Đối với Trần thị Lý thị mà nói, Thẩm Hi Hòa trở về trồng trọt cũng là điều nên làm, nhưng đối với Chu thị mà nói, Thẩm Hi Hòa còn phải đọc sách, bà thiên vị tiểu nhi tử, công việc trong nhà ai cũng phải làm nhiều thêm một phần, thì cũng không cần để Thẩm Hi Hòa nữa.
Chu thị nói: “Tam Lang được nghỉ trở về phải đọc thêm sách.”
Cố Tiêu đem rổ vào phòng bếp, “Nương, đọc sách càng khiến người mệt mỏi, làm việc cũng phí khí lực, đọc sách mệt đầu óc, tướng công thật vất vả mới ở nhà nghỉ mấy ngày, phải bồi bổ cho tướng công mới được.”
Chu thị vừa nghe thấy lời này đã cảm thấy không đúng, bà nhìn chằm chằm vào cái rổ trên tay Cố Tiêu, “…… Con lại mua cái gì về! Không được giấu diếm!”
Cố Tiêu đem rổ để trên mặt đất, “Chỉ là mua một chút thịt, tướng công thật vất vả mới trở về một lần……”
Chu thị tức đến ngã ngửa, hận không thể kêu Ngọc Hoàng Đại Đế tới, Thẩm gia cũng không phải là gia đình đại phú đại quý gì, làm sao còn có thể mỗi ngày đều ăn thịt chứ!
Cố Tiêu hào phóng như vậy, cuộc sống sau này phải thế nào đây. Chỉ nghĩ cho Tam Lang được ăn ngon đọc sách, không bằng nên lo nghĩ cho tương lai sau này.
Chu thị nghĩ thầm, hôm nay dù thế nào cũng phải dạy dỗ Cố Tiêu một phen, phải sửa lại cái thói quen này.
“Con đứng lại đó, con thật đúng là muốn làm ta tức c.h.ế.t mà!” n.g.ự.c Chu thị phập phồng lên xuống, “Tiền này là gió lớn thổi tới sao? Con liền tiêu xài hoang phí như vậy!”
Cố Tiêu cúi thấp đầu, nắm lấy vạt áo, nghiễm nhiên một bộ dáng con dâu nhỏ bị bắt nạt.
Chu thị chỉ vừa mới nói hai câu thôi , nhưng nhìn thấy bộ dạng Cố Tiêu như vậy, giống như bà đã nói nặng lời với nó vậy.
Bộ dáng cụp mi rũ mắt này, làm Chu thị thấy không đành lòng.
Cố Tiêu là vì ai, còn không phải là vì Thẩm Hi Hòa sao, một tiểu cô nương một ngày đi mười mấy dặm đường đi huyện thành đưa cơm, còn phải nghĩ biện pháp kiếm tiền.
Quan trọng nhất chính là, mua thịt về người trong nhà chỉ ăn một ít, bà và Tam Lang ăn được nhiều nhất, đã ăn đồ của người khác thì cũng nên suy nghĩ cho nó, giọng Chu thị hòa hoãn chút, “Nương vừa rồi không phải đang mắng con……”
Cố Tiêu ngẩng đầu lên lại nhanh chóng cúi đầu xuống, “Con chỉ là muốn cho nương cùng tướng công được ăn ngon một chút……”
Chu thị nghẹn họng, thịt đã vào trong bụng của bà, vốn dĩ trong nhà cũng không trông cậy vào Cố Tiêu sẽ kiếm tiền, vất vả lắm mới kiếm được một chút đã đem đi mua thịt, đã làm tốt như vậy, còn bị nói.
Cố Tiêu có gì sai chứ, giữa trưa đưa cơm mua thịt, trở về còn phải nhận giáo huấn.
Chu thị ho khan một tiếng, “Nương lúc nãy có chút nặng lời, trước không nói chuyện này nữa, con ăn cơm trước đi, bánh nhân thịt ngày hôm qua còn dư lại một cái, nương giữ lại cho con.”
Cố Tiêu nói: “Con không ăn, để dành cho tướng công đi, nương, đây là sáu văn tiền, tích góp cho tướng công.”
Cố Tiêu đem tiền đưa cho Chu thị, sáu văn tiền bị nắm chặt một lúc lâu, Chu thị cầm trong tay vẫn còn hơi nóng, trong lòng bà căng chặt, “Ngươi đứa nhỏ này…… làm sao có thể không ăn cơm chứ, để lại cho Tam Lang làm cái gì, con ăn đi!”
Cố Tiêu đứng đó không nói lời nào, Chu thị đem tiền bỏ vào trong lòng ngực, sau đó đi phòng bếp lấy cơm cho Cố Tiêu, “Nhìn xem con gầy như vậy , không ăn sao được…… nương không nói con nữa, con lo nghĩ cho Tam Lang là chuyện tốt, Tam Lang có người vợ như con là phúc khí của hắn.”
“Thịt mua thì đã mua rồi, con muốn làm như thế nào thì làm như thế đó đi.” Chu thị tính tính, Cố Tiêu đã lén bỏ tiền vào túi hai lần, hôm nay lại cho sáu văn, mười văn tiền rồi.
Chu thị cố ý xụ mặt, “Lần này vừa lòng rồi chứ, chỉ biết quan tâm đến Tam Lang.”
Cố Tiêu cắn một ngụm bánh, “Nương, nấu xong rồi miếng đầu tiên đều sẽ đưa cho người ăn!”
Ngụ ý chính là cô càng quan tâm Chu thị nhiều hơn.
Chu thị nghe xong rất là hưởng thụ, Cố Tiêu tri kỷ hiếu thuận, trong lòng bà rõ ràng.
Cố Tiêu nói: “Nương, con có mua thịt cũng sẽ không quên tích góp tiền, người cũng đừng nói mãi con như vậy, con muốn cho nương được ăn ngon một chút, con về sau còn mua cho người nhiều đồ ăn ngon hơn nữa!”
Chu thị ngơ ngẩn mà gật đầu, bà vừa mới gả qua đây đều phải nhìn sắc mặt mẹ chồng mà sống, một văn tiền cũng không được giữ lại, vẫn là Thẩm lão gia tử lén mua đồ cho bà ăn.Sau này khi đã phân nhà, có hài tử rồi, bà quản tiền, Thẩm lão gia tử cũng không mua đồ ăn nữa.
Thẩm Đại Lang Thẩm Nhị Lang cũng sẽ lén mua riêng cho vợ cùng hài tử của mình, làm sao còn nhớ đến bà lão này chứ.
Tam Lang cũng mang điểm tâm trở về, nhưng chưa từng mang về cho Cố Tiêu qua.
Chu thị cẩn thận nghĩ lại, đúng thật là không có.
Chu thị cau mày, Tiểu Tiểu mỗi ngày đưa cơm cho hắn, còn mua thịt, tích góp tiền, Tam Lang cũng không biết đau lòng sao?
Chu thị trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, “Ai, con nha……”
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, về sau mua đồ về có lẽ Chu thị sẽ không nói gì nữa đi.
“Nương, chúng ta làm bánh ăn đi, hành lá trong vườn rau đã mọc lên rồi, ăn bánh rán hành.” Cố Tiêu mấy ngụm đã ăn xong cơm, “Nương, con có mua xương sườn giò heo cùng mỡ heo, con còn có thể làm mì sợi cho người ăn đó!”
Chu thị cười mắng một câu, “Chỉ biết ăn thôi.”
Bà còn chưa được ăn qua mấy lần xương sườn đâu, bánh rán hành ăn ngon không, Cố Tiêu phải làm mì sợi, hẳn là cũng không tệ.
Buổi chiều phải xuống đồng, nhưng mỡ heo không thể để lâu, chỉ có một cân, thắng mỡ cũng rất nhanh, một cân mỡ heo, liền được nửa bình gốm dầu.
Dư lại chính là tóp mỡ màu vàng óng ánh.
Tóp mỡ vẫn còn nóng, có cái bên trên còn sủi bọt khí, Cố Tiêu tìm Chu thị muốn xin một ít đường trắng, gắp một miếng tóp mỡ chấm với đường trắng, miếng thứ nhất liền đưa tới bên miệng Chu thị.
Chu thị có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn há miệng ăn, thật là vừa thơm vừa ngọt.
“Nương lại ăn thêm hai miếng nữa đi!”
“Ta không ăn nữa, chỉ có hài tử mới thích ăn mấy thứ này, con ăn nhanh lên đi, ăn xong còn phải xuống ruộng đó.” Chu thị lắc đầu đi ra khỏi phòng bếp, trong lòng cảm khái Cố Tiêu vẫn là có tính tình trẻ con.
Cố Tiêu ăn một miếng là đủ rồi, cô cũng không quên Thẩm Hi Hòa, “Vậy giữ lại cho tướng công.”
Chu thị thì ngóng trông Thẩm Hi Hòa nhanh trở về, còn Cố Tiêu chỉ mong hắn vĩnh viễn đừng trở về nữa, thời gian ba ngày, phải làm quạt rồi trồng trọt, cho dù cơm so với trước kia tốt hơn nhiều, Cố Tiêu vẫn rất gầy, mặt càng nhỏ thêm.
Cô bớt chút thời gian làm quạt, tổng cộng làm được hai cái, mai lan trúc cúc xem như đã đầy đủ, cô tranh thủ trước khi Thẩm Hi Hòa trở về đi một chuyến đến hiệu sách, đem cây quạt bán đi, kho bạc nhỏ của cô lại nhiều thêm nửa lượng bạc rồi.
Bảy lượng bạc 60 văn tiền, cô phải giấu kỹ, tuyệt đối không thể để Thẩm Hi Hòa thấy được.
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Tiêu bèn đào một cái hố ở dưới tràng kỷ, đem toàn bộ tiền vùi vào đó, sau đó lấy đất lấp lại, đè chặt.
Thẩm Hi Hòa sắp trở về, Lý thị Trần thị cũng vui vẻ, nhiều thêm một người thì sẽ nhiều thêm một trợ thủ, giữa trưa nấu cơm, Trần thị còn trêu chọc Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu à, hôm nay Tam Lang sẽ trở về đấy.”
Cố Tiêu cúi đầu cười, “Lần này tướng công có thể ở nhà nghỉ ba ngày, thật là tốt quá.”
Thẩm Hi Hòa trở về, cô còn có thể làm gì chứ, chẳng lẽ còn có thể đuổi người ra ngoài sao.
“Muội đang mong tướng công trở về đây,” Cố Tiêu nói lời trái lương tâm, “Muội chỉ hận tướng công không thể lập tức xuất hiện trước mặt muội.”
Thấy Trần thị không nói lời nào, Cố Tiêu chớp chớp mắt.
Trần thị bèn cười nói: “Tiểu Tiểu muội nhìn xem người ở ngoài cửa là ai?”
Cố Tiêu quay đầu lại, liền nhìn thấy Thẩm Hi Hòa phong trần mệt mỏi đứng ở cửa, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu câu rồi.