Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Chương 360



Thế là, họ chủ động tìm gặp Phượng Khê. 

Phượng Khê nghe xong, tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc:

"Các người thật sự muốn cống hiến kiếm trận sao? Xem ra trước đây là ta hẹp hòi,suy bụng ta ra bụng ngươi, các người rộng lượng hơn ta nhiều! Xin nhận của ta một lạy!"

Nói rồi Phượng Khê định cúi người hành lễ, nhóm Ngụy Duệ vội vàng né tránh, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. 

Sự tự tin vốn bị vùi dập không còn chút gì trước đó giờ đã quay trở lại!

Phượng Khê lập tức gọi Hoắc đô úy đến, bảo nhóm Ngụy Duệ diễn tập kiếm trận một lượt. 

Hoắc đô úy mừng rỡ phát điên, thậm chí còn rưng rưng nước mắt! 

Nàng bảo hắn tổ chức nhân thủ bắt đầu luyện tập, chờ khi có thành quả, nàng sẽ tìm Nhan tướng quân để triển khai toàn doanh. 

Hoắc đô úy phấn khích không thôi, lập tức đi thực hiện.

Quân Văn đúng là thiên tài kiếm đạo, không chỉ học rất nhanh mà còn đề xuất được vài chỗ cải tiến. 

Nhóm Ngụy Duệ ban đầu vốn chẳng coi trọng hắn lắm, vì hào quang của Phượng Khê quá lớn, nhưng giờ họ đã phải nhìn hắn bằng con mắt khác. 

Vẫn là câu nói đó, người có bản lĩnh mới giành được sự tôn trọng.

Phía Phượng Khê cũng không nhàn rỗi, nàng liên tục đóng dấu. 

Đến khi kiếm trận ở doanh Trọng Yếu bước đầu định hình, nàng đã đóng xong mười mấy bao tải phù văn. 

Đóng đến mức muốn nôn mửa! 

Nàng quyết định rồi, sau khi trở về tông môn, kiểu gì cũng phải ép bằng được Bùi Chu học cách đóng dấu. 

Cái việc này căn bản không phải dành cho người làm!

Chuẩn bị xong xuôi, Phượng Khê đi gặp Nhan tướng quân. 

Nhan tướng quân là một lão già nghiêm nghị, thấy nàng bèn nhíu mày. 

Luyện Khí tầng sáu? 

Dù là trước khi bị thương chắc cũng chưa kết đan, sao cấp trên lại bổ nhiệm một kẻ thế này làm thiên tướng doanh Trọng Yếu? 

Tuy nhiên, vị trí này cũng không cần tu vi quá cao, chỉ cần có đầu óc và biết việc là được.

"Ngồi đi! Tìm ta có việc gì?"

Phượng Khê cảm ơn rồi ngồi xuống. 

Tư thế ngồi của nàng rất chuẩn mực, lưng thẳng tắp, khiến ấn tượng của Nhan tướng quân về nàng tốt hơn nhiều.

"Nhan tướng quân, ta cùng thân binh đã sáng tạo ra một hình thức tác chiến tập thể gọi là kiếm trận, sau khi sử dụng, lực công kích và phòng ngự đều tăng lên đáng kể. Nếu ngài thấy khả thi, có thể triển khai rộng rãi cho toàn doanh."

Nhan tướng quân nghĩ nàng đang nói quá lên. Kiếm trận? 

Không phải là kiểu dàn binh bố trận của thế tục đấy chứ? 

Những thứ đó chẳng có tác dụng gì với tu sĩ cả. 

Nhưng lão vẫn đi cùng Phượng Khê tới sân tập của doanh Trọng Yếu.

Hoắc đô úy bắt đầu cho người diễn tập kiếm trận. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ban đầu Nhan tướng quân còn hơi hững hờ, nhưng rất nhanh mắt lão đã trợn tròn! 

Diễn tập xong, lão kích động đến mức không nói nên lời, liên tục vỗ vai Phượng Khê: "Tốt! Tốt! Tốt lắm!"

Ngoài từ "tốt" ra ông cũng chẳng biết phải nói gì thêm. 

Là một thống soái, ông quá hiểu kiếm trận này có tác dụng lớn đến mức nào! 

Chẳng mấy chốc, kiếm trận đã được phổ biến khắp đại doanh. 

Phượng Khê trở thành nhân vật "hot" nhất vùng. 

Bởi vì phải để người của doanh Trọng Yếu đi truyền dạy, mà cử ai đi, cử mấy người, đều phải qua tay nàng. 

Các thiên tướng khác thay nhau đến lân la làm quen.

Ngày hôm nọ, Ngụy Duệ vào báo cáo: "Khâu thiên tướng, Vạn thiên tướng của doanh Tiên Phong tới bái phỏng!"

Trước đó Phượng Khê đã đi thăm hỏi thiên tướng của vài doanh, nhưng chưa gặp được Vạn thiên tướng của doanh Tiên Phong, nghe nói ông có việc ra ngoài. 

Nàng bảo Ngụy Duệ mời người vào.

Vạn thiên tướng người chưa tới mà tiếng đã tới trước!

"Khâu thiên tướng! Lão thô thiển này không hiểu lễ tiết, đáng lẽ phải sang bái phỏng vị huynh đệ từ lâu mới phải!"

Phượng Khê sững người. 

Giọng nói này, quen lắm.

Rất nhanh, một trung niên vai u thịt bắp bước vào, tiếng cười rộn rã như chuông đồng!

"Ngươi là Khâu thiên tướng sao? Đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo, tiểu nha đầu ngươi quả thực có bản lĩnh!"

Phượng Khê hàn huyên vài câu, rồi mỉm cười hỏi: "Vạn thiên tướng, mạo muội hỏi một câu, đại danh của ngài là?"

"Vạn Khánh Chúc."

Chẳng hiểu sao một nỗi xót xa chợt dâng lên trong lòng Phượng Khê. 

Quả nhiên là chủ nhân của giọng nói hào hùng trong di tích chiến trường thượng cổ kia. 

Họ cuối cùng cũng gặp nhau rồi.

Trước kia, nàng đã tự tay chôn cất di hài của ông. 

Lần này, nàng nhất định phải thực hiện lời hứa, đưa ông cùng các tướng sĩ của ông trở về nhà. 

Bình an, trọn vẹn và đầy sức sống mà trở về nhà.

Phượng Khê nén lại dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng, nàng mỉm cười nói:

"Tên hay lắm! Nghe tên ngài là biết chúng ta nhất định sẽ khải hoàn trở về, đ.á.n.h cho lũ súc sinh Thiên Khuyết Minh kia tan tác như hoa rơi nước chảy, quân lính tan rã!"

Vạn Khánh Chúc cười lớn ha hả, miệng rộng ngoác đến tận mang tai.

"Chẳng trách lão Tần bọn họ đều bảo tiểu nha đầu ngươi có cái miệng khéo léo, thật biết cách nói chuyện."

Vạn Khánh Chúc sở hữu khuôn mặt chữ điền, râu quai nón rậm rạp, tính cách cũng hào sảng y như ngoại hình. 

Trước kia khi Phượng Khê chôn cất ông, gương mặt ông đầy rẫy vết thương, chẳng còn nhìn ra diện mạo ban đầu. 

Hình bóng mờ nhạt trong ký ức nàng giờ đây bỗng trở nên sống động vô cùng.