Tiểu cô tiểu thẩm cũng chỉ là cái xưng hô, nhưng Thẩm Hi Hòa lại cảm thấy quá mức chói tai.
Hắn cũng đã từng nghĩ , nếu ngày ấy Cố Tiêu không mở miệng trước, đối mặt với Trần Ninh Viễn, Thẩm Hi Hòa cũng sẽ nói —— đây là gia muội.
Cố Tiêu thích hắn như vậy, trong lòng chắc là rất ủy khuất khó chịu.
Giống như hắn bây giờ vậy, muốn nói Cố Tiêu không phải là muội muội cũng không biết nên mở miệng thế nào.
Đại oa nói: “Tiểu cô giữa trưa tới đây, quá vất vả rồi.”
Sắc mặt Thẩm Hi Hòa lạnh như băng, hắn mím môi, muốn làm cho biểu tình của mình nhu hòa chút.
Cố Tiêu nói: “Muội tới đây đưa chút đồ ăn, một lát liền đi.”
“Tiểu Tiểu.” Thẩm Hi Hòa kêu tên Cố Tiêu, “Ta có lời muốn nói với muội.”
Thẩm Hi Hòa nhìn vào mắt Cố Tiêu, nhưng lời nói lại là nói với Trần Ninh Viễn nói, “Ninh Viễn huynh,huynh nếu đã ăn xong thì đi về trước, đại oa, bánh cuốn đưa cho ta, cháu cũng trở về đi.”
Đại oa nghĩ, Cố Tiêu tới đây một chuyến, vừa nóng vừa mệt, nói không chừng bây giờ còn chưa có ăn cơm, hắn không thể cứ đi như vậy a.
Thẩm Đại Oa: “Cháu không vội, cháu sẽ chờ tiểu cô.”
Thẩm Hi Hòa: “……Được, vậy cháu chờ đi. Tiểu Tiểu, muội cùng ta lại đây.”
Thẩm Hi Hòa kéo Cố Tiêu tới góc tường dưới tàng cây, hắn không biết nên mở miệng như thế nào, đã thấy Cố Tiêu nhíu mày, nói: “Huynh không cần phải nói, hôm nay là bởi vì đại oa không có ở nhà, cho nên muội mới đến.”
Cố Tiêu biết Thẩm Hi Hòa không thích cô, thậm chí là chán ghét cô.
Thẩm Hi Hòa có tiền đồ sáng lạn, thầy bói tính căn bản không chính xác, dù không có cô, Thẩm Hi Hòa cũng sẽ phong hầu bái tướng.
Cố Tiêu nghĩ đến nữ chính, cô nhớ rõ đó là một vị tiểu thư quan gia, ôn nhu lương thiện. Trong sách miêu tả tuyến cảm tình quá ít, hai người bọn họ tôn trọng nhau như khách cử án tề mi.
Cô sẽ không thích Thẩm Hi Hòa, chờ bạc tích góp đủ rồi, liền lấy giấy bán thân về rồi rời khỏi nơi này.
Thẩm Hi Hòa hoảng loạn nói: “Ta không phải nói cái này! Muội có thể tới……”
Cố Tiêu có thể tới, Thẩm Hi Hòa rất là cao hứng.
Hắn sợ càng nói càng sai, chỉ ảo não nói: “Ta không có không muốn muội tới, kêu muội là muốn hỏi có muốn đem quầy bánh đặt trước cửa thư viện hay không.”
Cố Tiêu đúng là có quyết định này, Thẩm Hi Hòa thế nhưng lại có suy nghĩ giống như cô.
Thẩm Hi Hòa nói: “Giữa trưa học sinh đều đứng ở trước cửa thư viện ăn cơm, đưa cơm chiếm đa số, khoảng cách khá xa, cơm mang tới đây cơ hồ đã nguội lạnh. Có ba nhà bán đồ ăn, mì chay bánh hấp bánh nướng, ta cảm thấy bánh cuốn…… rất tốt.”
Thẩm Hi Hòa khụ một tiếng, “Nếu bày ở trước cửa thư viện, ta cũng có thể ra hỗ trợ.”
Thẩm Hi Hòa biết chép sách kiếm tiền ăn mặc lại rất cần kiệm.
Thẩm Hi Hòa lặp lại một lần, “Ta tan học sẽ tới hỗ trợ, Tiểu Tiểu……”
Thẩm Hi Hòa có chút không được tự nhiên, hắn chắp tay sau lưng, siết chặt ngón trỏ, trên tay lập tức hằn lên một vết trắng, “Được không?”
Cố Tiêu nói: “Huynh cứ an tâm đọc sách, việc kiếm tiền huynh không cần phải nhọc lòng.”
Thẩm Hi Hòa có thể nghĩ đến việc chia sẻ gánh nặng trong nhà thì đã rất tốt rồi, chứng tỏ Chu thị nuôi dạy ra một nhi tử tốt. Nếu sau này có thể, Cố Tiêu muốn nhận Chu thị làm mẫu thân, vậy Thẩm Hi Hòa chính là ca ca của cô rồi.
Cố Tiêu: “Tam ca, muội cũng có việc để kiếm tiền, quầy bánh một ngày có thể kiếm ba bốn mươi văn đấy, bạc để đi thi rất nhanh là có thể tích góp đủ rồi.”
Thẩm Hi Hòa trong lòng cảm xúc lẫn lộn, nhưng mà lời nói ra chỉ có một câu khô cằn, “Ta chỉ là muốn giúp một tay.”
Cố Tiêu nghĩ đến chuyện đọc sách của hắn, nghĩ đến hắn nhớ đến hắn, cho dù hắn nói lời không dễ nghe những lời không nên nói, Cố Tiêu cũng sẽ quên nó đi.
Thấy cửa vào thư viện càng ngày càng ít người, Cố Tiêu cũng phải đi rồi, “Bánh cuốn phải ăn lúc còn nóng, huynh nếu thiếu cái gì thì nói cho muội, bút mực nếu không còn muội sẽ đi mua.”
Thẩm Hi Hòa trong lòng không nỡ, “Phải đi rồi sao…… vậy muội, ngày mai còn tới không?”Cố Tiêu nói: “Ngày mai không phải nghỉ tắm gội sao?”
Thẩm Hi Hòa vỗ đầu một cái, “Đúng rồi! Ngày mai nghỉ tắm gội, ta sẽ trở về sớm một chút.”
Cố Tiêu gật đầu một cái, đi qua gọi đại oa: “Đi thôi.”
Đại oa đứng dưới tàng cây, “Tiểu cô, người với tiểu thúc nói chuyện xong rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa đi lên hai bước, hắn cũng không biết Cố Tiêu nói gì với đại oa , hắn chỉ biết nếu đại oa còn kêu tiểu thẩm, Trần Ninh Viễn sẽ biết Cố Tiêu không phải là muội muội hắn.
Cố Tiêu: “Nói xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Thẩm Hi Hòa nga một tiếng, “Vậy muội……đi đường cẩn thận.”
Cố Tiêu vẫn chưa ăn cơm, trước đi quầy hàng ăn một cái bánh cuốn, Lý thị làm việc nhanh nhẹn, bánh nướng bánh cuốn làm đâu ra đấy, Thẩm Nhị Lang thì ở một bên nhóm lửa thu tiền.
Cố Tiêu thấy không có chỗ nào cần cô phụ giúp,cho nên liền đi tới hiệu sách.
Trương chưởng quầy là người phóng khoáng, cái giá đưa ra cũng rất chân thực, nên Cố Tiêu muốn tiếp tục công việc kinh doanh này. Chỉ là không biết hiệu sách có thu ô giấy dầu hay không.
“Ô giấy dầu?” Trương chưởng quầy sửng sốt một lúc, “Ta quả thật chưa bán qua ô giấy dầu bao giờ.”
Trước đây chưa bán qua, không có nghĩa là sau này cũng không bán.
Trương chưởng quầy nói: “Cố cô nương còn biết làm ô?”
Làm ô cũng không đơn giản như làm quạt, mài cán quạt làm mặt quạt đều là những việc nhẹ nhàng, còn muốn xuất sắc thì phải xem kỹ thuật đôi tay, còn lại thì phải dựa vào sự khéo léo.
Cố Tiêu đều làm được rất tốt, điêu khắc dưới cán quạt, vẽ quạt cũng vậy.
Nhưng còn ô…… Trương chưởng quầy không hiểu, nhà hắn có ô giấy dầu, mặt ô màu vàng, cán ô bên trong rất tinh tế, có thể đóng mở.
Một cái ô bình thường nhất cũng phải 60 văn tiền, những nhà bình thường đúng thật là không có.
Cố Tiêu gật đầu, “Ngày thường ta cũng thích mày mò những thứ này, có thể làm ra được.”
Trương chưởng quầy nghĩ lại những cây quạt mà Cố Tiêu làm, hỏi: “Vậy ô có chỗ nào đặc biệt sao?”
Chỗ đặc biệt? Che mưa chắn gió tất nhiên là điều cơ bản nhất, muốn nói có chỗ nào đặc biệt đó chính là cơ chế tinh xảo, tay nghề thủ công hiện đại kết hợp với các kỹ năng cổ xưa, đóng mở độc nhất vô nhị.
Một điểm khác đó là đẹp, trong một chiếc ô có bảy mươi hai xương sườn, mỗi sườn đều rất dẻo dai và thông thấu, ô mở rộng ra hết cỡ đóng lại rất nhỏ, tuyệt đối không quá cồng kềnh.
Cán ô có điêu khắc, mặt ô rắn chắc chống mưa tốt, được tích hợp vẽ sông núi bằng mực.
Cố Tiêu nói: “Tất nhiên là nhìn rất đẹp.”
Chưởng quầy trong lòng ngứa ngáy, “Vậy……cô nương cứ làm ra trước, ta sẽ đưa đi Thịnh Kinh, sau khi bán sẽ thảo luận về giá cả.”
Trương chưởng quầy rất thưởng thức Cố Tiêu, một nữ tử, lại có tài khéo léo như vậy, kỹ năng vẽ tranh tuy không cao thâm gì, nhưng cái khó có được chính là linh khí, từng cành lá đều vẽ rất sống động.
“Nếu như cô nương cần dùng tiền gấp, thì có thể lấy trước từ chỗ của ta.” Trương chưởng quầy nhìn quần áo trên người Cố Tiêu, thì đã biết gia cảnh của cô thế nào, đi từ Quảng Ninh đến Thịnh Kinh, cũng mất một khoảng thời gian, nói không chừng cũng phải mất ít nhất một tháng.
Nếu chờ đến khi bán hết ô mới tính chuyện tiền nong, thực sự là có chút chậm.
Cố Tiêu có chút kinh ngạc, Trương chưởng quầy thế nhưng đồng ý làm như vậy.
Phải biết rằng bán quạt chính là trực tiếp đưa tiền, hai ba trăm văn một cây, nhiều thêm thì không được.
Cố Tiêu chân thành nói: “Cảm ơn.
Trương chưởng quầy mỉm cười, “Cô nương không cần nói cảm ơn, ta muốn bán ô giấy dầu cho các tiểu thư quý tộc , trong tay các nàng có rất nhiều bạc, ô là do cô nương làm, theo lý cô nương phải được nhiều thêm chút, Trương mỗ là người làm ăn, còn không để mình lỗ nữa là.”
Cố Tiêu vẫn rất cảm ơn Trương chưởng quầy, nếu là giá bán cao, có lẽ hai ba chiếc ô là có thể tích góp đủ bảy lượng bạc rồi.