đây cuối cùng cũng được dịp nở mày nở mặt rồi!
Theo dòng thời gian, Phượng Khê đã bắt được sáu cụm Hỏa Tủy, trong đó có năm cụm trăm năm, còn lại một cụm là ngàn năm.
Nàng vừa ngáp dài vừa nói với Quân Văn:
"Ca, xem ra lời đồn thiên hạ chẳng thể tin hết được! Bao nhiêu người cứ bảo Hỏa Tủy khó bắt thế này thế nọ, muội thấy cũng dễ mà! Có tay là bắt được thôi! Ôi chao, giờ muội bắt đầu thấy chán cái công việc đơn điệu tẻ nhạt này rồi đấy!"
Quân Văn: "..."
Có còn nói tiếng người được không hả?