Xuyên Thành Vợ Nuôi Từ Bé Của Nam Chính

Chương 3



Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu, rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi nơi khác , những lời đó đều đã đến bên miệng, nhưng làm thế nào cũng nói không nên lời.

Bạn cùng trường nhìn hai người, “Ân?”

Cố Tiêu trong lòng rõ ràng, Thẩm Hi Hòa không thích con dâu nuôi từ bé là cô đây, trong sách nói cô con dâu nuôi từ bé tính tình nhút nhát,một chữ bẻ đôi cũng không biết, chỉ có một khuôn mặt ưa nhìn, hơn nữa cử chỉ thô bỉ, ích kỷ, nữ chính lại huệ chất lan tâm, tâm địa thiện lương.

Nhưng Cố Tiêu là do Chu thị tốn năm lượng bạc mua về, cho dù Thẩm Hi Hòa không vui cũng không có biện pháp….

Thẩm Hi Hòa không muốn thừa nhận cô là con dâu nuôi từ bé, Cố Tiêu cũng không thừa nhận Thẩm Hi Hòa là đồng dưỡng phu đâu.

“Muội là muội muội của huynh ấy.”

Cố Tiêu dứt khoát lưu loát nói xong, sau đó cười nói: “Tam ca, thời gian không còn sớm, muội đi về trước.”

Thẩm Hi Hòa trong lòng thở phào nhẹ nhõm, người cũng thả lỏng hơn, Cố Tiêu nói là muội muội của hắn mọi chuyện mới ổn.

Hắn gật đầu một cái, nhưng Cố Tiêu đã quay đầu rời đi, bạn cùng trường khoác lấy bờ vai của hắn, cười nói: “Muội muội này của huynh sao lại không giống huynh tý nào vậy, nhìn hơi ngây ngô hồn nhiên.”

Thẩm Hi Hòa thần sắc lạnh lùng, xoay người trở về, “Không được nói bậy.”

————

Trở về vẫn là con đường cũ, Cố Tiêu đã ăn màn thầu nhưng lại cảm thấy bụng càng đói hơn, nghĩ tới Thẩm Hi Hòa, có thể ăn hai cái màn thầu một cái trứng gà, cô trước kia không cảm thấy trứng gà có gì ngon, nhưng bây giờ cả tâm trí đều nghĩ đến nó.

Trong nhà còn có cơm, nhưng trong nhà nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ không để lại cho cô, muốn ăn cơm phải đợi tới buổi tối. Cơm trưa đã như vậy, cơm tối chắc cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Cố Tiêu muốn kiếm tiền, kiếm được tiền mới có thể ăn no.

Bây giờ là giữa tháng ba, cỏ mọc chim bay, trên đường có hoa cỏ, có côn trùng kêu vang, Cố Tiêu ngồi xổm ở ven đường nhìn quanh, trên lá cây có mấy con dế màu xanh đang nhảy qua nhảy lại.

Cố Tiêu duỗi tay ngắt vài cọng cỏ xanh mướt, vừa đi vừa đan lồng dế, cô khéo tay, những cọng cỏ dường như đang nhảy múa trên tay cô.

Đầu tiên dệt một cái đáy hình tròn, sau đó đan lên từng lớp, lồng dệt có hình bầu dục, phía trên để lại một lỗ nhỏ, xuyên một sợi cỏ qua để thuận tiện cho người cầm theo, một đường trở về này, Cố Tiêu tổng cộng làm được hai cái.

Cô đói đến mức trước mắt biến thành màu đen, chỉ mong thời gian trôi nhanh một chút, đợi đến ngày mai đi đưa cơm cho Thẩm Hi Hòa, thuận tiện nhìn xem lồng dế này có thể bán đi hay không.

Cố Tiêu đem lồng dế giấu trong tây phòng, buổi chiều cô đi theo Chu thị giặt quần áo làm việc nhà, chờ đến buổi tối cũng chỉ được phân một chén cháo.

Cố Tiêu nhìn những người khác, cũng là cháo,nhưng đặc hơn chén của cô. Người khác đều không chê cháo ít, nên Cố Tiêu cũng không dám nói gì, sự việc trộm tiền vừa qua đi, cô phải cẩn thận làm việc.

Bát cháo không được mấy hạt gạo, ai cũng ăn không đủ no.

Chu thị nói: “Lương thực phải ăn tiết kiệm, qua mấy ngày nữa còn bận gieo trồng vụ xuân. Nhà lão đại đi rửa chén……” Bà lại nhìn Cố Tiêu, Cố Tiêu bề ngoài thật sự là rất được, mắt hạnh môi anh đào, khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.

Nghĩ đến buổi sáng Cố Tiêu bỏ vào túi hai văn tiền, Chu thị cảm thấy trong lòng được an ủi, “Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi, đừng lãng phí dầu thắp đèn.”

Trần thị cúi đầu thu thập chén đũa, Cố Tiêu rất mệt nên cũng không có ý kiến gì, cô đơn giản rửa mặt chải đầu một phen, liền nằm ở trên giường, đem lồng dế để ở bên gối, cả trong mơ cũng thấy bản thân đang bán lồng dế.

 

Sáng hôm sau vẫn ăn cháo, Chu thị quản phòng bếp, trong lòng bà có tính toán rõ ràng, Thẩm Hi Hòa còn phải đọc sách, ăn quá ít không được, Thẩm lão gia tử là chủ gia đình, Đại Lang Nhị Lang của Thẩm gia một người làm nghề mộc, một người làm ruộng, nếu ăn ít thì không có sức làm việc.

Cho nên nam nhân có thể ăn nhiều, nữ nhân thì ăn ít lại, đến lượt Cố Tiêu chỉ có một chén cháo nhỏ.

Hai bữa đều ăn cháo, Cố Tiêu mới hiểu được màn thầu trưa ngày hôm qua có bao nhiêu đáng quý, nguyên chủ muốn chạy cũng không lạ, chờ cô tích góp đủ bạc, cũng sẽ rời đi, đi càng xa càng tốt.

Làm việc không bao lâu liền bắt đầu chuẩn bị cơm trưa, cơm trưa của Thẩm gia mười năm như một, ăn đều ăn không đủ no,làm sao sẽ thay đổi món ăn đa dạng chứ.

Cơm của Thẩm Hi Hòa giống ngày hôm qua, hai cái màn thầu cùng một đĩa đồ ăn, còn có một quả trứng gà nóng hầm hập.

Mà màn thầu cho Cố Tiêu cũng đặt ở trong rổ.

Cố Tiêu đem theo lồng dế, đi bộ đến thị trấn dưới ánh nắng mặt trời,bây giờ tuy rằng không nóng lắm, nhưng ở bên ngoài lâu như vậy cũng bị phơi đến hoảng, Cố Tiêu đi rất nhanh, ở trên đường còn bắt được hai con dế,bèn bỏ mỗi con vào mỗi chiếc lồng.

Cô chờ Thẩm Hi Hòa tới lấy cơm, trong lòng cân nhắc nên bán lồng này cho ai.

Thư viện có học sinh nghèo, cũng có người có gia cảnh giàu có, bảy tám tuổi là độ tuổi yêu thích chơi những thứ này.

Cố Tiêu chỉ mong Thẩm Hi Hòa ra nhanh một chút, ăn xong mình còn phải đi làm chính sự.

Cô đứng ở cửa thư viện, đợi trong chốc lát mới thấy Thẩm Hi Hòa đi ra, Cố Tiêu đem rổ đưa qua, “Tam ca, huynh tranh thủ ăn lúc nóng.”

Cố Tiêu trong lòng nhớ thương việc bán lồng, cho nên đi tương đối nhanh, cơm bên trong vẫn còn nóng, Thẩm Hi Hòa nhất thời không biết nói cái gì, hắn tiếp nhận cơm, cúi đầu không nói gì.

Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa ăn, màn thầu lớn cỡ hai nắm tay, một cái trứng gà, Thẩm Hi Hòa rất nhanh đã ăn xong.

Thiếu niên mười lăm tuổi, đúng là tuổi có thể ăn nhất, nhưng thân hình Thẩm Hi Hòa vẫn rất mảnh khảnh. Cố Tiêu chống cằm nói: “Chờ muội kiếm được tiền,sẽ mua đồ ăn ngon cho huynh.”

Thẩm Hi Hòa là nam chính, lấy lòng nam chính cũng không có hại gì, sau này Thẩm Hi Hòa làm quan, khẳng định sẽ không thiếu chút tiền này của cô.

Thẩm Hi Hòa ăn xong, đem cái đĩa thả vào trong rổ, “Nói mẫu thân không cần quá vất vả, ta ngày thường chép sách cũng có thể kiếm tiền.”

Đối với những gì Cố Tiêu nói, hắn cũng không để ở trong lòng.

Cố Tiêu đáp ứng, đem rổ thu dọn, “Muội biết, Tam ca huynh đi về trước đi.”

Thẩm Hi Hòa gật gật đầu.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com