Phượng Khê trò chuyện với Nhan tướng quân thêm một lúc rồi bị lão hối thúc về đóng dấu tiếp.
Phượng Khê bỗng chốc cảm thấy mình chẳng khác nào một công cụ đóng dấu di động!
Nói thẳng ra thì ngay cả con lừa của đội sản xuất cũng chẳng mệt bằng nàng!
Suốt hai ngày sau đó, Phượng Khê ngoài đóng dấu thì cũng chỉ có đóng dấu.
Nàng thấy cứ thế này không ổn.
Không nói chuyện khác, mấu chốt là năng suất quá thấp!
Nàng chỉ có hai bàn tay, dù có ra sức đóng thì một ngày được mấy bao tải chứ?!
Tiếc là trong thời gian ngắn cũng chẳng thể đào tạo thêm ai học được cách đóng dấu.
Thiên phú của Bùi Chu đã thuộc hàng xuất sắc mà học mãi vẫn chưa xong, nói gì đến người khác.
Dào ôi!
Giá mà nàng có tám cái tay thì tốt biết mấy!
Nàng bỗng khựng lại.
Tám cái tay?
Cũng đâu phải là không thể!
Nàng có thể phóng ra mấy cái "bàn tay nhỏ" mà!
Mấy bàn tay linh lực đó đã có thể tát lật mặt người ta, túm cổ áo đối phương, thì tại sao không thử dùng để đóng dấu nhỉ?
Việc này chẳng phải dễ hơn đi đ.á.n.h lộn nhiều sao?!
Phượng Khê thấy cách này thực sự khả thi!
Nguyên lý đóng dấu của nàng là truyền linh lực vào khuôn mẫu, mà mấy bàn tay nhỏ vốn là do linh lực hóa thành, cứ thế mà ấn xuống thôi!
Hơn nữa mỗi lần cũng chẳng tiêu hao bao nhiêu linh lực, một bàn tay ấn xuống ít nhất cũng phải được bảy, tám tờ bùa.
Càng nghĩ Phượng Khê càng hào hứng.
Thế là nàng bắt đầu thử nghiệm ngay trong đại trướng.
Nàng nghĩ thì đơn giản, nhưng bắt tay vào làm mới thấy chẳng dễ dàng gì.
Không chỉ đốt hỏng một đống giấy phù, mà còn làm hỏng luôn hai cái khuôn mẫu.
May mà Nhan tướng quân chuẩn bị cho nàng mỗi loại khuôn tới mấy bản dự phòng, không thì rắc rối to.
Hôm nay người đứng gác ngoài đại trướng là Tịch Thiên Hồng và Ngụy Duệ.
Khi chia ca trực, Phượng Khê đều có tính toán riêng, nàng cố ý sắp xếp người của các thế lực khác nhau đi cùng nhau.
Một mặt là để họ cọ xát, mặt khác cũng là để họ giám sát lẫn nhau, tránh sinh lòng riêng làm hại nàng.
Tịch Thiên Hồng và Ngụy Duệ nghe thấy trong trướng vang lên tiếng lạch cạch, loảng xoảng, thỉnh thoảng còn có ánh lửa lóe lên.
Hai người nhìn nhau, vị Khâu thiên tướng này lại đang bày trò gì thế không biết?
Vì Phượng Khê đã dặn trước nên dù tò mò đến mấy họ cũng không dám xông vào.
Phượng Khê loay hoay suốt một buổi chiều, cuối cùng cũng dùng bàn tay nhỏ đóng thành công một tờ bùa cấp thấp.
Sau đó thì mọi việc trơn tru hơn nhiều!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi đã quen tay, nàng bắt đầu đóng những loại bùa khó hơn.
Lúc thuần thục hơn nữa, nàng phóng ra bàn tay thứ hai, hai tay cùng đóng một lúc.
Rồi đến bàn tay thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Cuối cùng, khắp đại trướng toàn là những bàn tay nhỏ bay lượn, dưới đất trải kín giấy phù.
Đám bàn tay nhỏ này không chỉ biết đóng dấu, mà còn có đứa chuyên trách đưa giấy, đứa thu gom bùa rồi nhét vào bao tải.
Phượng Khê chống nạnh!
Tự thấy mình ngầu lòi kinh khủng!
Nàng đây một mình chấp cả một dây chuyền sản xuất bùa chú!
Thử hỏi còn ai làm được như thế không?!
Chỉ có kẻ "biến thái" như ta mới nghĩ ra được mấy trò không dành cho người này thôi!
Ban đầu Phượng Khê định giấu nhóm Ngụy Duệ, nhưng nghĩ lại kiểu gì cũng không giấu nổi, nên nàng gọi thẳng Tịch Thiên Hồng và Ngụy Duệ vào trong.
Hai tên đấy suýt thì lòi cả con ngươi ra ngoài!
Hoa mắt sao?
Chắc chắn là nhìn nhầm rồi!
Mất một lúc lâu sau, hai người mới dám tin đây là sự thật.
Giờ đây, chẳng cần phải quỳ họ cũng đang ngước nhìn Phượng Khê rồi.
Nhón cả chân lên mà ngưỡng mộ.
Đây có còn là người không?!
Đây rõ ràng là... tên biến thái mà!
Phượng Khê lại chạy sang chỗ Nhan tướng quân khoe khoang một phen.
Lão tướng quân vì quá sốc mà lỡ tay bứt đứt mấy sợi râu!
Ngay sau đó, lão hạ lệnh cho nàng: trong bất kỳ tình huống nào cũng không được phép ra chiến trường!
Chưa hết, lão còn định điều động đội vệ binh riêng của mình sang cho Phượng Khê để bảo đảm an toàn cho nàng.
Phượng Khê phải đem hết bản lĩnh thuyết phục Tiêu Bách Đạo ra mới khiến Nhan tướng quân đổi ý.
Lão ngẫm lại cũng đúng, doanh Trọng Yếu lo hậu cần, dù có đ.á.n.h nhau thì họ cũng đứng ở tuyến sau cùng, chắc chẳng có nguy hiểm gì.
Cùng lắm thì vẫn đủ thời gian để chạy.
Nửa tháng sau, dưới sự lao động miệt mài ngày đêm của Phượng Khê, hàng trăm bao tải giấy phù mà Nhan tướng quân mang tới đều đã biến thành bùa chú.
Nhan tướng quân nằm mơ cũng không ngờ trong đời mình lại được thấy nhiều bùa chú đến thế.
Lão đem bùa chú phát xuống cho tướng sĩ.
Ưu tiên cho doanh Tiên Phong.
Đây cũng là đề xuất của Phượng Khê.
Doanh Tiên Phong nguy hiểm nhất, trang bị thêm nhiều bùa chú cũng là lẽ đương nhiên.
Về việc lũ Thiên Khuyết Minh có khả năng sống lại, Phượng Khê cũng đã có ý tưởng, nhưng vì thông tin về chúng đều là nghe kể lại, nên để cẩn trọng, nàng vẫn phải đợi ra chiến trường kiểm chứng mới tính tiếp được.