Thẩm Hi Hòa không hề để ý đến Cố Tiêu nữa, hắn cầm đèn dầu đi đến mép giường, muốn cởi thắt lưng xuống.
Đêm khuya tĩnh lặng, tay Thẩm Hi Hòa đặt trên đai lưng, hắn xụ mặt nói: “Cố Tiêu, muội không đi ngủ, xem ta làm cái gì.”
Cố Tiêu chỉ liếc nhìn giường thêm lần nữa, điều này cũng không được sao, “…… Ban đêm trời lạnh, huynh nhớ đắp chăn cẩn thận, thân thể là quan trọng nhất.”
Nói xong, Cố Tiêu đã đi tới tràng kỷ nhỏ, tràng kỷ hẹp đến đáng thương, chỉ vừa đủ cho cô ngủ.
Không chỉ có như thế, trên giường cả một cái gối đầu cũng không có, Cố Tiêu nằm ở phía trên, muốn xoay người cũng rất khó khăn, còn không phải chỉ là một chiếc giường sao, ai mà không thể ngủ chứ, dù sao ngày mai Thẩm Hi Hòa phải đi rồi, cô ngày mai là có thể dọn trở về.
Thẩm Hi Hòa 5 ngày về nhà một lần, nhưng nếu có thể mười ngày một lần, mười lăm ngày một lần, thậm chí một tháng mới về một lần thì càng tốt.
Thẩm Hi Hòa thổi đèn, cởi áo choàng trong bóng tối, hắn nằm ở trên giường, trong đầu vẫn là lời nói của Cố Tiêu, ban đêm trời lạnh……
Quan tâm hắn như vậy sao?
Tràng kỷ bên kia không còn động tĩnh gĩ, Thẩm Hi Hòa cho rằng nếu hắn chán ghét Cố Tiêu, mỗi lần trở về sẽ không thể ngủ ngon, lần này chắc hẳn cũng như vậy, kết quả, hắn cả đêm ngủ rất yên bình.
Ngủ tới giờ Dần thì Thẩm Hi Hòa dậy, Cố Tiêu mơ mơ màng màng nghe thấy thanh âm mặc quần áo.
Không có gối đầu cũng không dám động đậy, cô một đêm này ngủ đến eo đau lưng mỏi, trời còn chưa sáng, nhưng Cố Tiêu thật muốn lập tức tiễn Thẩm Hi Hòa đi, không, cô phải tận mắt nhìn thấy Thẩm Hi Hòa rời đi mới được.
Cố Tiêu ngồi dậy, “Huynh giờ này phải đi rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, hắn 5 ngày nữa sẽ trở về, huống hồ, Cố Tiêu mỗi ngày đều đi đưa cơm, không cần lưu luyến không rời như vậy.
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, tự mình đưa Thẩm Hi Hòa ra cửa, “Trời tối, huynh đi đường cẩn thận một chút nha.”
Thẩm Hi Hòa không để ý đến cô, thuận tay đóng cửa lại.
Chu thị từ sáng sớm đã dậy nấu cơm cho Thẩm Hi Hòa, trong nhà cũng không có gì để mang theo, trong túi là bộ quần áo đã sửa xong của Thẩm Hi Hòa.
Có thể đưa con mình đi thư viện đọc sách phần lớn đều là gia đình có chút của cải, tốt hơn một chút có thể mặc áo tơ lụa, tệ hơn chút cũng mặc áo bông, người mà trên quần áo đầy mụn vá, chắc chỉ có một mình Thẩm Hi Hòa.
Chu thị nói: “Quần áo đều đã sửa tốt, giữa trưa vẫn là Tiểu Tiểu đi đưa cơm cho con.”
Thẩm Hi Hòa ừ một tiếng, đợt này bận xong qua đến tháng tư thì không cần Cố Tiêu đi nữa.
Cố Tiêu ở tây phòng nghe động tĩnh của Thẩm Hi Hòa, một lát sau thấy hắn đã đi rồi, cô cũng ngủ không được nên dậy đan thêm một cái lồng dế.
Mấy tấm gỗ cô để ở dưới gầm bàn, trong đó dài có vuông cũng có, nếu muốn làm cán quạt thì phải mài thành từng miếng mỏng.
Cố Tiêu ở trong phòng làm trong chốc lát, đợi đến giờ Mẹo người trong nhà đều thức dậy, liền đi hỗ trợ nhóm lửa nấu cơm.
Hôm nay là Lý thị làm cơm sáng, Lý thị ngồi ở ghế con trong bếp nhóm lửa, nàng ta cúi đầu, hai mắt có chút sưng đỏ, giống như vừa khóc xong.
Lý thị đã khóc cả đêm qua, nàng ta oán Chu thị bất công, cũng oán bụng mình không biết cố gắng, tối hôm qua nhị nha nhỏ giọng nói với nàng ta, thịt ăn thật sự rất ngon nha, nghĩ nữ nhi lớn lên chưa ăn được mấy lần thịt, lòng Lý thị đau giống như bị kim châm.
Cháo đang nấu trong nồi sủi bọt, Lý thị bị khói xông lên làm con mắt nhói đau, nàng ta khẽ cắn môi, nghĩ mình cũng nên tiết kiệm một ít tiền.
Thẩm Nhị Lang chỉ biết ngủ, cả ngày chỉ chăm lo cho hoa màu, lấy đâu ra tiền tiết kiệm, nhị phòng còn không bằng đại phòng. Nàng ta đang mang thai, dù cho nàng ta không ăn, hài tử trong bụng cũng phải ăn.
Lý thị nhìn Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu, nhị tẩu muốn cầu xin muội một chuyện……”Cố Tiêu sửng sốt, “Cái gì mà cầu với không cầu…… Nhị tẩu……” Cô nhìn Lý thị, hỏi một câu, “Tẩu có phải cũng nghĩ đến kỳ thi mùa thu sang năm của tướng công, sợ bạc đi thi không đủ, cho nên cũng muốn góp một chút tâm ý hay không?”
Lý thị ngây ngẩn cả người, nàng ta tuy rằng là người nói chuyện thẳng thắn, nhưng cũng không ngốc, “Đúng vậy, Tiểu Tiểu muội nói rất đúng ,nên kiếm thêm nhiều chút bạc cho Tam Lang. Nhị tẩu ngày thường có thêu một ít khăn tay, Tiểu Tiểu nếu đi vào thành, có thể giúp tẩu bán đi không?”
Tất cả đều phải căng da mắt thêu từng đường kim mũi chỉ, nhị nha thêu cả ngày, trên tay cũng bị đ.â.m ra vài lỗ kim, nên Lý thị không có khả năng giao toàn bộ cho Chu thị.
Đây chỉ là chuyện thuận đường nên Cố Tiêu nguyện ý hỗ trợ, cô sau này sẽ rời đi, nhưng bây giờ vẫn còn ở Thẩm gia, nên vẫn muốn có mối quan hệ tốt với người trong nhà.
“Vậy muội sẽ thử xem sao.” Cố Tiêu vừa khấy cháo vừa nói: “Vậy chỗ của nương……”
Lý thị nói: “Nương làm chủ trong nhà, phần lớn khẳng định phải giao nộp lên, nhưng chỉ cần Tam Lang có thể thi đậu, tẩu làm cái gì cũng đều nguyện ý.”
Cố Tiêu sờ sờ mặt, lời nói thổ lộ của cô ngày hôm qua bọn họ đều nghe thấy hết rồi.
Sau khi ăn sáng, người Thẩm gia tiếp tục xuống ruộng làm việc, Lý thị mang theo mấy hài tử cùng dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, rồi sau đó chuẩn bị nấu cơm trưa.
Nhị nha lớn lên mặt mày thanh tú, ngoan ngoãn làm việc bên cạnh Lý thị, sau khi nấu xong cơm trưa, Lý thị đem khăn đã thêu xong đưa cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu xách theo cơm lên đường, cảnh xuân tươi đẹp, trên đường có những bông hoa dại đủ loại màu sắc, tâm tình cô rất tốt, đi bộ một quãng đường dài cũng không cảm thấy khó đi như vậy nữa.
Khi đến thư viện thời gian vẫn còn sớm, Cố Tiêu bán được hai cái lồng dế, sau đó cũng không bán thêm được cái nào nữa, cô nhìn quanh cổng thư viện, phát hiện có người cũng đang bán lồng dế, một cái hai văn tiền.
Cố Tiêu thở dài, làm ăn buôn bán chính là như vậy, nghe thấy một chút tiếng gió nào người khác cũng sẽ bắt chước làm theo, may mà cô đã quyết định làm quạt để bán.
Thời gian vừa tới, đã thấy Thẩm Hi Hòa từ thư viện đi ra, hắn thấy Cố Tiêu hậm hực liềm nhíu nhíu mày, nhưng cũng không hỏi gì nhiều.
Cơm nước xong, Cố Tiêu liền thu dọn chén đũa, “Tam ca huynh cố gắng đọc sách, muội về trước đây.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Ừ, muội trở về đi.” Cố Tiêu có vui vẻ hay không,thì có quan hệ gì với hắn chứ.
Cố Tiêu: “Vậy muội đi đây.”
Cố Tiêu dạo quanh cổng thư viện vài vòng, thật vất vả mới bán được số lồng dế trong tay, nếu hôm nay không bán được, có lẽ ngày mai sẽ không bán được một cái nào rồi.
Cố Tiêu đi đến tiệm vải ở huyện thành, muốn hỏi xem tiểu nhị có thu mua khăn hay không.
Những chiếc khăn thêu tốt sẽ được tiệm vải thu mua, một văn tiền một cái, bán xong khăn, Cố Tiêu ở tiệm vải chọn được một bao vải vụn, tốn hết năm văn tiền, bán được bốn cái lồng dế, đến cả bánh nướng nhân thịt cô cũng không nỡ mua, xoay người liền đi vào hiệu sách.
Hiệu sách ngoài bán sách, còn bán giấy, bút mực và thuốc màu.
Cố Tiêu còn thừa mười hai văn tiền, một chiếc bút lông thỏ mười văn tiền, một thỏi mực thông thường mười lăm văn một thỏi, thuốc màu còn đắt hơn nhiều, phải hai mươi văn.
Tiểu nhị ở quầy hỏi Cố Tiêu muốn mua gì, Cố Tiêu nhìn một vòng, “Ta muốn mua một tập giấy.”
Tiểu nhị lấy ra 25 tờ cho cô, “Tổng cộng mười văn tiền.”
Cố Tiêu đau đớn rút tiền ra, cầm tờ giấy trở lại nhà Thẩm gia.
Về đến Thẩm gia, đầu tiên Cố Tiêu đưa cho Lý thị mười văn tiền, sau đó liền chui vào phòng, Lý thị vì cảm kích Cố Tiêu giúp đỡ mình bán khăn, cho nên mọi việc trong nhà đều ôm hết vào người, để Cố Tiêu an tâm ở trong phòng đợi nàng ta.
Cố Tiêu phải làm quạt xếp, đầu tiên giấy làm quạt phải cứng, dùng nước dính năm tờ giấy lại với nhau mới đủ dùng, sau đó đem giấy đi phơi, Cố Tiêu đem cái sọt lấy lại đây để làm cán quạt.
Cán quạt dùng tre để làm là tốt nhất, nhưng vì không có tre, nên Cố Tiêu chỉ có thể dùng gỗ, một cây vuốt mỏng, trên rộng dưới hẹp, mười lăm cây cán quạt, hai bên phải làm rộng và dày hơn.
Đao khắc đã bị rỉ sét, nên không dễ dùng tý nào, cũng may Cố Tiêu đã làm quen việc này, nên với cô cũng không khó khăn gì, bên dưới cán quạt khoan một lỗ tròn, sau đó lại dùng đầu vải vụn để chà nhám và đánh bóng.