Xuyên Thành Vợ Nuôi Từ Bé Của Nam Chính

Chương 7



Đói bụng đã ba ngày nay, Cố Tiêu thật sự rất thèm thịt, đúng là cô đã ăn bánh nướng nhân thịt, nhưng một chút cũng không đã thèm, vẫn là thịt kho tàu ăn ngon hơn.

Đem màn thầu bẻ ra, sau đó đem thịt bỏ vào trong, lại kẹp hai đũa cải trắng, Cố Tiêu ăn bánh kẹp thịt, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Chu thị trước đó đã ăn thịt, nhìn Cố Tiêu chỗ nào cũng cảm thấy vừa lòng, bà nói: “Cho con thì con ăn đi, đây là quy tắc trong nhà.”

Chu thị nói xong, lại nhìn Lý thị Trần thị, Trần thị được hai miếng thịt, cho dù chính mình không ăn một miếng cũng nguyện ý, nhưng Lý thị vẫn luôn nhìn Cố Tiêu, trên mặt hiện ra vài phần không phục, làm sao Chu thị có thể không biết trong lòng nàng ta đang nghĩ gì.

Thẩm lão gia tử từ trước đến nay mặc kệ những việc này, một miếng thịt một ngụm nuốt xuống đã không còn, thực sự ăn rất ngon, nếu mà có thêm rượu càng tốt, “Ăn ngon.”

Thẩm Hi Hòa cúi đầu cắn một ngụm, vị thịt thơm nồng, hắn chỉ thấy mấy người cùng trường ăn qua, một khối vương vức, cùng miếng thịt này không khác biệt lắm.

Hắn từng nghĩ chỉ cần thi đậu công danh, về sau có thể ăn thịt, lại không nghĩ tới lần đầu tiên được ăn lại nhờ vào Cố Tiêu.

Mặc kệ Thẩm Hi Hòa nghĩ như thế nào, Cố Tiêu xem như được ăn bữa cơm no nhất từ khi tới đây, ngay cả màn thầu trưa hôm nay cũng lớn hơn so với ngày thường, cơm nước xong, Lý thị trở về phòng, Cố Tiêu đi giúp Trần thị rửa chén.

Giữa tháng ba, nước giếng vẫn lạnh đến thấu xương, Trần thị rửa qua một lần, để Cố Tiêu rửa lại lần thứ hai, người Thẩm gia đều về phòng ngủ trưa, Trần thị thấy bên cạnh không có người khác, bèn đè thấp thanh âm nói: “Tiểu Tiểu, muội lấy tiền từ đâu mà mua thịt?”

Cố Tiêu ngẩng đầu lên, hất nước trên tay xuống, cũng không phải chỉ có mình cô biết đan lồng dế, hơn nữa cô cũng nói cho Chu thị nghe rồi, nói cho Trần thị biết cũng không sao, “Muội lấy cỏ đan thành lồng dế đem bán.”

Trần thị ngượng ngùng cười, “Tẩu hỏi cái này cũng không có ý gì khác……”

Trần thị thành khẩn nói: “Mùa thu sang năm Tam Lang phải đi tỉnh thành tham gia khảo thí, phải đi mấy ngàn dặm đường, đi lại cũng mất hơn mười ngày, người làm tẩu tử như ta cũng muốn biểu lộ chút tâm ý.”

Cố Tiêu nghe lời Trần thị nói có loại cảm giác rất quen thuộc.

Hai nhi tử của Trần thị, trưởng tử mười sáu tuổi, cũng nên nghị hôn rồi, nhưng không có tiền thì cưới vợ như thế nào, cô hiểu, cô hiểu mà.

Cố Tiêu nghĩ nghĩ,nói với giọng điệu của cô dâu nhỏ: “Vậy muội đây thay mặt tướng công cảm ơn tẩu.”

Trần thị vui mừng ra mặt, “Vậy Tiểu Tiểu muội có thể dạy cho tẩu không, như vậy có thể bán được nhiều một chút, có thể tích góp nhiều chút cho Tam Lang.”

Trần thị nghĩ thầm, lão đại sang năm phải thành thân, khuê nữ đã mười ba, cũng nên chuẩn bị của hồi môn rồi, kiếm chút bạc, cô cũng sẽ nộp lên phần ít giữ lại phần nhiều, mẹ chồng cũng sẽ không nói gì.

Nam nhân nhà cô làm nghề mộc,tiền kiếm được phải giao nộp lên toàn bộ, bây giờ vẫn chưa phân gia, mặc dù nói đón dâu sẽ lấy tiền chung của nhà ra, nhưng Trần thị vẫn muốn bí mật trợ cấp thêm nhiều chút.

Sự tình đã quyết định như vậy, Trần thị vì để tạ ơn Cố Tiêu đã hỗ trợ, nên chén bát cũng không để cho cô rửa, buổi chiều người Thẩm gia xuống ruộng, Trần thị nhanh nhẹn đem quần áo giặt sạch, sau đó đi nhổ cỏ chờ Cố Tiêu dạy nàng ta đan lồng.

Đan lồng dế không khó, cái khó chính là phải kiên nhẫn và tỉ mỉ, một bên đan, một bên điều chỉnh hình dáng, còn phải đem cỏ ở đầu và đuôi dư ra giấu đi.

Cố Tiêu làm mẫu cho Trần thị, “Thật ra cũng tương tự như đan giỏ tre, đan từng lớp từng lớp lên trên là được.”

Trần thị nhìn Cố Tiêu đan, trong lòng còn cảm thấy rất dễ dàng, chẳng qua lúc sau tự mình đan thì lại khác, chân tay nàng ta vụng về, đến cả phần đáy lồng cũng đan không được.

Thật vất vả đan xong phần đế, kết quả bên này to bên kia nhỏ, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Trần thị nhìn cái của mình lại nhìn cái của Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu…… tại sao lại không giống nhau a.”

Cố Tiêu thời điểm lần đầu tiên đan cũng đan tốt hơn so với nàng ta, cô an ủi nói: “…… Chuyện này, lần đầu tiên đều như vậy, quen tay thì sẽ ổn thôi.”

Trần thị thở dài, không biết phải đợi đến năm nào tháng nào mới quen tay đây a.

Cố Tiêu đem lồng dế bỏ vào trong rổ, “Đại tẩu, kiếm tiền không phải chỉ có mỗi cách đan lồng dế này, làm gì mà không kiếm được tiền chứ.”

Trần thị không biết chữ, sau khi gả đến Thẩm gia thì sinh con dưỡng cái, đi theo Chu thị lo liệu việc nhà, trồng trọt giặt quần áo, may vá quần áo, cũng thử thêu qua khăn tay, nhưng lại thêu không tốt, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Trần thị thở ngắn than dài, “Kiếm tiền nào có dễ dàng như vậy.”

Thẩm Đại Lang đóng một chiếc tủ cũng chỉ kiếm được vài chục đồng tiền thôi.

Cố Tiêu nhớ tới ngày ấy nhìn thấy tiểu công tử áo lam, “Tẩu có thể thắt dây đeo nha.”Luận khéo tay, Trần thị so ra kém hơn cô, cũng không so nổi với nghề mộc của Thẩm Đại Lang, thắt dây đeo không khó, khẳng định có thể làm được.

Lông mày Trần thị nhíu lại một chỗ, “Thắt dây đeo?”

Cố Tiêu gật gật đầu, “Chính là đe m sợi dây thắt thành nút kết, có đồng tâm kết, thảo hoa kết, cát tường kết……có thể treo ở trên quạt xếp, nhìn rất đẹp mắt.”

Nhà Thẩm gia chỉ có một cái quạt hương bồ, Trần thị nghi ngờ: “Cái này có thể bán được không?”

Cố Tiêu nói: “Nếu không làm thì khẳng định bán không được, dù sao cũng phải thử xem sao mới biết được.”

Trần thị khẽ cắn môi, “Vậy muội chỉ cho tẩu đi!”

Thắt dây đeo đơn giản hơn so với đan lồng dế, lúc bắt đầu học Trần thị dùng một sợi dây dù, sợi dây này dày hơn sợi chỉ một chút, trừ bỏ nhan sắc khó coi, nhưng làm ra một sợi dây đeo cũng đẹp không kém.

“Nhìn cũng khá đẹp mắt,” Trần thị cười nói: “Khẳng định có thể bán được. Tiểu Tiểu a, tẩu thật là không biết nên cảm ơn muội như thế nào.”

Cố Tiêu xua tay, “Đều là người một nhà, nếu tẩu thật sự muốn cảm tạ muội, vậy có thể giúp muội việc nhỏ này hay không …… đại ca làm nghề mộc nếu có gỗ thừa có thể cho muội hay không? Còn có nếu có đao khắc không dùng nữa, có thể cho muội dùng hay không.”

Trần thị nói: “Chuyện này có gì mà không được, những mảnh gỗ vụn đó cũng vô dụng, giữ lại cũng chỉ làm củi đốt mà thôi.”

Trần thị đem gỗ thừa lấy lại đây, đều là những mảnh gỗ nhỏ, những thứ này vẫn là lấy ra từ phòng chứa củi.

“Đao có chút rỉ sắt, Tiểu Tiểu muội dùng tạm vậy.”

Cố Tiêu ngọt ngào cười, “Cảm ơn tẩu tẩu.”

Trần thị nói: “Người một nhà nói cái gì cảm tạ với không cảm tạ, chúng ta đều không phải là vì Tam Lang sao.”

Vì Thẩm Hi Hòa?

Cố Tiêu thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân, không thể quên đi ý định ban đầu của mình, “Đúng vậy! Tất cả đều là vì tướng công, chỉ cần tướng công có thể tiếp tục đọc sách thi đậu công danh, muốn muội làm gì muội đều nguyện ý!”

Trần thị nói: “Muội đúng là một lòng một dạ đều ở trên người Tam Lang rồi.”

Cố Tiêu ngượng ngùng cười.

Cửa Thẩm gia vang lên tiếng mở cửa.

Mặt trời sắp lặn.

Hai người bận việc một buổi trưa, tháng ba ngày ngắn, trời rất nhanh đã tối sầm, mọi người Thẩm gia đã từ dưới đồng trở về. Trong nhà tổng cộng có mười một mẫu đất, lại qua mấy ngày thì có thể làm xong rồi.

Thẩm Hi Hòa vác cuốc, mặc một thân áo ngắn bằng vải thô, tay áo xắn lên cao, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi.

Thẩm lão gia tử khụ một tiếng, Thẩm Đại Lang Thẩm Nhị Lang không hẹn mà cùng nhìn về phía Thẩm Hi Hòa, trong ánh mắt đều là ý trêu ghẹo .

Thẩm Hi Hòa hơi siết chặt tay, cau mày đi về phía Cố Tiêu, nói với cô: “Muội vào đây với ta.”

Cố Tiêu trên mặt nóng như lửa đốt, cô làm sao biết sẽ bị nhiều người như vậy nghe thấy, đây còn không phải là trường hợp bất đắc dĩ sao, Trần thị đã nói như vậy cô có thể không đáp lời sao.

Cố Tiêu đi theo Thẩm Hi Hòa vào nhà, Thẩm Hi Hòa liền đem cửa phòng đóng lại.

Bên ngoài trời đã tối, trong phòng càng tối hơn, Thẩm Hi Hòa chắp tay sau lưng, nói: “Lời muội vừa nói là như thế nào?”

Cố Tiêu bất chấp tất cả, “Lời nói trong lòng muội a.”

Cô có thể nói cái gì, trường hợp bất đắc dĩ, tất nhiên là lời nói dối thiệc chí, thật cho rằng đó là lời nói đáy lòng của cô sao.

Thẩm Hi Hòa có chút tức giận, đúng hơn là không còn lời nào để nói, nửa ngày sau hắn mới nói: “…… Muội không biết xấu hổ sao?”

Vì để cho hắn đọc sách, làm cái gì cũng nguyện ý sao?

Thẩm Hi Hòa kiên quyết nói: “Phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, lời nói thế này, muội về sau không được nói nữa, có nghe thấy không?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com