Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 21



''Đúng rồi, vết thương của em thế nào rồi?''

Thẩm Ấu Dao sờ sờ mặt nói: ''Chỉ là mặt vẫn còn hơi bầm, hai ngày này chịu khó uống thuốc, ngày kia đến đoàn phim hẳn là cũng không còn vấn đề gì nữa.''

Đỗ Trạch Thần nghi ngờ là cô cố tình chọc tức anh: “Ai hỏi tới mặt em?''

''Cơ thể vẫn ổn chẳng có vấn đề gì cả.'' Cô nói như thể sợ anh không tin, còn thuận thế tung ra vài quyền.

Đỗ Trạch Thần chống nạng nhìn cô đang nhảy nhót thoải mái phía trước, mặt không biểu tình nói: ''Em đây là đang ra vẻ đó hả?''

Thẩm Ấu Dao lập tức đứng yên.

Trong trường hợp sau khi cô đi rồi chính mình lại không kiên trì được, Đỗ Trạch Thần nảy ra một ý tưởng…

Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn Đỗ Trạch Thần đang loay hoay với cái máy quay phim: ''Muốn làm gì?''

Đỗ Trạch Thần đưa ống kính nhắm chuẩn về phía cô: ''Nào, nói gì đó động viên tôi đi, em đi rồi tôi sẽ xem cái này.''

Thẩm Ấu Dao dở khóc dở cười nói: ''Đến nỗi này sao?''

''Đến nỗi này đấy, làm sao mà không đến nỗi này được.'' Đỗ Trạch Thần thúc giục: ''Phải có người cổ vũ, bằng không thì không kiên trì được.''

Thẩm Ấu Dao nhìn ống kính hồi lâu, rầu rĩ nói: “Tôi nói không được.''

Cô là đang nói sự thật, nhưng đầu mày hơi chau lại, mắt nhắm nghiền vừa lộ vẻ bất lực lại vừa rầu rĩ, thế mà lại khiến cho Đỗ Trạch Thần nhìn ra ý tứ nũng nịu. Trái tim tuy hơi loạn nhịp, nhưng anh vẫn duy trì được sự nghiêm túc nói: ''Cứ coi như là đang diễn đi, đối mặt trước ống kính em cũng như thế này sao?''

Nghe đến đây Thẩm Ấu Dao nghiêm túc trở lại, lập tức ngồi ngay ngắn, hắng giọng nhìn vào ống kính, hiển nhiên muốn coi đây là công việc.

''Đỗ Trạch Thần, cố lên!'' Cô nghiêm túc nói.

Đỗ Trạch Thần đợi một hồi lâu cũng không có thêm bất kì câu nào, kinh ngạc nói: ''Chỉ như vậy?''

Thẩm Ấu Dao dùng ánh mắt vô tội nhìn chằm chằm vào anh, dường như đang muốn nói: ''Còn muốn thế nào?''

Sau đó bản thân cô cũng nhìn ra được ý tứ ''Cực kì chẳng ra làm sao'' từ vẻ mặt của Đỗ Trạch Thần, ngượng ngùng gãi đầu nói: ''Ngắn quá hả? Thế tôi thêm câu ‘Tôi sẽ giúp đỡ anh’ được không?''

''Không được.'' Đỗ Trạch Thần vốn đã lo thay cho cô: “Em về sau đứng trước phỏng vấn thì phải làm thế nào đây?''

Vì nó liên quan đến việc phát triển sự nghiệp, Thẩm Ấu Dao liền bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc trở lại.

Vẻ khó xử đó của cô có chút giống một gói biểu tượng cảm xúc mèo con đang phổ biến gần đây… Bị bỏ lại một mình tại một nơi xa lạ đang kinh hoàng nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn trong veo ướt át lại lắm lúc nhìn người khác đầy vẻ vô tội. Hai loại xúc cảm chất chồng lên nhau lộ ra dáng vẻ vừa thỉnh cầu giúp đỡ lại thỉnh cầu yêu thương.

Đỗ Trạch Thần cảm thấy dễ thương muốn chết, cuối cùng cũng không nỡ khiến cô khó xử, dứt khoát viết kịch bản cho cô.

''Đỗ Trạch Thần, cố lên! Anh có thể làm được! tôi luôn dõi theo anh, đợi anh đứng lên được, chúng ta cùng đi diễn cùng đi du lịch...''

''Khoan khoan khoan, dài quá rồi! Chỉ là động viên thôi mà?'' Thẩm Ấu Dao vội ngăn lại: ''Ngắn một chút.''

Đỗ Trạch Thần dừng một chút: ''Được thôi, ai bảo em dễ thương như vậy?''

Mặc dù biết đây là thói huyên thuyên của anh, Thẩm Ấu Dao vẫn là nhịn không được mà đỏ mặt.

''Thế nào mà lại dễ thẹn thùng như vậy.'' Đỗ Trạch Thần li.ếm li.ếm môi: ''Đỗ Trạch Thần cố lên, anh có thể làm được, tôi sẽ luôn dõi theo anh, yêu anh, moah moah. Như vậy mới được.''

Thấy dáng vẻ của cô còn muốn biểu tình, Đỗ Trạch Thần trừng mắt: “Tôi đã cắt cho em thành như vậy rồi, có được không?''

Thẩm Ấu Dao người đang trong tâm trạng tốt, có chút mềm mỏng cũng có chút rụt rè, thấy anh bất mãn liền ngoan ngoãn nhận lời.

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn vào ống kính: ''Đỗ Trạch Thần, cố lên, anh có thể làm được, tôi sẽ luôn dõi theo anh...''

Nói đến đây, hai từ ''Yêu anh'' như vậy mà lại nói không nên lời, cô không khỏi ngượng ngùng che mặt cười thành tiếng, nụ cười của cô đầy thẹn thùng và bất lực, có tiếng thở dài từ sâu trong cổ họng.

Đỗ Trạch Thần cảm thấy việc kìm nén sự kích động muốn dang tay ôm lấy cô một chút cũng không bằng việc chế ngự lại vẻ thẹn thùng đơn giản này của cô.

Đoạn phim cuối cùng được ghi lại rất giống với hiện trường ép bức dân nữ: ''Yêu anh, moah moah.'' Thẩm Ấu Dao thốt lên: ''Chậc, anh phiền thật á.'' Dù là vậy Đỗ Trạch Thần lại xem rất vui, nếu mà điều kiện cho phép, anh có thể phát đi phát lại cả ngày.

Thẩm Ấu Dao xuất hiện ở đoàn phim đã dẫn tới náo động không nhỏ, mặc dù cô cũng chẳng phải minh tinh lớn gì. Chẳng qua, người ngoài cũng chỉ nhìn vào cái trải nghiệm lên voi xuống chó. Có thể dụ dỗ được cậu Đỗ một chân đạp hai thuyền, tiếp đó lại kết hôn tạm thời để tẩy trắng. Vận khí tốt đến không ngờ, nhưng rút cuộc cậu Đỗ lại bị tai nạn xe trở thành kẻ tàn phế, coi như cũng xong đời rồi… Cho dù gả được vào hào môn thì sao? Chồng thành một kẻ tàn phế thì cũng thôi đi, giờ còn mất luôn quyền thừa kế.

Triệu Hiểu Đan mỉa mai không chút nể mặt: ''Người ta vẫn là muốn an an ổn ổn đi con đường chánh đạo mà, bằng không cô xem đi thiếu phu nhân nhà giàu mà còn phải đi đóng cái vai phụ nhỏ xíu này, sau này biết đâu lại còn đi đóng phim để nuôi gia đình nữa đó.''

Vì cô ta cũng giống với Ấu Dao cùng là học trò trong kịch bản của Quý ảnh đế, vẫn chưa đóng máy.

Thẩm Ấu Dao đối với những tranh cãi này, chỉ lặng lẽ đóng phim, Quý ảnh đế mỗi khi đối diễn với cô vẫn quan tâm hỏi han vài câu về tình hình gần đây của cô. Giữa một bên là cáo buộc châm chọc và mạt sát mỉa mai, thì sự quan tâm này lại đáng quý vô cùng.

''Cảm ơn anh.'' Thẩm Ấu Dao chân thành nói.

Quý ảnh đế cười: ''Giới giải trí chính là như vậy, đây cũng là một dạng trải nghiệm, người cố tồn tại lại có thể không để tâm thiệt hơn sừng sững bất động, thời điểm tôi giống cô ở độ tuổi này có thể lại không bằng cô.'' Anh ấy ở trong cái giới này chìm nổi cả thập kỷ, cũng luyện thành một đôi mắt nhìn thấu sự đời. Anh ấy là đang thực sự tán thưởng Thẩm Ấu Dao, diễn xuất thì không bàn đến còn vô cùng thông minh, lại có tâm tính hiếm thấy, kiên trì điềm tĩnh, người tiềm năng như vậy nhất định sẽ có ngày thành danh.

Thẩm Ấu Dao tiếp nhận lời khen của anh ấy, tiếp đó liền dùng trạng thái và diễn xuất tốt nhất để báo đáp.

Nội dung của kịch bản là về thiên tài đối kháng oanh liệt một thời Lý Vân Long bởi vì tỉ thí không cẩn thận khiến đối thủ trọng thương dẫn đến bỏ mạng sau trận đấu, từ đó ông rút khỏi giới, ở ẩn tại một huyện nhỏ và mở một phòng đấm bốc sống qua ngày đoạn tháng. Nam nữ chính nhiệt huyết đấu tranh ôm mộng chấn hưng Hoa Quốc, đến tìm Lý Vân Phi, người làm chấn động một thời khi trước. Thông qua niềm tin vững chắc và sự nhiệt huyết đã làm cảm động ông ấy, cuối cùng, cùng nhau tiến đến câu chuyện thế gian.

Cốt truyện đi theo lối cũ, nhưng vì là đề tài chiến đấu, thông qua bối cảnh mạnh mẽ mà khơi gợi sự nhiệt huyết trong lòng mọi người.

Thẩm Ấu Dao diễn vai con gái của Lý Vân Phi, từ nhỏ đã có thiên phú đối kháng, Lý Vân Phi cũng vô thức dạy cho cô rất nhiều kĩ năng. Sau đó, đến năm cô 17 tuổi, nhận thấy quyền anh Trung Quốc đang bị tụt lại so với thế giới, cô tràn đầy nhiệt huyết đi tham gia thi đấu bất chấp sự phản đối của cha.

Cô ấy quả thực rất lợi hại, giống với cha mình khí thế hừng hực tiến thẳng ra thi đấu quốc tế. Nhưng vào giây phút chung kết, lại bị đối thủ mưu hại đánh vào sau đầu khiến não sau bị tổn thương, kể từ đó tứ chi vô lực, cuối cùng không chịu được mà cắn lưỡi tự sát.

Cuộc đời cô ấy tuy ngắn ngủi, nhưng cũng là lý do khiến Lý Vân Phi đối với đối kháng nảy sinh sự căm ghét tột cùng, đây chính là trở ngại lớn nhất của các nhân vật chính.

Chính vì sống trong hồi ức, nên lời thoại của cô không nhiều, nhưng cũng vì thế mà mỗi một bối cảnh cô đều muốn trau chuốt hoàn thiện hơn.

Sau vài cảnh Lý Vân Phi dạy cô, thì điểm nhấn chính là mấy cảnh đấu quyết liệt trên đấu trường, sau cùng là ở trên sàn đấu vết thương chi chít gian nan giành được thắng lợi, cuối cùng lại bị đối thủ ganh đua đánh vào sau đầu rồi hạ màn.

Đối với người khác mà nói Thẩm Ấu Dao đã thực hiện những phân cảnh khó nhất một cách dễ dàng, hai trận đấu quyền anh bí mật đó đã mang lại cho cô chút linh cảm. Sau khi trao đổi cùng với bên chỉ đạo động tác thì mang lại hiệu quả vô cùng tốt, bất luận là động tác nào cũng đều có tinh thần khiến người khác kinh ngạc.

Nội dung được dự định ban đầu là quay trong sáu ngày, Thẩm Ấu Dao chỉ ba ngày đã quay xong khiến mọi người đều rất hài lòng.

Đoàn phim đóng máy trước thời hạn, đạo diễn Hồ lên kế hoạch họp mọi người lại với nhau, có điều Thẩm Ấu Dao lo cho Đỗ Trạch Thần nên định trở về ngay, trước khi rời đi, Quý ảnh đế chủ động trao đổi phương thức liên lạc với cô, điều này khiến Thẩm Ấu Dao vô cùng ngạc nhiên.

Đương nhiên cũng khiến một vài người đố kỵ, cô vốn dĩ cũng có thể giành được cơ hội như vậy.

Triệu Hiểu Đan giơ điện thoại lên, nhanh chóng chụp vài bức ảnh...

Khi Thẩm Ấu Dao đến thành phố Yên lại không chút cảnh giác bị một đám phóng viên chặn lại. Cô nghi ngờ là có người đã tung tin, bằng không cô đội nón đeo khẩu trang mặc áo gió cổ đứng, ngụy trang đến nỗi chính cô còn không nhận ra mình vậy mà lại bị ánh mắt sắc bén của đám phóng viên chặn lại.

Tuy là bản thân đã có kinh nghiệm một lần bị vây quanh bởi fan hâm mộ, nhưng sự bao vây của đám phóng viên càng thêm đáng sợ hơn nữa. Càng không nói đến đám phóng viên kém cỏi này không biết từ đâu mà đến, cực kì không có tố chất nói chuyện cũng không có lễ độ: ''Thẩm Ấu Dao, cậu Đỗ bị liệt thật rồi sao?''

''Cô và cậu Đỗ có phải là kết hôn giả không? Anh ấy bây giờ bị liệt rồi thì vẫn sẽ ly hôn sao?''

''Tài nguyên đóng phim hiện giờ của cô có phải là cậu Đỗ tìm về cho cô hay không?''

''Tại sao cô lại ở cùng một chỗ với Quý ảnh đế? Cô là định cùng cậu Đỗ ly hôn phải không?''



Mắt thấy càng lúc càng đông người đi đến, cuối cùng cô nói: ''Mọi người cẩn thận một chút, thế này nguy hiểm lắm.''

Tiếc là đám người đó không biết cảm kích, từ sau khi Đỗ Trạch Thần gặp tai nạn đủ loại tin nhảm liên tiếp đưa tới. Nhưng chính chủ lại hoàn toàn không có phản hồi đáp lại, mọi người đều có thể hiểu được, chung quy một kẻ tàn phế thì ai đâu mà có sinh lực ứng phó với những chuyện này. Nhưng không có nghĩa là họ không cảm thấy hứng thú, lúc này rốt cuộc cũng tóm được một nhân vật có liên quan, cơ hội hiếm có này mà không moi ra được chút gì đó thì thật quá đáng tiếc.

''Đối với việc cậu Đỗ khiến cho ông cụ Đường tức chết, cô cảm thấy thế nào?''

Nghe đến câu hỏi này Thẩm Ấu Dao cuối cùng cũng cau mày, nhìn về hướng người đặt câu hỏi: ''Ai nói là Đỗ Trạch Thần khiến ông cụ Đường tức chết?!''

Người đó thấy cô đáp lại, lập tức trở nên kích động: ''Anh ta bị tai nạn xe khiến Đường lão tiên sinh bị kí.ch thí.ch mới qua đời, không phải sao?''

Thẩm Ấu Dao đột nhiên đẩy đám người sang hai bên đi về phía anh ta, một bên vừa đi vừa tháo kính râm và khẩu trang. Sau đó, trước sự kinh ngạc của đám người cô kéo tấm thẻ phóng viên đang đeo trên cổ gã đàn ông đó, nhìn thẳng anh ta mà nói: ''Hy vọng anh tự biết chính bản thân mình đang nói gì, những loại tin đồn nhảm này đối với đương sự đều dẫn đến tổn hại nghiêm trọng cả về tinh thần lẫn danh dự.''

Cô giơ thẻ phóng viên của đối phương lên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người, lạnh lùng nói: ''Các người đều là phóng viên, nên là phải tự có trách nhiệm với hành vi của mình, bằng không chúng tôi có quyền khởi kiện các người.''

Nói xong, lợi dụng sự sửng sốt của đám người đó, cô sải bước lớn đi ra ngoài thoát khỏi vòng vây của họ.

Khi các phóng viên phản ứng trở lại thì đã không đuổi kịp, vì Thẩm Ấu Dao đã được bảo vệ tuần tra sân bay giúp đỡ, và hỗ trợ đưa đi rồi.

Khi Thẩm Ấu Dao trở lại bệnh viện, nhìn từ xa thì thấy phòng bệnh của Đỗ Trạch Thần có hai vệ sĩ đang đứng bên ngoài, trực giác cô mách bảo có chuyện không ổn, vội vàng tiến lên trước, thế nhưng lại bị ngăn cản.

Lúc cô muốn vào trong lại bị ngăn cản.

''Các người muốn làm gì?'' Thẩm Ấu Dao cau mày: ''Tôi vào xem Đỗ Trạch Thần.''

Vừa dứt lời thì nghe thấy giọng của Dương Hiểu Viện truyền đến từ bên trong, cô liền không màng đến việc gì khác trực tiếp đẩy hai người vệ sĩ ra rồi xông vào.

Chỉ thấy Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện đang đứng bên cạnh giường, còn Đỗ Trạch Thần đang bơ phờ uể oải nằm trên giường bệnh, trông trạng thái giống hệt như lúc biết được mình có khả năng bị liệt.

Thẩm Ấu Dao mặt mày biến sắc, liền nhanh chóng đi qua, vượt qua Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện chắn trước giường bệnh: ''Các người đến đây để làm gì?''

Dương Hiểu Viện từ kinh ngạc cũng hoàn hồn trở lại, quan sát cô từ trên xuống dưới đang trong tư thế bảo vệ thằng nhãi con, cười như không cười nói: ''Xem ra cô Thẩm đây vẫn thực sự cho rằng bản thân là vợ của Tiểu Thần, nhưng không sao cả như vậy cũng tốt, bằng không với trạng thái hiện tại của Tiểu Thần kết hôn cũng không dễ dàng gì đâu, xem ra càn quấy cũng có cái lợi của nó, tốt xấu gì cũng có người biết phân biệt nóng, lạnh dùm cho.''

Hàng mày đang chau lại lúc đầu của Đỗ Hoằng Nghị cũng đã giãn ra, hiển nhiên cảm thấy đây là một ý tưởng không tồi, khi nhìn vào Thẩm Ấu Dao đã cảm thấy thế nào cũng được.

Thẩm Ấu Dao không để tâm đến ánh mắt của họ, quay sang nắm lấy tay của Đỗ Trạch Thần: ''Đỗ Trạch Thần? Họ đã nói gì với anh?''

Trên mặt Đỗ Trạch Thần vẫn là vẻ không còn gì luyến tiếc như cũ, nhưng lại giữ lấy tay của Ấu Dao mà trêu chọc trong lòng bàn tay cô.

Lúc này Ấu Dao mới ý thức được là anh đang diễn kịch, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt cũng dần lộ ra ý cười.

Nụ cười của cô có sức lan tỏa không gì sánh bằng, Đỗ Trạch Thần cứ nhìn là lại vô thức muốn cong khóe miệng theo cô, nhưng kẻ thù đang ở phía trước, anh đành phải né tránh ánh mắt của cô.

Đỗ Hoằng Nghị nhìn một loạt hành động của cô, thì xác định cái gì cô cũng đều biết cả rồi, tuy rằng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi nhưng ông ta vẫn muốn thận trọng, không thể giữ lại tai họa ngầm như vậy.

''Tôi thấy cô thực sự rất thích Tiểu Thần nhà chúng tôi.'' Đỗ Hoằng Nghị nói: ''Nếu đã như vậy, cô cũng đi cùng đi, chăm sóc tốt cho Tiểu Thần.''

Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn ông ta.

Dương Hiểu Viện nói: ''Bác sĩ nói tình trạng cơ thể của Tiểu Thần đã ổn định rồi, chủ yếu là nằm ở vấn đề tinh thần, nên là cần tìm một nơi thanh tịnh để điều dưỡng cho thật tốt. Chúng tôi đã nghĩ rằng ở trong nước sợ là sẽ không có nơi như vậy, đặc biệt trên mạng lại càng chướng khí mịt mù. Nên là giám đốc Đỗ đã liên hệ với một viện điều dưỡng rất tốt ở nước ngoài, vừa vặn thân thể của mẹ Tiểu Thần cũng cần được tịnh dưỡng, có thể đi cùng nhau.''

Có thể thấy bà ta đang cố kìm nén sự đắc ý của mình. Hơn 20 năm nhẫn nhịn, mắt thấy sắp thành công thì cho dù bà ta có chịu đựng lợi hại đến đâu cũng khó tránh khỏi đôi chút lay động, nhất là con trai bà ta cũng đang tiến triển suôn sẻ. Đợi đưa bọn họ đi rồi, tuy rằng tạm thời vẫn chưa có biện pháp có được danh phận, nhưng lợi ích thực tế lại có thể đạt được. Sau đó qua vài năm, bọn họ lại gặp phải 'chuyện bất trắc', Đỗ Hoằng Nghị liền có thể quang minh chính đại lấy bà ta...

Thẩm Ấu Dao chau mày: ''Tôi không quen môi trường nước ngoài.''

''Yên tâm đi, bên đó môi trường sống so với bên này tốt hơn nhiều.'' Dương Hiểu Viện đã bắt đầu có tính tự giác của một bà Đỗ, sắp xếp mọi thứ ngay ngắn rõ ràng: ''Mọi người không cần bận tâm gì cả, Tiếu Minh Chính và chú Bạch đều sẽ cùng đi, cũng sẽ quản lý tất thảy.''

Đây là muốn đuổi đi hết những người có khả năng biết toàn bộ chân tướng, đúng là (1) lòng dạ Tư Mã Chiêu, đến người qua đường cũng nhìn ra.

Đỗ Trạch Thần, người luôn nằm trên giường cuối cùng cũng mở miệng: ''Tôi sẽ không đi.''

Đỗ Hoằng Nghị nói: ''Con à, vẫn là sức khỏe quan trọng, con xem mẹ con đã thành ra cái dạng gì rồi, bà ấy cần điều dưỡng thật tốt.''

Đỗ Trạch Thần đột nhiên nhìn về phía ông ta, lộ ra nụ cười ác ý: ''Ông đừng lấy mẹ ra uy hiếp tôi, dù sao sống cũng là bị dày vò, chi bằng chết cùng nhau, trước sau gì các người cũng sẽ không bỏ qua cho chúng tôi.''

Một tia sáng lướt qua trong đáy mắt Dương Hiểu Viện, bà có cảm giác rằng mục đích có thể đạt được sớm hơn mong đợi.

Đỗ Hoằng Nghị so với bà bình tĩnh hơn, ôn hòa nói: ''Con đừng nghĩ ngợi lung tung, ba sẽ luôn chăm sóc hai người mà.''

Đỗ Trạch Thần cười khẩy: ''Giống như chăm sóc con chó con mèo đó hả? Không, có khi còn không bằng chúng nó nữa, chung quy cũng là muốn tống cổ chúng tôi đến một nơi xó xỉnh xa xôi nào đó. Nếu không phải giết người là phạm pháp thì có phải ông cũng hận không thể giết chết hết chúng tôi rồi nhường chỗ cho mẹ con họ hay không?''

Đỗ Hoằng Nghị thở dài: ''Sự tình không phải như con nghĩ đâu, con là con trai của ba nên ba mong con khỏe mạnh. Con bây giờ đang bị thương tâm tình không tốt nên mới lâm vào bế tắc, thay đổi môi trường mới con nhất định sẽ khỏe lại, hãy tin ở ba.''

''Tôi sẽ không tin vào ông nữa.'' Đỗ Trạch Thần nhìn thẳng vào Đỗ Hoằng Nghị: ''Tôi sau này cũng sẽ không có ba!''

Đỗ Hoằng Nghị sửng sốt, đáy mắt ông ta lộ vẻ bi ai khiến ông ta cũng có chút chật vật, suy cho cùng cũng là thực lòng yêu thương con trai hai mươi mấy năm, không hẳn là không có chút tình cảm nào. Chẳng qua so với giang sơn mà ông ta sắp đoạt được thì chút mất mát này quả thực không đáng nhắc đến.

Ông ta cười bất đắc dĩ: ''Dù sao ba cũng là vì tốt cho con, ba đã bảo Minh Chính và chú Bạch đi chuẩn bị rồi, ngày mốt mọi người liền có thể xuất phát. Đợi con và mẹ sức khỏe đều tốt lên, ba sẽ tự mình đi đón hai người trở về, ba bảo đảm con vẫn sẽ như trước đây muốn làm gì thì làm được không?''

''Được thôi.'' Đỗ Trạch Thần nói: ''Thế ngày mốt ông liền đến nhặt xác tôi luôn đi!''

''Khốn nạn!'' Đỗ Hoằng Nghị tức giận nói: ''Mày không nghĩ đến mẹ của mày sao?''

''Đến bản thân mình tôi còn không nghĩ đến nữa là.'' Đỗ Trạch Thần thờ ơ nói: ''Tôi đi rồi vừa vặn mẹ cũng đi cùng tôi luôn, khỏi phải ở lại trên đời này để các người chà đạp.'' Anh nhìn về hướng Dương Hiểu Viện: ''Vui lắm nhỉ? Yên tâm, tôi sẽ không để bà đắc ý đâu, tôi và mẹ đã cùng nhau lập di chúc rồi.''

Đáy lòng Dương Hiểu Viện nảy sinh dự cảm xấu, Đỗ Hoằng Nghị cũng chau mày: ''Không được phép nói bậy, tuổi con còn trẻ, nói cái gì mà di chúc? Ba nhất định sẽ điều trị cho con.''

Đỗ Trạch Thần không để ý đến ông ta, vẫn cứ nói: ''Ông ngoại tôi chắc chắn có để lại thứ gì đó cho tôi phải không? Các người muốn chiếm? Không có cửa đâu, sau khi tôi chết, vật sở hữu đứng tên tôi tất thảy đều sẽ được quyên tặng, mẹ tôi cũng như vậy.''

Đỗ Hoằng Nghị cuối cùng cũng biến sắc: ''Con nói cái gì?''

Đỗ Trạch Thần còn chê chưa đủ, nhìn Dương Hiểu Viện mà cười: ''Cũng cực kỳ cảm kích bà vì đã đưa tôi điện thoại để tôi có thể lên mạng. Tôi đã để lại thư tuyệt mệnh rồi, tôi và mẹ vừa mất các người liền trở thành kẻ tình nghi, có Đỗ Niệm Dương ở đây chứng cứ đều vô cùng xác thực, có được Đường thị thì thế nào? Bà đoán xem ông ta sẽ vì danh tiếng của mình mà có thể biến bà thành bà Đỗ được hay không?''

Dương Hiểu Viện kinh ngạc, bà quả thực không nghĩ tới Đỗ Trạch Thần lại từ bỏ chính mình mà đưa ra quyết định như vậy, rõ ràng là một đứa trẻ lớn lên trong sự cưng chiều, hẳn là phải suy sụp hoàn toàn mới đúng, lấy đâu ra dũng khí đi chết.

Mà Đỗ Hoằng Nghị đã tiến lên nhìn chằm chằm vào Dương Hiểu Viện: ''Bà đã làm gì con trai tôi? Tại sao bà lại đưa điện thoại cho nó? Nó là con trai tôi! Đều đã như vậy rồi, bà vẫn không dung tha cho nó hay sao?''

Ông ta luôn phản ứng rất nhanh chóng, Đỗ Trạch Thần nhìn ông giả vờ giả vịt.

''Con à, con đừng bao giờ nghĩ quẩn.'' Đỗ Hoằng Nghị quay sang trấn an Đỗ Trạch Thần: ''Trong khoảng thời gian này thực sự đã xảy ra quá nhiều chuyện, ba cũng khó tránh việc không thể đến thăm con để cho bà ấy lợi dụng sơ hở, con phải tin tưởng ba, tình thương nhiều năm qua như vậy đối với con làm sao có thể là giả được?''

Ông ta rất thông minh không đề cập đến chuyện của mẹ con Dương Hiểu Viện, bởi vì đây là sự thật đã định, Đỗ Trạch Thần cũng không ngốc có nói anh cũng sẽ không tin, cho nên liền đánh ván bài tình cảm giữa họ: ''Ba là thực sự muốn thấy con không có bất kỳ phiền não, sống một cuộc đời khỏe mạnh.''

''Niệm Dương cái đó, cũng là ba có lỗi với nó.'' Đỗ Hoằng Nghị vẫn không biết tình nhân của ông ta đã gấp đến mức không đợi nỗi, còn nhiều lời hơn, hối lỗi nói: ''Khi còn trẻ là ba nhất thời hồ đồ nên mới tạo thành loại cục diện này, hai bên ba đều không đủ khả năng nên chỉ có thể cố gắng bù đắp. Ba là thực sự thấy con không thích những thứ này mới nghĩ rằng các con tốt xấu gì cũng là anh em chung quy nên giúp đỡ nhau, ba từ trước đến nay chưa hề nghĩ đến việc vứt bỏ con.''

Đỗ Trạch Thần như thể bị thuyết phục: ''Thật sao?''

Đỗ Hoằng Nghị gật đầu: ''Tất nhiên là thật.''

''Vậy tôi không muốn ra nước ngoài điều dưỡng, tôi chỉ muốn ở trong nước.''

Đỗ Hoằng Nghị nói: ''Vậy con có thể đảm bảo sẽ tự mình khỏe lại được sao?''

''Vậy ông vẫn sẽ chiều chuộng tôi, sẽ không gây bất lợi với mẹ tôi chứ?'' Đỗ Trạch Thần hỏi xác nhận.

Đỗ Hoằng Nghị lạnh lùng liếc nhìn Dương Hiểu Viện, rõ ràng đối với việc bà ta ở sau lưng ức hiếp con trai mình thì vô cùng căm giận, nhưng khi chạm mặt Đỗ Trạch Thần lại là bộ dạng người cha yêu quý: ''Đương nhiên sẽ không rồi, ba hổ thẹn với con và mẹ, con nghĩ kĩ đi, nhiều năm nay tình cảm ba dành cho hai người sao có thể là giả được? Chỉ là tuổi trẻ khi đó phạm phải sai lầm...''

Ông ta ra vẻ nói không nên lời: ''Tóm lại, ba thực sự sẽ không bỏ rơi mẹ con hai người đâu, tin tưởng ba đi có được không?''

Đỗ Trạch Thần do dự một chút, thăm dò hỏi: ''Vậy tôi muốn làm gì thì làm đúng không?''

Dương Hiểu Viện trở nên căng thẳng, cực kỳ hối hận khi đã nói cho Đỗ Trạch Thần biết việc Đỗ Niệm Dương đã tiến vào Anh Hoàng, nếu như nó không để Niệm Dương gia nhập công ty thì phải làm sao?

May mắn thay Đỗ Trạch Thần không đề cập đến chuyện này, ngược lại nói: ''Công ty chèn ép Ấu Dao, tôi muốn cô ấy chấm dứt hợp đồng.''

Đỗ Hoằng Nghị nhìn Thẩm Ấu Dao, không nghĩ đến việc đầu tiên con trai làm thế mà lại là giúp cô, xem ra cô gái này có chút thủ đoạn.

''Không cần chấm dứt, ba quay về liền bảo với công ty cung cấp cho cô ấy tài nguyên tốt.''

Đỗ Trạch Thần nhìn Dương Hiểu Viện, lắc đầu, hiển nhiên không hề muốn tin tưởng: ''Tôi cũng muốn chấm dứt hợp đồng, tôi muốn mang theo anh Chu tự mình ra ngoài làm.''

Đỗ Hoằng Nghị chau mày: ''Con hà tất phải như vậy?''

Đỗ Trạch Thần cười lạnh: ''Không hy vọng ở lại công ty nhìn ông và người đàn bà khác ân ân ái ái, có được không?''

Trong lòng Đỗ Hoằng Nghị thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên vẫn là bất bình tức giận, muốn trả thù ông.

Chẳng qua trước mắt mà nói thì đây là chuyện tốt, chỉ cần anh vẫn còn có tâm tư, thì sẽ không dễ dàng tìm đến cái chết, còn phần trả thù sau đó? Đỗ Hoằng Nghị cũng không để ý, anh chỉ là có cái tâm kia chứ không có năng lực thực hiện. Ông luôn có cơ hội khiến anh sửa di chúc.

Cuối cùng Đỗ Hoằng Nghị cũng đồng ý, đến khi bọn họ rời đi, ông ta cũng không để ý một chút đến Dương Hiểu Viện, Dương Hiểu Viện cũng không dám nói câu nào.

Đỗ Trạch Thần cười lạnh, Dương Hiểu Viện tưởng rằng bà ta là chân ái? Anh sẽ cho bà ta thấy rõ!

======

(Lòng dạ Tư Mã Chiêu: Câu nói này dùng để mô tả dã tâm và tham vọng của một người nào đó mà ai trong thiên hạ cũng biết.)


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com