Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 46



Bất kể mưu đồ tính toán của những người anh em trong nhà họ Thành là gì thì cũng mặc kệ, dù sao Đỗ Trạch Thần đang hưởng thụ hạnh phúc đích thực, cuối cùng còn bị Thẩm Ấu Dao đè lên giường: "Ngủ đi nào!"

Anh giả bộ làm tư thế ôm lấy mình, nói: "Em đang làm gì vậy? Tính quấy rối anh đấy à!"

Đã từ lâu Thẩm Ấu Dao không còn thấy anh giở trò đồi bại, cô cảm thấy mình rất nhớ anh, thế là cô làm động tác muốn c.ởi quần áo của anh ra: "Cái gì mà không đứng đắn chứ! Em phải cho anh thấy thế nào là "phi lễ chân chính" mới được."

Đỗ Trạch Thần kinh ngạc nói: "Thật sao? Anh sợ quá đi thôi." Sau đó, anh buông tay ra một cách mong đợi, bày tỏ sẵn sàng đợi cô đến chà đạp mình.

Thẩm Ấu Dao giũ chăn ra và vùi anh vào trong, buồn cười nói: "Ngoan ngoãn ngủ đi!"

Đỗ Trạch Thần kéo chăn để lộ cái đầu của mình: "Anh muốn uống canh thịt cừu."

Thẩm Ấu Dao cười nói: "Đến lúc anh tỉnh dậy sẽ có ngay."

Cuối cùng Đỗ Trạch Thần cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Làm việc với cường độ cao trong một tuần thực sự khiến anh mệt mỏi, sau khi đùa giỡn một hồi anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng cũng có lẽ trong tiềm thức nghĩ đến chuyện Thẩm Ấu Dao đã về nhà nên anh không muốn ngủ quá lâu. Đến khi tỉnh dậy, anh ngửi thấy mùi canh thịt cừu, nghĩ đến trong nhà còn một người khác, anh nở nụ cười thật tươi rồi mở mắt ra. Trước khi ngồi dậy còn không quên lăn lộn trên giường hai lần vì quá phấn khích.

Sau khi dọn dẹp một chút, anh rời khỏi phòng ngủ và đi theo mùi hương xuống căn bếp. Thẩm Ấu Dao đang nấu cơm, nghe thấy động tĩnh, cô quay đầu lại nhìn anh, cười nói: "Anh tỉnh lại đúng lúc lắm, em còn đang tính gọi điện cho anh đây. Bây giờ ăn cái này trước, mấy món còn lại sẽ có ngay thôi."

Từ trước tới nay, Đỗ thiếu gia chỉ động vào đũa chứ chưa từng chạm nào đĩa, anh vội vàng bưng cái đĩa ra, vừa đặt đĩa lên bàn, đột nhiên anh cảm nhận được hương vị hạnh phúc của hôn nhân, thật đơn giản nhưng cũng thật ấm áp. Vì đây là ngày do chính tay hai người tạo nên, từng chút từng chút một nhưng đến cuối cùng sẽ tạo nên kỳ tích bên nhau trọn đời cùng với con cháu đầy đàn.

Đỗ thiếu gia bưng có một món mà suýt chút nữa đã thành nhà triết học luôn rồi. Nhưng may mà mấy tin nhắn trong Wechat đã kéo anh về với thực tại.

Chúc rì rầm (Chúc Thu Đồng): Em nghe nói chị dâu đã trở lại?

Diệp xì xèo (Diệp Tả): Thu Đồng, cô nắm thông tin nhanh thật đấy, mấy chuyện này cô biết hết rồi à?

Chúc rì rầm (Chúc Thu Đồng): Tin đồn lan rộng khắp công ty của anh Thần rồi. Đúng không hả, chị Sở?

Sở oa oa (Sở Khiết): Chà, mọi người rất mong được gặp bà chủ trong bữa tiệc tối mai đấy.

Diệp xì xèo (Diệp Tả): Ồ, anh Thần, công ty của anh có tiệc tối à? Tôi nghĩ tôi cũng là một nhân viên của công ty anh, tôi có đủ tư cách tham gia không?

Hướng ụm bò (Hướng Soái): Đồng ý.

Đỗ Trạch Thần hơi do dự, Thẩm Ấu Dao rất ít khi về nhà, thời gian hai người ở bên nhau quá ngắn ngủi, tự dưng đi tiệc tối thì cảm thấy lãng phí quá, nhưng Chúc Thu Đồng lại gửi thêm mấy dòng tin nhắn nữa.

Chúc rì rầm: Anh Thần, anh đừng có nói chị dâu lại không rảnh nữa đấy chứ?

Chúc rì rầm: Hay là anh đang cố giữ thể diện?

Sở oa oa: Đúng vậy đó, mau mang ra cho chúng em nhìn mặt cái đi. Phải để cho chúng em xác nhận rằng Trạch Thần là người đã có gia đình. Nếu không chúng em sẽ coi anh là người còn độc thân đó nha!

Đỗ Trạch Thần cau mày nhìn mấy dòng tin nhắn của Chúc Thu Đồng và Sở Khiết, lúc buổi chiều anh đã cảm thấy có gì đó không ổn rồi! Thấy chưa, bị nhắc đến ngay! Đỗ Trạch Thần thở dài ngao ngán, cuộc hôn nhân chớp nhoáng vẫn để lại rất nhiều mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Ngay cả người thân quen đây mà anh còn không tin tưởng nữa, nhưng mà cũng không loại trừ khả năng Sở Khiết cũng không tin anh.

Trước đây khi còn ở trong đội thể thao điện tử, anh đã nhận ra Sở Khiết rất có tình cảm với mình, chẳng hạn như rất thích cằn nhằn với anh, hay thích chăm sóc anh nhất. Nhưng cô ta không nói rõ ràng, anh cũng giả vờ như không biết gì, hơn nữa xung quanh anh cũng không thiếu những cô gái như vậy, cho nên anh vẫn vui vẻ duy trì mối quan hệ tốt với cô ta.

Nhưng bây giờ thì không được nữa, anh không còn là một người độc thân, tuy chỉ là đơn phương nhưng anh không thể gieo mộng tưởng cho bất kỳ ai.

Chà, xem ra thể hiện tình cả là điều bắt buộc phải làm.

Đỗ Trạch Thần trợn tròn con mắt, trước đây anh đã nghĩ sai rồi. Tiệc tùng chỉ làm lãng phí thời gian mà thôi, bày tỏ tình yêu mới thúc đẩy được tình cảm chân thành!

Một LIKE dành cho trí thông minh tuyệt vời của mình! 

Trong khi ăn, Đỗ Trạch Thần cho Thẩm Ấu Dao xem điện thoại di động của mình: "Ấu Dao, ngày mai công ty có tổ chức tiệc, chúng ta cùng nhau đi nhé! Em thấy không, bọn họ không tin anh, cứ chọc ghẹo anh hoài." Anh bất mãn thở dài một hơi, nhìn cô tràn đầy mong đợi: "Em đi trút giận với anh được không?"

Thẩm Ấu Dao bị lời nói của anh chọc tức cười: "Sở oa oa là cái quái quỷ gì vậy?"

"Ồ, không phải con công luôn kêu 'oa oa' sao?" Đỗ Trạch Thần nói: "Người này trước đây là trợ lý của đội thể thao điện tử của tụi anh. Sau khi anh thành lập công ty này, anh đã lâu không liên lạc với mấy người bạn cũ của mình rồi. Anh nghĩ năng lực của cô ấy không tồi, cho nên đã mời cô ấy tới làm việc trong công ty."

Ánh mắt Thẩm Ấu Dao rơi vào Sở oa oa và Chúc rì rầm nói: "Hình như đây là nick của con gái thì phải?"

Đỗ Trạch Thần khen ngợi cô: "Em có thể nhìn ra được chứng tỏ em có đôi mắt sắc bén đấy."

Thẩm Ấu Dao cười nói: "Không phải, bởi vì trực giác của con gái chính xác lắm nha."

Đỗ Trạch Thần không hài lòng: "Rốt cuộc em đang nhắm vào ai vậy? Chúng ta mới là người nhận giấy chứng nhận kết hôn, em muốn ăn quỵt à?" Anh vừa nói vừa cầu xin: "Đi thôi đi thôi, nếu không bọn họ cứ suốt ngày nghi ngờ anh, em đi hỗ trợ với anh hù chết bọn họ nhé."

Thấm Ấu Dao bật cười: "Sao anh lại ấu trĩ như vậy chứ." Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý: "Nhưng mà ngày mốt em phải quay về sớm."

"Oh yeah!" Đỗ Trạch Thần mừng rỡ, lập tức thông báo với mọi người trong nhóm: "Bà chủ bỏ thời gian đi thị sát, mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng."

Mấy người trong nhóm chat lập tức bùng nổ và hoan hô không ngừng.

Chúc rì rầm: Mau đem chị dâu vào nhóm chat đi. Chúng em muốn làm quen trước.

Lần này Đỗ Trạch Thần không đồng ý, thể hiện tình cảm như vậy là được rồi. Nhưng thật tình mối quan hệ giữa anh, Sở Khiết và Chúc Thu Đồng không được tốt lắm, tính cách Thẩm Ấu Dao chậm chạp như vậy, anh sợ gặp người mình không quen sẽ nói chuyện không thoải mái. Cho nên anh coi như chưa thấy đoạn tin nhắn này, sau đó vứt luôn điện thoại sang bên.

Hôm nay, hai người bọn họ ở nhà không đi đâu, chỉ nói chuyện phiếm về tình hình hiện tại, còn đùa giỡn với nhau cả ngày. Lúc này Thẩm Ấu Dao đã trở nên hoạt bát hơn rất nhiều khi đối diện với Đỗ Trạch Thần.

Trưa ngày hôm sau, Thẩm Ấu Dao đến phòng thử đồ trong phòng ngủ của Đỗ Trạch Thần. Tuy rằng Đường Huyên đã chuẩn bị rất nhiều quần áo, nhưng vì nó ở trong phòng ngủ của Đỗ Trạch Thần nên Thẩm Ấu Dao rất ít khi vào chỗ đó. Ban đầu cô chỉ chọn mấy bộ treo ở phòng ngủ trong tủ quần áo, vì mấy bộ đó cũng đủ cho cô mặc nhiều ngày.

Đỗ Trạch Thần nhiệt tình đi theo giúp đỡ cô, hiếm khi thấy cô tốn nhiều công sức trang điểm như vậy, lòng anh cảm thấy rất vui. Nhưng thấy cô do dự hồi lâu vẫn chưa chọn được trang phục thích hợp, thế là anh đành phải ra tay giúp cô chọn một bộ: "Lấy bộ này đi, hợp thời trang mà cũng khá giản dị, dáng người em cao, mặc vào nhất định sẽ rất đẹp, cũng rất thích hợp đi tiệc."

Thẩm Ấu Dao cũng không hoài nghi, thói quen ăn mặc của Đỗ Trạch Thần đã bị ảnh hưởng bởi Đường Huyên từ lúc còn nhỏ. Hơn nữa bà cũng đã lăn lộn trong giới giải trí vài năm, cho nên khẩu vị cũng không tệ lắm.

Cô vào phòng thay quần áo, lúc đi ra Đỗ Trạch Thần còn giúp cô chọn phụ kiện mang theo bên người.

Cả buổi chiều, Đỗ Trạch Thần không hề cảm thấy mất kiên nhẫn, thậm chí còn dạy cô một số kiến​​thức trang điểm cơ bản nữa...

Thẩm Ấu Dao: ...

Bản thân là phụ nữ mà còn không bằng đàn ông nữa.

Đến khi sắc trời dần tối, hai người mới đi ra ngoài. Bữa tiệc hôm nay không phải là bữa tiệc ăn mừng chính thức, chỉ đơn giản là một quyết định tạm thời để khen thưởng cho những người làm việc chăm chỉ gần đây, cho nên mọi người đã chọn một nhà hàng thịt nướng gần công ty, còn mang vài đại thần livestream theo, tổng cộng bốn mươi người, vừa hay lấp đầy cả tầng một của nhà hàng thịt nướng.

Hướng Soái, Diệp Tả và những người khác đều đã đến, vì đều là dân công nghệ thông tin, lúc trước khi bắt đầu trò chơi không ít các lập trình viên giao dịch với Lãng Huệ. Vì vậy, lúc này gặp lại nhau cũng không cảm thấy có gì xa lạ, bọn nhanh chóng kết bạn với nhau.

"Woah, đó không phải là Sở Khiết sao? Cô ấy thật xinh đẹp!" Có người cảm thán, nói: "Cô gái bên cạnh cô ấy cũng khá xinh đó."

Diệp Tả quay đầu lại nhìn, cũng kinh ngạc nói: "Tôi phải đi đây, mặc dù đã thấy nhiều nhưng tôi vẫn cảm thấy kỹ thuật trang điểm của phụ nữ thực sự có sức mạnh biến kẻ tàn tạ trở nên hấp dẫn."

Chúc Thu Đồng đang ôm cánh tay của Sở Khiết, vừa nghe thấy câu này, liền mắng: "Anh gọi ai là kẻ tàn tạ hả?"

Diệp Tả làm mặt quỷ, nói: "Trong lòng người nào đó biết rất rõ!"

"Anh!" Chúc Thu Đồng muốn xông lên đánh anh ta một trận.

Hướng Soái nhìn hai người trước mặt mình, nói: "Chỉ là một bữa tiệc tối thôi mà, có cần phách lối đến vậy không."

Chúc Thu Đồng lại kéo cánh tay của Sở Khiết: "Thế nào? Thấy đẹp không?"

Sở Khiết cười nói: "Lần đầu tiên gặp bà chủ đương nhiên phải long trọng một tí rồi, nếu không sẽ không tôn trọng người ta. Cho dù không có tác phẩm đắt giá, nhưng nói sao thì cô ấy cũng là diễn viên, khẩu vị của cô ấy chắc chắn không đến nỗi nào." Câu cuối cùng dường như mang vẻ châm chọc thấy rõ.

Hướng Soái khẽ thở dài nói: "Cô cũng biết người ta là diễn viên, cô so được với người ta chắc?"

Sở Khiết cười lạnh không nói gì, nhưng Chúc Thu Đồng lại bất mãn nói: "Hướng Soái, ý của anh là gì? Diễn viên thì cao hơn chúng ta chắc? Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi, chị Sở cũng là con gái nhà giàu, là một Ms Perfect (tức là da trắng, giàu và đẹp), chị ấy giỏi hơn nhiều so với mấy cô diễn viên đó."

Giọng nói của cô ta hơi lớn nên bị những người đứng gần đó nghe thấy hết, có người kinh ngạc nói: "Sở Khiết là con nhà giàu sao?"

Chúc Thu Đồng tự hào nói: "Tất nhiên, nhà chị Sở cũng điều hành một công ty luôn đấy."

Sở Khiết cười nói: "Chỉ là một xí nghiệp nhỏ mà thôi, nếu như ở trước mặt ông chủ của chúng ta mà nói mình là con nhà giàu, đó chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?"

Mọi người cười và nói cũng đúng.

Có người tò mò hỏi: "Cô gặp bà chủ chưa? Tính tình cô ấy khó gần lắm à?"

Mặc dù Diệp Tả đã muốn né đi, nhưng với tính tình bộc trực và thẳng thắn, anh ta lập tức nói: "Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, nghe nói tính tình rất tốt. Khi tìm được người mình yêu, với tính cách của anh Thần, mọi người nghĩ anh ấy sẽ khoe khoang cho chúng ta biết sao? Nhưng nghe đồn anh ấy sống với bà chủ rất rất hạnh phúc."

Chúc Thu Đồng xen vào: "Mấy cái anh nói chỉ toàn là nghe nói mà thôi."

Diệp Tả tưởng cô ta lại muốn đấu võ mồm với mình, thế là anh ta bèn xoay người lại: "Này, cô như thế là không được rồi. Hôm nay là bữa tiệc do anh Thần đãi, cô đến đây ăn đồ của người ta, còn muốn xoi mói, bóc mẻ chị dâu nữa, cẩn cận không lát nữa bị anh Thần đuổi ra ngoài đấy."

Chúc Thu Đồng nhìn Sở Khiết, nói: "Tôi đây không phải vì lo lắng cho anh Thần sao? Biết đâu sống chung không hạnh phúc, lỡ như chúng tôi không cẩn thận chọc tức người ta thì sẽ làm khó anh Thần lắm."

Dù sao Hướng Soái cũng lớn tuổi hơn, EQ đủ dùng, mánh khóe gì đó cũng từng nghe qua, thế là bèn nhỏ giọng cảnh cáo: "Hôm nay hai em phải im lặng, không chọc tức người khác."

Trong lúc nói chuyện, hầu hết mọi người trong công ty đều đã đến và yên vị trong bàn ăn. Vì đây là nhà hàng thịt nướng nên một bàn sẽ có bốn người, không có sự phân biệt thứ tự ưu tiên, mọi người tự động ngồi cùng với người mình thích. Cuối cùng còn lại hai cái bàn, trong đó có một bàn trống ba cái ghế. Hơn nữa, khoảng trống phía sau chiếc bàn rộng hơn so với những chiếc bàn khác, đó là do Đỗ Trạch Thần đang ngồi trên xe lăn nên cái bàn đó chắc chắn là chuẩn bị cho anh.

Nguyễn Hồng Lãng và giám đốc tài chính đang chuẩn bị ngồi xuống thì Sở Khiết kéo Chúc Thu Đồng ngồi xuống.

Thấy hai người kia ngượng ngùng, Diệp Tả nói lớn: "Sao hai người không ngồi cùng chúng tôi?"

Chúc Thu Đồng nói: "Không, tôi muốn bên cạnh anh Thần, tôi cũng phải xin chữ ký của chị dâu mới được!"

Sở Khiết nói: "Đây không phải là một dịp trang trọng, hai cô gái chúng ta cùng bà chủ tán gẫu sẽ tiện hơn."

Nói đến nước này rồi, có mấy người cũng không tranh lại được cái miệng của họ, thế là Nguyễn Hồng Lãng và giám đốc tài chính đành phải ngồi với Diệp Tả, Hướng Soái và những người khác.

Để phù hợp với cô, Đỗ Trạch Thần cũng mặc một chiếc áo dệt kim màu xanh nhạt và quần dài màu xám nhạt, tạo nên hiệu ứng trang phục giống như hai người đang mặc đồ đôi vậy.

Diệp Tả tinh nghịch hét lên một tiếng: "Xin chào bà chủ!"

Thẩm Ấu Dao ngạc nhiên, sau đó khẽ cười nói: "Xin chào mọi người."

Cô vốn đã xinh đẹp, nụ cười như hoa xuân nở rộ, mọi người không nhịn được cười, có mấy người còn háo hức kêu lên: "Chào bà chủ."

Đỗ Trạch Thần nắm lấy tay cô, cười nói: "Mặc dù mọi người đều đã nhận ra, nhưng tôi xin chính thức giới thiệu, đây là Thẩm Ấu Dao, là bà chủ của mọi người. Nếu sau này mọi người dám làm tôi tức giận, coi chừng tôi kêu cô ấy chỉnh chết mấy người. Tôi nói cho mọi người biết cô ấy kinh khủng lắm nha!"

Tất cả mọi người cười to, Thẩm Ấu Dao tức giận cười to: "Nói huyên thuyên!"

Hai người đi tới chỗ trống duy nhất, Sở Khiết cùng Chúc Thu Đồng đồng thời đứng lên nghênh đón.

Sở Khiết cười đưa tay về phía Thẩm Ấu Dao: "Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi là Sở Khiết, là trợ lý cho quản lý cũ của Trạch Thần, tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao anh ấy lại kết hôn nhanh như thế, bây giờ nhìn thấy cô thì tôi đã hiểu rồi."

Thoạt nghe có vẻ như là một lời khen, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến cô cảm thấy kỳ lạ. Nhưng Thẩm Ấu Dao cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện này, nhìn thấy dáng vẻ được trang điểm lộng lẫy của cô ta, lại nhớ đến cái nick của cô ta trên Wechat mà Đỗ Trạch Thần đã đặt cho: Sở oa oa. (ý bảo Sở Khiết diêm dúa trông như con công)

Thẩm Ấu Dao cố nén cười bắt tay cô ta: "Tôi có nghe Trạch Thần nhắc tới cô."

Ánh mắt Sở Khiết lóe lên, cô ta cười nói: "Đỗ thiếu gia nhắc tới tôi sao?"

Đỗ Trạch Thần hơi mất kiên nhẫn với trò gian trá của cô, nói đùa: "Nhắc đến cô thì đã sao chứ? Cô có phải là nhân vật ghê gớm gì đó đáng được nhắc đến đâu? Tôi đã nói với Ấu Dao tôi rất hối hận vì đã lôi kéo cô vào công ty, ỷ vào quan hệ giữa chúng ta không lớn cũng không nhỏ."

Khuôn mặt Sở Khiết cứng đờ, Đỗ Trạch Thần nói tiếp: "Hai người các cô ngồi đây làm gì? Ngồi bên kia với Hướng Soái đi!"

Thấy vậy, Chúc Thu Đồng mỉm cười, nói: "Anh Thần, chúng em không phải vì anh, chúng em là vì chị dâu. Em rất thích diễn viên, em muốn xin chữ ký của chị dâu."

Đỗ Trạch Thần nói: "Nếu em muốn chữ ký của chị dâu thì phải có sự đồng ý của anh."

Chúc Thu Đồng nói: "Sao anh độc đoán thế, chị dâu bị quản chặt như vậy sao?"

Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Không biết ký nhiều có đau tay không? Anh thấy có lỗi với vợ mình, em có ý kiến ​​gì không?"

Diệp Tả huýt sáo: "Ôi, anh Thần, anh thật quá đáng, mọi người đang chờ ăn thịt, anh làm ơn đừng rải thức ăn cho chó nữa, có được không?"

Đỗ Trạch Thần giả vờ vô tội, nói: "Thức ăn cho chó ở đâu? Tôi không biết!" Nói xong, anh tiếp tục đẩy Sở Khiết và Chúc Thu Đồng ra: "Hai người đi sang bàn bên cạnh đi, nhường lại ghế cho Tổng giám đốc Nguyễn." Nhưng ngẫm nghĩ lại anh cũng không thể làm họ mất mặt được: "Kỹ thuật làm thịt nướng của Tổng giám đốc Nguyễn rất ngon, tôi muốn cho vợ tôi nếm thử, hai người các cô đừng khiến tôi xấu mặt trước vợ tôi thế chứ!"

Nguyễn Hồng Lãng đúng lúc nở nụ cười: "Tôi nói này Tổng giám đốc Đỗ, bộ dạng anh nhờ vả tôi, tự dưng tôi thấy mình cảm động vô ích rồi, cảm giác cứ như bị anh kéo về làm cu li vậy."

"Biết rồi sao không mau lại đây?" Đỗ Trạch Thần cười nói: "Đây là đầu não của tôi, cho nên anh nhất định phải tiếp đón chu đáo đấy."

Hướng Soái không thể chịu đựng được nữa: "Trời ơi, Tiểu Lê, nhanh chóng gọi người phục vụ mang đồ ăn lên, ông chủ của mấy người muốn cho chúng tôi ăn thức ăn cho chó để tiết kiệm tiền đấy!"

Mọi người xung quanh lại được một trận cười to, nhưng cũng thấy rất rõ thái độ của Đỗ Trạch Thần, anh thật sự rất tôn trọng và cưng chiều vợ mình.

Sở Khiết và Chúc Thu Đồng tuy rất khó chịu, nhưng chỉ đành thay đổi chỗ ngồi.

Đỗ Trạch Thần không để ý đến hai người đó, anh chỉ mãi lo cho Thẩm Ấu Dao, hôm nay anh nhất định phải thực hiện đến cùng nhiệm vụ thể hiện tình cảm với cô.

Để thỏa mãn mong muốn được làm quen với chị dâu của đồng nghiệp, anh đã bắt bọn họ xoay mòng mòng quanh cô:

Nguyễn Hồng Lãng phụ trách món thịt nướng, yêu cầu Diệp Tả rót đồ uống, Hướng Soái làm nước chấm, trong khi anh đích thân cắt thịt và dọn kèm rau cho cô, sau đó còn muốn gắp thức ăn cho cô nữa.

"Chị dâu mấy người thích uống nước cam, thích ăn tương mè, thích ăn rau mùi và ớt, mọi người đều biết mấy thứ này mà, phải không? Phải nhớ cho rõ đấy."

Diệp Tả thở dài: "Sau này chị dâu trở nên nổi tiếng rồi, tôi có thể tự hào nói rằng tôi rất thân với chị dâu, còn tự mình rót đồ uống cho cô ấy nữa!"

Có thể nhìn ra quan hệ giữa anh ta và Đỗ Trạch Thần rất tốt, hoặc cũng có thể là do Đỗ Trạch Thần đã chăm sóc cô quá mức, nhưng Thẩm Ẩu Dao cũng không hề cảm thấy lạ lẫm hay khó xử. Nghe thấy anh ta chọc ghẹo mình, cô lập tức ngăn cản Đỗ Trạch Thần thể hiện tình cảm trước mặt mọi người: "Được rồi, anh cũng mau ăn thịt đi."

Nói rồi còn gắp thêm cho anh vài miếng thịt.

Thấy cô gắp đồ ăn cho mình, Đỗ Trạch Thần hài lòng tiếp tục ăn, cũng chẳng thèm để ai vào mắt.

Chúc Thu Đồng và Sở Khiết gần như bị gạt ra ngoài trong suốt bữa tiệc. Có vài lần Chúc Thu Đồng muốn nói gì đó nhưng thấy tâm trạng Sở Khiết không tốt nên cũng không dám mở miệng.

Trước đó Chúc Thu Đồng đã nói: "Hối hận vì đã đào mỏ cô ấy." Sở Khiết sợ hãi, cô ta không dám quậy phá nữa, chỉ có thể ngồi yên uống hết ly này đến ly khác.

Hướng Soái lên tiếng khuyên cô ta vài câu nhưng thấy cô ta không nghe thì cũng phớt lờ cô ta luôn. Ngược lại là Chúc Thu Đồng, cô ta vừa khuyên nhủ, vừa nhìn sang Đỗ Trạch Thần, cô ta cũng muốn nói vài lời với anh nhưng toàn thấy anh bận bịu tay chân, không thèm nhìn lấy mình. Từ nãy đến giờ anh toàn đăm đăm vào Thẩm Ấu Dao, thậm chí chỉ nói chuyện riêng với cô, hoàn không thèm nhìn liếc mắt nhìn người khác.

Bởi vì có Đỗ Trạch Thần bên cạnh mình, Thẩm Ấu Dao đã dần làm quen với mọi người một cách kỳ diệu.

Bầu không khí trong công ty mạng Internet tương đối thoải mái, hơn nữa toàn là những người trẻ tuổi xấp xỉ tuổi nhau. Cho nên sau một hồi đã quen thân nhau, mọi người bắt đầu cùng nhau ăn uống, còn mượn danh nghĩa "nâng ly" ghé qua uống rượu để thỏa mãn sự tò mò của mình.

Đỗ Trạch Thần đương nhiên không từ chối bất cứ ai đến, Thẩm Ấu Dao tới đây là vì muốn cho anh mặt mũi. Lúc này, thấy cũng đã chừa cho anh đủ mặt mũi, cũng đã "có họa cùng chịu" với anh rồi, lúc đang ăn giữa chừng cô uống nửa ly nước, sau đó đi vào nhà vệ sinh.

Khi rời khỏi phòng, cô nhìn thấy Sở Khiết cũng vừa lúc đẩy cánh cửa bên cạnh ra.

Cô mỉm cười chào hỏi: "Sở... Khiết." Cô dừng lại, chủ yếu là do biệt danh của Đỗ Trạch Thần quá kỳ dị, xém chút nữa cô đã gọi cô ta bằng cái nickname "Sở oa oa" kia rồi.

Nhưng người kia rõ ràng đã hiểu sai ý, cô ta cho rằng Thẩm Ấu Dao cố ý không để ý tới mình.

Rượu đã đốt cháy lý trí của Sở Khiết khiến cô ta không thể kiểm soát được cảm xúc của mình nữa: "Hình như cô rất đắc ý nhỉ?"

"Hả?" Thẩm Ấu Dao khó hiểu: "Tôi đắc ý cái gì cơ?"

"Cô có cái gì mà không đắc ý chứ?" Sở Khiết say rượu cười lạnh một tiếng: "Chẳng qua cũng chỉ nhân lúc người khác gặp nguy hiểm mà nhảy vào lợi dụng thôi."

"Ngay từ đầu tôi đã rất thích anh ấy, nhưng tôi tự nhận thức được bản thân nên chỉ có thể im lặng đối xử với anh ấy theo cách riêng của mình…" Sở Khiết buồn bã thổ lộ nỗi lòng của mình: "Tôi kìm nén và chỉ kìm nén, tôi nghĩ mình không đủ tốt với anh ấy. Anh ấy định cưới con gái của một gia đình giàu có, nhưng cuối cùng lại kết hôn với một diễn viên kém tiếng và bê bối…"

"Cô thì có chỗ nào tốt hơn tôi chứ?" Cô ta tức giận nói: "Rõ ràng là tôi biết anh ấy trước, anh ấy cũng không ghét bỏ tôi, lẽ ra tôi và anh ấy đã ở bên nhau từ lâu rồi! Tôi cũng có thể chia sẻ khó khăn với anh ấy! Đâu đến lượt cô xen vào giữa chúng tôi chứ?"

Thẩm Ấu Dao cũng không biết cô ta lại là người thẳng tính đến vậy, hay cô ta chỉ đơn giản không để cô vào mắt, cho nên không cần phải phí sức nói ẩn ý mà đi thẳng luôn vào vấn đề.

Chẳng lẽ cô ta cho rằng nếu cô nghe được mấy lời này sẽ tức giận đùng đùng, sẽ biết khó mà lui sao?

"Vậy tại sao lúc anh ấy lâm vào hoàn cảnh khó khăn, cô lại không xuất hiện giúp đỡ?" Bình thường Thẩm Ấu Dao không thích tranh luận với người khác, đột nhiên thừa nhận sự thật: "Lúc đó mạng Internet của anh ấy bị hack, tin tức của anh ấy lan truyền khắp nơi, đừng nói là cô không biết gì đấy nhé."

"Đó là bởi vì anh ấy đã kết hôn với cô rồi!" Sở Khiết cả giận nói: "Tôi có tư cách gì chứ? Muốn tôi làm kẻ thứ ba đi phá hoại gia đình người khác sao?"

"Thế sao bây giờ lại không ngần ngại muốn phá hoại gia đình người khác? Bây giờ lại là cái kiểu tư duy gì vậy?" Thẩm Ấu Dao lắc đầu: "Đừng nói với tôi là sau khi Đỗ Trạch Thần đứng dậy được, cô mới phát hiện ra anh ấy đã thay đổi thật chói mắt, cô không kiểm soát được cảm xúc của mình, cho nên cô mới có gan đi tranh giành với anh ấy nha?"

Sở Khiết nghẹn ngào.

"Cho nên nguyên nhân thật sự do đâu trong lòng cô phải biết rất rõ chứ!" Thẩm Ấu Dao ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nếu anh ấy đến tìm tôi trong lúc tuyệt vọng và nói với tôi những lời này, có lẽ tôi sẽ cảm kích cô, nhưng bây giờ..."

Sở Khiết tức giận cắt ngang lời cô nói: "Tôi cần cô cảm kích sao?"

Đúng vậy, trong thâm tâm cô ta đương nhiên hiểu rõ cô ta rất yêu Đỗ Trạch Thần, nhưng cô ta yêu cái chói lòa hơn cả tình yêu. Cô ta chỉ là con gái của một gia đình nhà giàu bình thường, cho nên chuyện hôn nhân của con gái trong nhà phải cân nhắc đắn đo, huống chi là mấy tập đoàn lớn như Đường thị hay Đỗ thị. Cô ta luôn cho rằng trong tương lai Đỗ Trạch Thần sẽ kết hôn với một người con gái nhà giàu khác, cho nên cô ta chưa bao giờ dám chọc thủng tuyến phòng ngự cuối cùng của mình, cô ta e sợ nếu bị từ chối thì ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.

Cô ta cảm thấy tức giận khi biết anh cưới một diễn viên thấp kém hơn mình, nếu anh có thể lấy một người như vậy, tại sao cô ta lại không thể chứ?

Cô ta muốn đi tìm anh, nhưng tin dữ lần lượt kéo đến, sau khi nghe tin anh bị tàn tật, cô ta đành rút lui. Cô ta không thể tưởng tượng ra được một người vừa bị mất đi quyền thừa kế vừa bị tàn tật như Đỗ Trạch Thần sẽ trải qua cuộc sống như thế nào. Cô ta không đủ dũng khí chịu đựng một cuộc sống như vậy.

Nhưng mà……

"Đừng cho rằng cô cao quý hơn tôi!" Sở Khiết không chịu thừa nhận sự nhút nhát và hèn hạ của mình, vì vậy cô ta chỉ có thể tuyệt vọng tìm kiếm những chỗ hèn hạ hơn của Thẩm Ấu Dao để lập công cho mình: "Chẳng qua cô không còn gì để mất nữa cho nên mới nhân cơ hội đó để móc túi anh ấy mà thôi. Nếu cô là một ngôi sao lớn, là con gái của một gia đình giàu có, cô có thể từ bỏ mọi thứ để ở bên anh ấy sao?"

"Đừng đưa ra những giả định khiếp hãi đó. Cô chỉ muốn buộc tội tôi mà thôi. Nếu tôi nói tôi làm được, cô có tin không?" Thẩm Ấu Dao cảm thấy hơi khó chịu: "Ít nhất tôi sẽ không giống một kẻ hèn nhát, ngay cả dũng khí thổ lộ cũng không có, còn nói cái gì mà biết bản thân nằm ở đâu nữa chứ."

"Dũng khí thổ lộ?" Sở Khiết dựa vào tình trạng say khướt của mình lấy ra tin tức mình muốn, nói: "Quả nhiên là cô thổ lộ trước, là do cô không biết trời cao đất dày đi dây dưa với với anh ấy..."

"Là tôi tỏ tình trước." Giọng nói của Đỗ Trạch Thần đột nhiên vang lên ở cửa khiến hai người phụ nữ giật mình.

Tác giả có lời muốn nói: Cậu Đỗ bám vợ quá.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com