Thẩm Hi Hòa nhanh chóng thay xong quần áo, mở cửa ra, ngoài cửa đã không còn bóng dáng Cố Tiêu nữa, Thẩm Hi Hòa ở trong sân tìm không thấy người lại đi phòng bếp tìm, nhưng phòng bếp cũng không có.
Trần thị đang thu dọn chén đũa, Thẩm Hi Hòa hỏi: “Đại tẩu, Tiểu Tiểu đâu rồi?”
Trần thị nói: “Mới vừa đi ra ngoài, chắc là ra ngoài ruộng rồi.”
Đang giữa trưa, Thẩm lão gia tử còn đang ở trong phòng chưa ra ngoài,Thẩm Hi Hòa nói: “Đại tẩu, vậy ta ra ngoài ruộng trước đây.”
Đất nhà Thẩm gia ở sau thôn, mấy ngày nay đã trồng tổng cộng năm mẫu, hai ngày nay trời không mưa, cho nên phải đi gánh nước về tưới.
Sông cách ruộng một đoạn đường, gánh nước rất phí sức, Cố Tiêu đứng ở bờ sông, trong tay cầm một đống cỏ.
Thẩm Hi Hòa người này, đọc sách giỏi, chỉ là đầu óc không tốt, nên đến bờ sông rửa sạch sẽ đi, trong sách nói tính cách của Thẩm Hi Hòa giống với Chu thị, nhưng cô thật sự không nhìn ra.
Động tác trên tay Cố Tiêu cũng không dừng lại, đem cỏ đan thành một sợi dây cỏ, mùa này cỏ cứng hơn nhiều, dây cỏ đan ra cũng chắc chắn hơn nhiều.
Một đống dây cỏ từ từ biến thành lưới cá, trong lòng Cố Tiêu cũng không tức giận như vậy nữa, Thẩm Hi Hòa ở trong nhà của mình, còn cô chỉ là con dâu nuôi từ bé vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, còn không phải hắn nói cái gì chính là cái đó sao, phải tích góp nhiều thêm chút tiền, mới có thể rời đi sớm một chút.
Lưới cá không lớn lắm, Cố Tiêu thử quăng nó xuống sông, cô đã từng làm qua lưới cá, nhưng mà chưa đánh qua cá bao giờ, dưới sông nhiều cỏ, sau một lúc chờ đợi Cố Tiêu thử nhấc lưới lên, lưới cá nặng đến kinh người.
Cố Tiêu sức lực nhỏ, kéo lưới cũng vô cùng tốn sức, nhưng lại không nỡ bỏ tay ra, lỡ như bên trong tất cả đều là cá thì sao.
Cô đã rất lâu không được ăn cá rồi, nếu là cá lớn thì có thể hầm ăn, nếu là nhỏ thì xin Chu thị một ít dầu, chiên chắc là không được, nhưng rán sơ qua chắc là có thể.
Cố Tiêu dùng sức kéo mạnh lưới cá lên, Thẩm Hi Hòa cuối cùng cũng từ trong nhà tìm ra tới, hắn xa xa nhìn thấy Cố Tiêu đứng ở bờ sông, nửa người đã hướng xuống dưới, vội vàng hét lên, “Cố Tiêu!”
Cố Tiêu hoảng sợ, “Thẩm…… Tướng công, huynh mau tới đây, trong này có cái gì đó!”
Tim Thẩm Hi Hòa muốn nhảy ra khỏi lồng ngực,trước giáo huấn Cố Tiêu một trận, “Muội tới bờ sông làm cái gì, muội có biết sông này có bao nhiêu sâu có bao nhiêu lạnh không, bây giờ đang là giữa trưa, bên ngoài đến một người cũng không có, lỡ như rớt xuống, ai sẽ cứu được muội!”
Thẩm Hi Hòa mím môi, vòng qua tay Cố Tiêu, đem lưới kéo lên, lưới cá được kéo lên,bên trong có năm sáu con cá đang giãy dụa, còn lại đều là cỏ màu xanh lá.
Thực sự có cá nha, ánh mắt Cố Tiêu sáng lên, “Cá này cũng phải nặng đến hai ba cân đó!”
Thẩm Hi Hòa vẫn còn đang giận dỗi, trong lòng Cố Tiêu rất vui,nên không so đo cùng hắn, “Ai, muội chắc chắn sẽ không để lưới cá kéo muội xuống đâu, cùng lắm thì bỏ đi, tướng công, cá có thể cho huynh bổ thân thể, canh cá bổ nhất.”
Loại lời nói này Cố Tiêu đã nói qua rất nhiều lần, chuyện gì chỉ cần đem Thẩm Hi Hòa đặt ở phía trước, thì sẽ dễ làm hơn rất nhiều.
Cho nên nói vô cùng thuận miệng.
Sáu con cá, một con nặng hai ba cân, cá kho nấu canh làm cá viên, ăn thế nào mà không được!
Thẩm Hi Hòa nghẹn họng: “Muội ra đây là vì bắt cá cho ta…… bổ thân mình?”
Cố Tiêu chớp chớp mắt, dù sao Thẩm Hi Hòa cũng sẽ ăn, nói như vậy cũng không sai, “Đúng rồi, huynh đọc sách đầu óc mệt mỏi, đầu cá đều để cho huynh ăn.”
Ăn cái gì bổ cái gì, lấy hình bổ hình, bổ cái đầu óc thích suy nghĩ miên man này của Thẩm Hi Hòa.
“Vậy cũng không nên đi tới bờ sông.” Thẩm Hi Hòa nói: “Nước sông sâu, trước kia đã có người rơi xuống sông rồi.”
Cố Tiêu: “Đã biết đã biết, Tam ca,có muốn thả thêm lưới khác hay không?”
Cá đang nhảy loạn trong lưới, Thẩm Hi Hòa lại sợ lần sau Cố Tiêu sẽ tự mình tới, liền nói: “Lại thả thêm một lần liền trở về.”
Thẩm Hi Hòa chưa đánh lưới qua bao giờ, lần thả lưới này không bắt được gì ngoài cỏ.Thẩm Hi Hòa đem lưới thu hồi lại: “Trở về thôi.”
Cá dùng dây cỏ xuyên qua, Thẩm Hi Hòa một mình xách bốn con, Cố Tiêu xách theo hai con cá cùng lưới cá.
Con cá quẫy đuôi, làm cả người Thẩm Hi Hòa ướt nhẹp.
Cố Tiêu nhếch miệng, quẫy tốt lắm, để cho hắn thay quần áo thêm vài lần đi, có lẽ là ý cười trong mắt cô không thể nào che giấu được, Thẩm Hi Hòa thấy vậy bèn hỏi, “Vui như vậy sao?”
Cố Tiêu ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời, “Đúng a.”
Thẩm Hi Hòa cong khóe miệng, nhưng rất nhanh đã buông xuống, “Vậy cũng không được phép một mình ra bờ sông.”
Tật xấu của Thẩm Hi Hòa cũng thật nhiều, thay quần áo thì muốn cô đi ra ngoài, bờ sông thì không thể đi, sáu con cá này nhất định cho hắn ăn hết.
Cố Tiêu gật gật đầu, “Đã biết đã biết.”
Thẩm lão gia tử bọn họ còn chưa ra đồng, bây giờ ngoài trời đang nắng to, sợ sẽ phơi đến hoảng.
Chu thị nhìn ra bên ngoài, “Tam Lang cùng Tiểu Tiểu đi đâu vậy.”
Trần thị cũng không biết, “Tam Lang đi ra ngoài tìm Tiểu Tiểu, chắc là lát nữa sẽ về.”
Chu thị: “Trưa nắng như vậy cứ phải chạy ra bên ngoài.”
Chu thị đứng ở ngoài cửa đợi, cũng không phải chờ lâu, bà từ xa đã nhìn thấy Thẩm Hi Hòa và Cố Tiêu sóng vai cùng trở về, Thẩm Hi Hòa cao gầy, cao hơn một cái đầu so với Cố Tiêu, nhìn thật là xứng đôi.
Chu thị lại một lần nữa cảm thán bản thân mình chọn mối hôn sự này quả thực quá tốt, trong lòng bà nhộn nhạo một lát, bỗng nhiên phát hiện trong tay hai người họ đều cầm theo đồ vật.
Cả hai tay Cố Tiêu đều không rảnh, nên không thể vẫy tay để chào hỏi, liền hô một tiếng, “Nương!”
Chu thị tập trung nhìn vào, hảo gia hỏa, cá từ đâu ra, còn có những sáu con.
Chu thị đi ra ngoài nghênh đón, “Hai người các con đi đâu vậy, cái này……từ đâu tới!”
Cố Tiêu chạy chậm hai bước, giọng nói vô cùng kích động, “Nương, vớt được từ dưới sông, lần này tướng công sẽ ở nhà nghỉ ba ngày, có cái để bồi bổ rồi!”
Chu thị nói: “Bờ sông bên đó có thể đi loạn sao, nước rất sâu, năm ngoái còn có người c.h.ế.t đuối đấy!”
Cố Tiêu: “Nương, suỵt! Nhà chúng ta bắt được cá, không thể để cho người khác nghe thấy nha, con về sau tuyệt đối không đi nữa, nương đừng nói con nữa.”
Chu thị vừa giận vừa sợ, Cố Tiêu vì Thẩm Hi Hòa thật là cái gì đều làm được, “Tam Lang!”
Thẩm Hi Hòa đi ở phía sau, hắn nói: “Nương.”
Chu thị nói: “Đây đều là Tiểu Tiểu đặc biệt vì con mà bắt, con cũng không thể cô phụ tâm ý của Tiểu Tiểu được.”
Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu, gật đầu một cái, “Ân.”
Cố Tiêu sửng sốt một chút, tâm ý của cô?
Không nói đến có phải vì Thẩm Hi Hòa hay không, cho dù có, Thẩm Hi Hòa làm sao có thể nhớ đến cái tốt của cô chứ.
Cố Tiêu không để ý Thẩm Hi Hòa nghĩ như thế nào, cô mỉm cười, đến bên cạnh Chu thị, “Nương, cá này làm như thế nào nha?”
Chu thị rốt cuộc nở nụ cười, cá không cần tiền, hơn nữa có đến sáu con, phải ăn trong bao lâu đây, lần này cả nhà đều có thể được ăn ngon một bữa rồi.
Thẩm gia lúc ăn tết cũng có cá, ý nghĩa hàng năm đều dư thừa, coi đó là một điềm lành.
Chu thị làm cá đều là bỏ vào trong nồi hầm, canh cá hầm ra lại hầm thêm mấy ngày đồ ăn , một con cá có thể ăn nửa tháng.
Nhưng bây giờ Chu thị biết Cố Tiêu làm đồ ăn ăn ngon, xương sườn giò heo, còn có bánh rán hành, cho nên yên tâm mà giao cho Cố Tiêu, “Con cứ xem mà làm là được.”
Cá phải để buổi tối mới làm được, sáu con cá đều cho vào trong bể, Trần thị Lý thị nhìn mấy con cá này, đôi mắt đều sáng lên không ít, sáu con cá, cộng lại phải mười mấy cân, mình chắc cũng sẽ được ăn một miếng.